Lớp Học Kinh Hoàng - Chương 1108: Xót Xa Tột Cùng

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-13 08:41:05
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nói cũng lý." rít một xì gà, vẻ mặt đầy khoan khoái: "Nói cũng , ở đây thực sự dễ chịu. Đi cũng thể mua sắm."

"Đó là bởi vì các thèm trả tiền ." Mã lão sư lau mồ hôi trán .

lúc đó, bên trong cửa hàng đột nhiên vang lên tiếng cãi vã gắt gao.

"Hai vị tiểu thư, tổng cộng là một nghìn tiền Ác Linh, phiền các cô thanh toán cho."

"Cái gì? Bảo bọn thanh toán? Bọn mua đồ là nể mặt ngươi lắm , ngươi thế mà còn dám đòi tiền?"

"Thưa cô, quỷ chúng cũng tôn nghiêm, xin hãy thanh toán mau. Nếu đừng trách chúng khách khí."

"Ngươi tưởng bọn sợ chắc? Có giỏi thì nhào vô mà đ.á.n.h!"

"Hai vị tiểu thư, các cô quá vô lễ . Xem chúng buộc trừng phạt các cô thôi."

"Tới luôn , ai sợ ai!"

Rất nhanh đó, kèm theo tiếng hỗn chiến bình bịch, Liễu Linh Nhi và Bạch Tuyết thong thả bước , mảy may hề sứt mẻ sợi tóc nào. Còn cửa hàng phía họ, la liệt ngang dọc, qua đều là quỷ.

Một gã đàn ông đau đớn ngã quỵ đất, bụng gã đ.â.m ít nhất bảy tám nhát, gã run rẩy đưa tay , theo bóng lưng Liễu Linh Nhi mà gào lên: "Không trả tiền thì thôi , các còn g.i.ế.c nữa! Các đúng là lũ ma quỷ!"

một nữa che mặt, cảm thấy hổ còn lỗ nẻ nào mà chui. Mã lão sư vỗ vai , : "Thôi , tiếp theo đến lượt 'vét hàng' đây."

Nói xong, ông trực tiếp bước một cửa hàng khác, cũng ôm một đống đồ lớn.

"Ông xã, ở đây thật đấy, mua đồ chẳng cần tốn tiền." Liễu Linh Nhi đắc ý đung đưa mấy túi đồ trong tay.

Mồ hôi lạnh trán bắt đầu chảy ròng ròng, vẻ mặt bất lực đáp: "Làm theo cách của các em thì đúng là cần tốn tiền thật."

"Chúng tiệm tiếp theo ." Liễu Linh Nhi hào hứng.

"Thôi , đến giờ ăn trưa ." ngăn .

Thế là chúng chuẩn tìm nơi ăn trưa, nhưng lúc quanh mới phát hiện A Phi và Vô Tâm đều biến mất, ngay cả Họa Đấu cũng chẳng thấy bóng dáng .

"Kệ bọn họ , bọn họ giờ đang mải chơi khắp nơi . Chúng tự ăn." Mã lão sư .

"Được ." gật đầu, thế là chúng cùng bước một nhà hàng.

Nhà hàng trong Linh giới nhiều điều kỳ quái, những quán mở cho quỷ, thức ăn bên trong từ "phụ tùng" con . cũng những quán mở cho sống, thức ăn bên trong bình thường.

Điều khiến bất ngờ là tìm thấy một nhà hàng Trung Hoa, và ông chủ ở đó hóa là một Hoa.

Sự xuất hiện của chúng khiến ông ngạc nhiên. Sau khi quen một chút, chúng mới thế mà mở một tiệm cơm ở nơi , thật là thể tin nổi.

"Các vị chắc là mới tới đây đúng ? Thật ngờ thể gặp đồng hương." Ông chủ vẻ mặt đầy hưng phấn.

"Cũng dễ dàng gì, sống ở đây chắc hẳn gian nan lắm nhỉ?" hỏi.

"Cũng tạm ." Ông chủ lắc đầu : "Gặp tức là duyên, để mời một bữa cơm, món Hoa chính tông nhé."

"Vậy thì phiền quá." đáp.

Gặp một đồng hương ở nơi hỗn loạn thế đương nhiên khiến chúng vui mừng.

bắt chuyện với ông chủ, nhờ đó mới thành phố vài băng đảng lớn đang tranh giành lẫn . Ngoài , còn đủ loại chuyện tâm linh quái dị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1108-xot-xa-tot-cung.html.]

Chuyện tâm linh ở nước ngoài còn đáng sợ hơn những khu vực khác. Hơn nữa, ác linh ở đây một khi gặp thì cơ bản là cầm chắc cái c.h.ế.t. Tuy nhiên, mỗi ác linh đều khu vực lãnh thổ riêng, chỉ cần tự tiện xông thì nguy hiểm vẫn ở mức khá thấp.

