Rời khỏi khách sạn Cecil, chúng tiếp tục dấn bước về phía .
Vô Tâm với vẻ mặt đầy thắc mắc, kìm mà hỏi: "Lúc Chúa tể Ác linh nhốt gian đó, rốt cuộc thoát bằng cách nào ?"
"Vào thời khắc đó, lĩnh ngộ Vô Tâm Chi Cảnh. dùng nó để phá tan gian ." đáp.
"Sự thấu triệt của về Vô Tâm Chi Lực đạt đến cảnh giới khiến chỉ ngước ." Vô Tâm khổ .
"Cũng gì to tát ." lắc đầu, : "Điểm đáng sợ nhất của Vô Tâm Chi Lực ở sức mạnh tinh thần cực hạn của nó. Nghe cơ thể chỉ là một cái l.ồ.ng giam cầm mà thôi."
"Tương truyền cảnh giới cao nhất của Vô Tâm Chi Lực chính là cần tim vẫn thể tồn tại, dựa năng lượng tinh thần. Khi đạt đến mức đó, dù xác hủy diệt thì bản vẫn tan biến."
"Đó còn là cảnh giới của phàm nữa, mà là cảnh giới của thần Phật ." Vô Tâm cảm thán.
"Chính xác là , nhưng chạm tới cảnh giới đó cần một quá trình tu hành cực kỳ khủng khiếp." .
"Theo , hiện tại chỉ sở hữu Vô Tâm Chi Lực đời đầu là Tỷ Can mới đạt tới đó. ông cũng g.i.ế.c ." Vô Tâm tiếp lời.
gật đầu, đột ngột đổi giọng: "Đoạn đường tiếp theo chúng cẩn thận một chút, ai điều gì sẽ xảy tiếp theo ."
"Ừm, đúng là dè chừng, chỉ riêng cái khách sạn Cecil thôi suýt chúng táng mạng trong đó ." Vô Tâm vẻ mặt vẫn còn đầy hãi hùng.
Chúng băng qua cả thành phố, đến buổi chiều, cả nhóm dựa theo bản đồ và quyết định tàu điện ngầm.
Khi tới ga tàu, nơi một bóng , vết m.á.u loang lổ khắp nơi, khí nồng nặc mùi ngạt thở. còn thấp thoáng thấy x.á.c c.h.ế.t của những ở đây dường như thiếu mất nhiều bộ phận cơ thể.
lướt qua với gương mặt lạnh lùng.
Sở Trái Tinh nhận xét: "Xem chừng ở đây c.h.ế.t ít ."
"Tuyến tàu vấn đề gì ?" Liễu Linh Nhi hỏi.
"Anh cũng rõ, nhưng e là chuyện đấy. Mọi cứ cẩn thận là ." dặn dò.
Cả nhóm bước toa tàu. Khi chúng yên vị, gian im phăng phắc, lấy một bóng .
"Tàu lái, chúng thế nào đây?" Thầy Mã lo lắng hỏi.
"Chắc là đến nỗi . Để lên đầu tàu xem ." .
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Thế nhưng còn kịp bước tới toa lái, đoàn tàu đột nhiên rung lắc một cái từ từ chuyển bánh. Thấy cảnh , lập tức nhận vấn đề, mỉm : "Xem , '' lái xe hộ chúng ."
Mọi đều hiểu ý là gì nhưng chẳng ai thấy lạ lẫm. Ở Linh giới, chẳng phương tiện giao thông nào là thực sự an , và tàu điện ngầm cũng ngoại lệ.
"Tại chúng tàu điện ngầm? Ở đây cảm giác an chút nào." Thầy Mã co , toa tàu trống hoác mà thấy bồn chồn khó chịu.
"Chỉ tàu điện ngầm chúng mới thể rời khỏi đây nhanh nhất." giơ bản đồ lên, chỉ tỉ mỉ cho thấy.
" nếu tàu gặp sự cố thì chuyện nhỏ ." Thầy Mã ưu tư. Một khi tàu xảy chuyện, chúng sẽ kẹt c.h.ế.t trong . Trước nỗi lo đó, vẫn giữ vẻ thản nhiên.
"Sẽ , đừng lo lắng quá." trấn an.
"Thật ? Em cứ thấy nơi kỳ lạ lắm." Liễu Linh Nhi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1136-jack-do-te.html.]
