Lớp Học Kinh Hoàng - Chương 737: Cô Ta Đã Trở Lại

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-12-27 15:34:54
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng ngày hôm khi tỉnh dậy, lập tức nổi trận lôi đình. Bởi vì từ lúc nào, con cáo trắng nhỏ bò lên giường, cuộn tròn ngủ ngon lành.

"Cái đồ nhà ngươi, chẳng bảo tự tiện phòng ?"

mắng một câu, túm lấy hình nó thẳng chân đá vèo ngoài.

Đến lúc ăn sáng, thấy Bạch Tuyết với ánh mắt đầy uất ức, lí nhí : "Chúng là phu thê , đương nhiên ở chung một phòng chứ."

"Ai bảo với ngươi là phu thê? Cơm thể ăn bừa nhưng lời thể bậy." lạnh lùng đáp.

" hôn mà." Bạch Tuyết thấp giọng.

"Phải, thì ? Giờ là thời đại nào , nam nữ ngủ với xong sáng chia tay là chuyện thường tình. Nếu cái gì cũng chịu trách nhiệm, e là cả hàng dài đến tìm đòi nợ đấy." mất kiên nhẫn .

"Sao thể như thế ?" Bạch Tuyết đỏ hoe mắt , nức nở: "Anh cùng định hạ Tình Chú, dù là đời đời kiếp kiếp cũng thể chia lìa."

"Thứ đó thời lâu . Nhìn xem bây giờ là thời đại nào." vung tay chỉ những tòa nhà cao tầng phía xa: "Chỉ lũ súc vật các ngươi mới cố chấp giữ mấy cái quy tắc cổ hủ đó thôi."

Nghe gọi là súc vật, vành mắt Bạch Tuyết đỏ rực lên, cô nàng cúi đầu thêm lời nào nữa.

"Ăn cơm thôi." Liễu Linh Nhi lên tiếng phá tan bầu khí.

Quan Ngưng Tuyết lắc đầu, cảm thán: "Thật điểm gì mà khiến một cô gái tuyệt vời như Bạch Tuyết c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt đến thế."

"Đó là vì cô ngốc thôi." thản nhiên : "Hôn một cái là kết hôn, đó là quy tắc từ thời cổ đại, thời nay đào cái thứ đó nữa."

"Cũng đúng." Quan Ngưng Tuyết gật đầu, : " ."

"Vậy ?" vẫn thản nhiên ăn cơm, thần sắc chút gợn sóng.

"Anh định giữ ?" Quan Ngưng Tuyết hỏi.

"Không cần thiết."

"Cũng ." Quan Ngưng Tuyết với ánh mắt phức tạp, chống cằm : " mà, thâm tâm lạnh lùng đến mức nào. Trong mắt , lẽ chẳng hề bận tâm đến , nếu thì năm xưa cưới ."

"Biết ." Giọng vẫn bình thản đến mức tàn nhẫn.

"Anh đấy, lúc nào cũng ." Quan Ngưng Tuyết lắc đầu, mỉm thanh thản: "Hy vọng gặp , sẽ trở nên hơn."

Thế là Quan Ngưng Tuyết một rời . Liễu Linh Nhi tiễn bạn, chỉ còn sofa, nhắm nghiền mắt vẻ xa xăm.

Bạch Tuyết rón rén bưng tách đến, đang cẩn thận pha cho . đột ngột mở mắt, : "Nếu thì cứ ở ."

"Dạ!" Bạch Tuyết mừng rỡ gật đầu lia lịa.

ngẩng đầu lên bầu trời. Thấm thoắt sáu năm kể từ ngày rời khỏi ngôi trường đó, trong sáu năm quá nhiều chuyện xảy . Những bạn học năm xưa khuất giờ đây đều trở thành quá khứ mờ mịt. Nghĩ đến đây, khẽ thở dài.

lúc , một khách mời mà đến.

"Cô đến đây gì?" Thần sắc lạnh nhạt.

"Chẳng lẽ đến ?" Trần Tuyết Dao hỏi ngược .

"Không nên đến." chút khách khí.

Trần Tuyết Dao liếc Bạch Tuyết, lạnh: "Không ngờ cũng khá thật, hạng mỹ nhân thế cũng lừa tay ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-737-co-ta-da-tro-lai.html.]

"Nói nhảm đủ , tìm việc gì?" tựa lưng ghế, dáng vẻ lười biếng.