Để mở tiệm ở đây, ông chủ chắc chắn cách sinh tồn riêng của .

hỏi han kỹ lưỡng một hồi, nhanh đó các món ăn dọn lên.

Người phục vụ là một gã đàn ông đeo khẩu trang, đầy hình xăm. Chúng cũng để ý lắm, thức ăn nhanh ch.óng đầy bàn. Khi định cầm đũa lên ăn, đột nhiên lên tiếng: "Ông chủ, đây một chút."

"Có chuyện gì ?" Ông chủ nhiệt tình bước tới.

mỉm : "Trước khi ăn, thể kể cho một câu chuyện ?"

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Ồ, chuyện gì thế?" Ông chủ tò mò .

Mã lão sư, Liễu Linh Nhi và cũng đều dừng đũa .

ôn tồn kể: "Đó là hồi còn học tiểu học, một chú họ của từ nước ngoài trở về, vì chỗ ở nên đến ở nhờ nhà ."

"Chú kể cho nhiều chuyện về nước ngoài. vốn cứ tưởng nước ngoài phát triển, là thiên đường. chú như ."

"Nghe những trải nghiệm của chú ở xứ , cảm thấy vô cùng tò mò."

"Trước đó chú vốn là một giàu , nhưng trở nên t.h.ả.m hại như , thấy lạ nên hỏi nguyên do."

"Lúc đó, chú cho một quy tắc khiến xót xa tột cùng."

"Ở nước ngoài, đừng bao giờ dễ dàng tin tưởng nước ngoài, vì nhiều trong họ là kẻ ."

Nghe đến đây, ông chủ vỗ tay tán thưởng: "Chú của đúng lắm, nước ngoài bây giờ lòng đen tối lắm. Một khi bọn họ lừa, khi bỏ mạng phố như chơi!"

" chú còn , ở nước ngoài, mà chúng nên tin tưởng nhất, thực nước ngoài. Mà chính là đồng hương của ."

"Đặc biệt là những cùng quê, ở nước ngoài mà gặp đồng hương thì ngàn vạn đừng vội tin tưởng. Bởi vì thời đại 'đồng hương gặp đồng hương, hai hàng lệ rưng rưng' qua lâu ."

"Chú sở dĩ thê t.h.ả.m như , chính là vì đồng hương của lừa gạt."

"Suy cho cùng, thế giới còn ai giỏi lừa lọc đồng hương hơn chính nữa ?"

Nói đến đây, sắc mặt đanh , chỉ bàn thức ăn : "Chúng mà ăn hết chỗ thức ăn , lát nữa kết cục chắc cần nhiều nữa nhỉ?"

"Hoặc là, những món ăn , rốt cuộc từ cái gì?"

Sắc mặt ông chủ đại biến, ánh mắt trở nên âm lãnh, ông gào lên: "Quả nhiên lợi hại, một cái thấu ."

"Ngay từ đầu nhận , trong mắt ông sớm lộ sát ý. Trong mắt ông, bọn vốn dĩ c.h.ế.t ." mạnh tay hất một cái, chiếc bàn ăn lập tức lật tung ngoài.

Thấy , ông chủ sa sầm mặt mũi, mà ở phía ông , từ lúc nào xuất hiện thêm vài gã bặm trợn hung ác. Nhìn qua đều là Hoa.

"Thật mỉa mai , rốt cuộc kẻ hại chúng nhất chính là đồng hương của !" tự giễu, ánh mắt đầy vẻ bi ai.

"Đồng hương? Một lũ béo bở mà thôi. Trừ hai con đàn bà , còn g.i.ế.c hết cho !" Ông chủ với khuôn mặt đầy thịt ngang ngược gầm lên.

Đám phía ông lập tức lao tới, nhưng chỉ liếc bọn chúng một cái, Vô Tâm Chi Nhãn khiến chúng hình thể cử động.

" là lũ ngu xuẩn, c.h.ế.t thì thành cho các ngươi!" Thanh Bát Kiếp Kiếm trong tay xuất chiêu. Chỉ trong chớp mắt, lưỡi kiếm lạnh lẽo quét qua, mấy gã đàn ông xung quanh lập tức c.h.é.m c.h.ế.t tại chỗ.

Lúc , ông chủ tái mặt vì kinh hãi, vội vàng chạy thục mạng phía . cầm Bát Kiếp Kiếm thong thả đuổi theo, vẻ mặt lãnh đạm : "Mọi đợi một chút, để dọn dẹp môn hộ."

Loading...