Lúc , Vô Tâm hạ thấp giọng hỏi: "Mấy ngày nay thế? Trông cứ vội vội vàng vàng, như đang trốn tránh thứ gì đó ?"
"Anh nhận ?" nở một nụ khổ.
" , đương nhiên là nhận chứ." Vô Tâm ép giọng xuống thật thấp: "Rốt cuộc xảy chuyện gì?"
" đang lẩn tránh một vị hung thần, kẻ đó chính là chủ nhân của Chúa tể Ác linh." tiết lộ.
"Lão già đó ngông cuồng như mà vẫn chủ nhân ?" Vô Tâm sững sờ.
", mà đó hạng xoàng , cực kỳ khó đối phó." nheo mắt .
"Không thể nào, theo lệ quỷ phương Tây thường mạnh lắm mà." Vô Tâm thắc mắc.
"Đó lệ quỷ, đó là Thần." khẳng định.
Đoàn tàu tiếp tục lao , chúng đều rơi trạng thái im lặng đến tê dại, lặng lẽ về phía .
Đột nhiên, thấy tiếng bước chân, và chỉ , những khác cũng thấy. về phía xa, thấy từ toa tàu đằng , một bóng đang tiến .
Đó là một gã đàn ông khoác áo choàng đen, che kín mặt, tay cầm một con d.a.o. Hắn cứ thế lững thững bước tới giữa toa tàu.
Khi chậm rãi tiến gần, dường như thấy tiếng thì thầm của T.ử thần, thấy cả núi thây biển m.á.u, và cả tiếng gào thét t.h.ả.m thiết của những nạn nhân.
Kẻ mắt , nghi ngờ gì nữa, là một sát thủ đáng sợ hề kém cạnh Sát thủ 12 Cung Hoàng Đạo. thể cảm nhận toát một luồng t.ử khí từng thấy.
lên tiếng: "Kẻ nào sai ngươi đến?"
Hắn trả lời, chỉ trong chớp mắt áp sát , vung d.a.o c.h.é.m xuống. Lúc đầu cứ ngỡ thể dễ dàng ngăn cản đòn tấn công . khi nhát d.a.o chạm , cảm thấy một cơn đau thấu tận tâm can, như thể nội tạng trong bụng quấy nát .
Lúc , gã đàn ông liếc một cái, lạnh lùng : "Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, chuẩn đón nhận cái c.h.ế.t . Ai bảo ngươi dám đắc tội với thứ nên đắc tội."
Nói xong, bóng hình biến mất. ôm bụng, m.á.u chảy ngừng.
Liễu Linh Nhi sợ hãi đến phát , vội vàng tìm băng gạc, Bạch Tuyết cũng hoảng loạn kém. Sở Trái Tinh nổi trận lôi đình định đuổi theo kẻ đó nhưng ngăn .
"Đừng đuổi theo, nếu cũng sẽ gặp nguy hiểm đấy."
"Hắn rốt cuộc là ai?" Sở Trái Tinh hiểu hỏi.
đáp, vận chuyển Sát Thần Chi Lực chấn động , vết thương lập tức ngừng chảy m.á.u nhưng xung quanh vẫn bao phủ bởi hắc khí, thể lành .
"Chuyện gì thế ? Vết thương tự khép ." Bạch Tuyết đưa tay , định dùng sức mạnh của để trị thương cho .
"Vô ích thôi, vết thương kèm theo lời nguyền, nếu g.i.ế.c thì nó sẽ bao giờ lành." .
"Hắn là ai? g.i.ế.c ngay bây giờ!" Ánh mắt Bạch Tuyết lạnh thấu xương.
"Hắn dễ đối phó . Kẻ hề thua kém Sát thủ 12 Cung Hoàng Đạo, thậm chí còn mạnh hơn nhiều." nhận xét.
"Không thể nào, một sát thủ phương Tây nào thể mạnh hơn, nổi tiếng hơn và sức ảnh hưởng lớn hơn 12 Cung Hoàng Đạo chứ? thực sự nghĩ ." Vô Tâm lắc đầu.
khổ một tiếng, : "Hắn cũng là kẻ ẩn trong bóng tối, từng gây những vụ án t.h.ả.m khốc nhưng danh tính thực sự vẫn là một ẩn thiên cổ. Kẻ còn lịch sử lâu đời hơn cả 12 Cung Hoàng Đạo nhiều."
"Nếu đoán lầm, chính là kẻ trong truyền thuyết — Jack Đồ Tể!"