Lớp Học Kinh Hoàng - Chương 1133: Chủ nhân của khách sạn Cecil

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-17 07:56:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

ác linh vây quanh lấy . Gương mặt vẫn chút biểu cảm, ánh mắt đảo quanh một lượt lạnh lùng : "Lũ rác rưởi các ngươi, sợ g.i.ế.c thêm một nữa ?"

"Ha ha, ngươi g.i.ế.c nổi chúng . Chúng sẽ ám quẻ ngươi mãi mãi."

"Đừng hòng mong thoát khỏi sự truy sát của bọn , thứ đều vô nghĩa thôi."

"Từ khi khách sạn Cecil xây dựng đến nay, bất kể kẻ nào đặt chân đây đều trầm luân trong đó."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Chẳng ai thoát nổi , vùng vẫy cũng chỉ hoài công."

Đối mặt với những lời đó, nhạt: "Bảo chủ nhân của các ngươi cút đây, các ngươi chẳng qua cũng chỉ là một lũ ch.ó săn mà thôi."

Đàn ác linh tản , một lão già tay cầm đèn dầu lững thững bước tới.

Đó là một lão già gương mặt trắng bệch, hình gầy gò khô héo. Lão bằng ánh mắt u ám, trầm giọng : "Chào trẻ, chính là chủ nhân của khách sạn Cecil. Ngươi thể gọi là Chúa tể Ác linh."

"Ta quan tâm ngươi là Chúa tể cái gì. Tóm , đừng phiền , bằng sẽ tiêu diệt ngươi ngay lập tức." lạnh lùng đáp.

"Chàng trai trẻ, ngươi vẫn đang đối mặt với nỗi tuyệt vọng thế nào ." Lão già , khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh lẽo.

Ngay đó, lũ ác linh xung quanh đột nhiên điên cuồng ùa tới, lao thẳng về phía .

"Đến đúng lúc lắm." giơ thanh Bát Kiếp Kiếm lên, một con Lôi Long gầm thét lao v.út . Trong chớp mắt, sức mạnh sấm sét kinh hoàng quét sạch thứ. Luồng năng lượng lạnh lẽo bùng nổ dữ dội.

Con Lôi Long tàn bạo mang theo sức mạnh cực hạn, đến là diệt sạch đến đó. Nó giống như một chiếc máy cày, lập tức tạo một trống rỗng mặt . Lúc , Bát Kiếp Kiếm một nữa tỏa sáng, lũ ác linh xung quanh liên tục nghiền nát.

Trong tình cảnh đó, hàng hà sa ác linh tan biến, sức mạnh khủng khiếp phát tiết ngoài. Dưới áp lực vô tận, thể hiện một uy lực gần như thần thánh. Bát Kiếp Kiếm quét qua, một thứ gì thể tồn tại.

về phía Chúa tể Ác linh, nhếch môi lạnh, bãi đất trống xung quanh mà : "Đám ch.ó săn của ngươi xem quá yếu."

" chúng là bất t.ử." Chúa tể Ác linh nở nụ tàn nhẫn, lão nhấc cây đèn dầu tay lên. Ngọn đèn lóe sáng, lập tức lưng lão, vô quái vật đáng sợ lũ lượt kéo đến.

Thấy cảnh , vẻ mặt vẫn đầy thản nhiên, tay nhấc Bát Kiếp Kiếm lên.

"Vô ích thôi!"

Một kiếm vẫn quét ngang như vũ bão, sức sát thương kinh trong phút chốc tiêu diệt hàng ngàn con quỷ. Ác linh tiêu diệt liên tục, nhưng lão thể triệu hồi chúng dứt.

"C.h.ế.t !" Lần , mục tiêu của là Chúa tể Ác linh. Ánh kiếm lạnh lẽo của Bát Kiếp Kiếm xẹt qua. Trong khoảnh khắc đó, cơ thể lão già vỡ vụn từng mảnh.

Thế nhưng khi tan biến, lão vẫn lạnh: "Vô ích thôi, ngươi sẽ giam cầm trong thế giới , chiến đấu ngừng nghỉ với lũ ác linh, đó chính là kiếp của ngươi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1133-chu-nhan-cua-khach-san-cecil.html.]

Nói xong, bóng hình lão vỡ tan, và từ trong thế giới bóng tối xung quanh, lũ ác linh đáng sợ một nữa tràn như triều cường.

"C.h.ế.t tiệt!" nghiến răng c.h.ử.i thề, tay nắm c.h.ặ.t Bát Kiếp Kiếm.