"Không việc gì thì tìm ?" Trần Tuyết Dao xuống bên cạnh, tự nhiên cầm chén lên.

"Nói , cô tìm chắc chắn chẳng chuyện gì lành."

"Vậy thì những lời sắp đây lẽ sẽ khiến kinh ngạc đấy." Trần Tuyết Dao thẳng , dứt khoát: "Cô xuất hiện ."

"Ai?" hỏi.

"Còn thể là ai nữa, cái kẻ biến cả lớp chúng thành địa ngục năm đó chứ ai." Trần Tuyết Dao trầm giọng.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Cô đang đùa ?" lạnh: "Cô c.h.ế.t , c.h.ế.t sạch sành sanh thể hồi sinh nữa. Mà cho dù cô , cũng chẳng sợ."

"Ban đầu cũng định , nhưng dạo gần đây thực sự vấn đề." Trần Tuyết Dao hạ thấp giọng: " cảm giác, những may mắn thoát khỏi t.h.ả.m họa năm đó dường như đang đối mặt với một t.h.ả.m họa mới."

"Ý cô là ?" Sắc mặt biến đổi.

"Gần đây, dường như một 'bãi săn' nữa sắp bắt đầu. Những con lệ quỷ đáng sợ hơn đang ở trong đó." Trần Tuyết Dao .

"Nếu , để xem thử." Ánh mắt trở nên âm lãnh. Đến lúc , cuối cùng cũng cảm nhận một luồng khí lạnh thấu xương.

Hóa , cơn ác mộng vẫn kết thúc ? cho dù ác mộng thật sự chăng nữa, đối với bây giờ, nó cũng chẳng đáng là bao.

"Ừm, ở đây cũng yên tâm phần nào, tình hình hiện tại vô cùng quỷ dị." Trần Tuyết Dao .

"Ta hiểu ." gật đầu, tâm thế bình thản. Sáu năm qua , còn là cái thằng nhóc tay chân luống cuống như năm xưa nữa.

Trần Tuyết Dao Bạch Tuyết hỏi: "Cô là gì của ?"

" là vợ ." Bạch Tuyết dõng dạc trả lời.

"Vậy ? Thật ngờ cũng bản lĩnh , rõ ràng lúc ở cạnh thì cứ như một gã đần câm như hến ." Trần Tuyết Dao mỉm , dường như thực sự buông bỏ quá khứ.

" thấy , chỉ là thỉnh thoảng thích ném khỏi phòng thôi." Nói đến đây, mặt Bạch Tuyết lộ vẻ đáng thương vô cùng.

"Cái đó thì bình thường, gã chắc chắn chuyện đó." Trần Tuyết Dao xoa đầu Bạch Tuyết, tự giễu: "Cô học cách thích nghi thôi, từng tổn thương sâu sắc, vì thế thỉnh thoảng hành động sẽ mất kiểm soát."

"Đủ , cô thể đấy." vung tay cắt ngang.

" , Y Như Nguyệt c.h.ế.t ." Trần Tuyết Dao thêm.

Sắc mặt đổi, hỏi: "C.h.ế.t thế nào?"

"E là c.h.ế.t trong vụ tai ương đó." Trần Tuyết Dao khẽ : "Dạo gần đây, những như chúng đang liên tục c.h.ế.t một cách bí ẩn. Dường như một thế lực thần bí nào đó đang truy sát chúng ."

"Thú vị đấy, nhổ cỏ tận gốc ?" nheo mắt, cảm thấy kỳ quái. Kẻ kế thừa Luân Hồi đời c.h.ế.t, theo lý thì 'bãi săn' cũng đóng cửa chứ. Chuyện rốt cuộc là ?

Trần Tuyết Dao thêm một lúc rời . tin tức cô mang tới khiến lòng dậy sóng. lúc đó, điện thoại đổ chuông, đầu dây bên khiến biến sắc.

"Lương Phàm, cứu thầy với! Nhất định cứu thầy!"

Giọng vang lên, chính là thầy Mã.

"Thầy đang ở ?" vội hỏi.

"Thầy cũng , nhưng thầy chỉ thể cầu cứu em thôi, thầy đang truy sát..." Thầy Mã dứt câu thì tín hiệu ngắt. gọi thì phát hiện máy còn liên lạc nữa.

Loading...