Ở một phía khác, khách sạn Cecil rơi hỗn loạn. Mọi điên cuồng c.h.é.m g.i.ế.c lẫn , cảnh tượng t.h.ả.m khốc nỡ .

Lúc , một lão già bước tới. Lão mặc một chiếc áo bào xám, tay cầm đèn dầu. Khi lão qua, xung quanh đều rơi một nỗi sợ hãi thể gọi tên. Nỗi sợ hãi khiến kinh hoàng từ tận đáy lòng, mang đến sự tuyệt vọng lời nào tả xiết.

Họ chỉ còn cách điên cuồng tàn sát lẫn để giải tỏa nỗi sợ đó. Lão già đến , t.h.ả.m kịch xảy đến đó. Lão giống như hiện của tai ương, nơi lão qua để gì ngoài m.á.u và sự tuyệt vọng.

Ngọn đèn dầu tay lão tỏa sáng, lão mỉm xung quanh với vẻ mặt đầy "từ bi". Lúc trông lão chẳng khác gì một cụ già đang dạo đêm, động tác chậm chạp, nhưng những quanh lão đều hóa điên.

Cảnh tượng khiến những ảnh hưởng kinh ngạc. Ánh mắt họ điên dại lão, quyết định tay để giành lấy sự sống. Đạn lạc liên tục b.ắ.n về phía lão già.

Thế nhưng lão vẫn cứ thản nhiên bước , đạn b.ắ.n thế nào cũng trúng lão. Lão hề động tác phản kháng nào, chỉ mỉm những kẻ mặt. Đột nhiên, những đó ôm đầu la hét t.h.ả.m thiết.

Rất nhanh đó, họ phát điên, cầm s.ú.n.g tự b.ắ.n g.i.ế.c lẫn . Tiếng s.ú.n.g nổ liên thanh, mặt đất la liệt những x.á.c c.h.ế.t với gương mặt đầy vẻ điên loạn khi c.h.ế.t.

Lão già cứ thế bước lên từng tầng một. Mọi bắt đầu nhận sự hiện diện của lão, họ điên cuồng chạy lên các tầng . tất cả đều vô vọng, vì hễ lão qua tầng nào, những kẻ né tránh lão cuối cùng đều rơi nỗi sợ hãi vô hình tự tìm đến cái c.h.ế.t.

Sự tự hủy diệt giống như một t.h.ả.m họa kinh hoàng từng . Trong t.h.ả.m họa , một ai thể sống sót. Lão già qua, sống sót ngày một ít dần. Mọi đều hiểu rằng, tai ương thực sự giáng xuống. Lão già chính là kẻ hủy diệt tất cả. Bất cứ ai ở trong khách sạn đều thể thoát khỏi cái c.h.ế.t!

Từng một ngã xuống, thậm chí mất kiểm soát lao khỏi cửa sổ. điều đó cũng vô nghĩa, vì ngay cả khi họ nhảy xuống, họ cũng sẽ lũ ác linh bao vây bên ngoài xé xác.

Để sống sót, những còn sợ hãi chạy dồn lên các tầng cao nhất. Người mỗi lúc một đông, lúc ai cũng hiểu rằng lão già đó là thể chiến thắng, chỉ chạy trốn mới mong giữ mạng. Họ cứ thế chạy mãi, chạy lên tầng thượng. càng lên cao, gian càng hẹp . Dẫu đó là con đường c.h.ế.t, họ cũng chẳng còn cách nào khác.

Ngay lúc , bọn Liễu Linh Nhi cũng đang chạy trốn thục mạng, gương mặt đầy vẻ kinh hãi. Vô Tâm cõng theo Sở Trái Tinh lưng, nghiến răng : "Hay là liều mạng với lão ?"

"Không , chúng đợi , ." Bạch Tuyết .

"Phen gay go , lão già đó cực kỳ khó đối phó." Vô Tâm lo lắng.

Họ tiếp tục lao lên phía . Chẳng mấy chốc, sân thượng chật kín . Mọi chen chúc, vai chạm vai, ai nấy đều run rẩy vì sợ hãi.

Nhóm Vô Tâm nấp một góc, vẻ mặt đầy buồn bã. "Chúng còn đường lui nữa , chỉ còn cách liều c.h.ế.t một phen thôi." Vô Tâm nghiến răng.

Bạch Tuyết phía ngoài : " thể đưa bay xuống."

"Không , bên lệ quỷ nhiều vô kể, xuống đó chỉ con đường c.h.ế.t." Vô Tâm ngăn .

"Đã thế thì đành liều thôi." Bạch Tuyết hạ quyết tâm.

lúc đó, cánh cửa sân thượng đẩy , lão già tay cầm đèn dầu lững thững bước lên.

Loading...