Lớp Học Kinh Hoàng - Chương 1107: Thiên Đường Của Kẻ Có Tiền

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-13 08:39:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ngờ chúng thực sự nước ngoài. Linh giới vốn dĩ là một bản diện của thế giới chúng , vì thế đương nhiên cũng tồn tại các quốc gia khác.

Hiện tại, chúng đặt chân đến thành phố phồn hoa bậc nhất thế giới . Thế nhưng đối với chúng , đây chắc là một điều .

Địa lý của Linh giới giống với nhân gian, nhiều quốc gia sát vách . xem qua bản đồ thì thấy chúng cần băng qua vài nước nữa mới thể đến vùng Bermuda.

Chu Trích Tinh thì tỏ vô cùng phấn khích. Anh chằm chằm thành phố mắt, hào hứng hét lớn: "Ta đến đây! Gái Tây, rượu vang, xì gà... Ta tất cả!"

lườm một cái, nhưng cũng thừa nhận rằng thành phố thực sự chứa đựng quá nhiều cám dỗ.

Rất nhanh đó, con tàu du lịch kinh hoàng cập bến. dẫn theo Chu Trích Tinh bước ngoài. Sau khi chúng rời tàu, con tàu vẫn neo đậu tại đó. ngoảnh phía , căng thẳng chờ đợi.

Một lát , boong tàu xuất hiện bóng dáng của Liễu Linh Nhi và , họ cũng đang bước lên bến cảng.

Nhìn bề ngoài, vẻ như tất cả chúng bước xuống từ cùng một con tàu, nhưng thực tế, họ và chúng đang ở trong hai chiều gian khác .

Họ thấy chúng , thấy tiếng chúng , và chúng cũng cảm nhận họ (nếu chủ động bước khỏi trạng thái phân tách).

Liễu Linh Nhi là đầu tiên lao tới, nhào lòng , lo lắng : "Ông xã, thật là quá."

"Mọi thế nào ?" về phía hỏi.

"Vẫn còn đủ cả, coi như suôn sẻ." Liễu Linh Nhi đáp.

"Vậy thì ." nhẹ nhàng gật đầu, đưa mắt Mã lão sư và những khác.

Vô Tâm bước gần, một cái đột nhiên thắc mắc: "Kế hoạch của các thất bại ?"

"Thất bại , thất bại . Muốn tính kế con tàu du lịch kinh hoàng ngay từ đầu là một việc ngu ngốc." lắc đầu .

"Lại như ?" Vô Tâm sững , vẻ mặt kinh ngạc: "Nói là kế hoạch của chúng ngay từ đầu lỗ hổng?"

"Lỗ hổng thì , chỉ là con tàu dường như đ.á.n.h tình hình của chúng ." lắc đầu, bất lực : "Vì thế, tình hình rắc rối."

"Ra là ?" Vô Tâm gật đầu, chán nản bảo: "Lần thì còn , chúng vẫn thể lên tàu nữa mà."

"Nếu thể, cả đời cũng bước chân lên con tàu đó nữa." thở dài một tiếng.

Chu Trích Tinh sán gần, vẻ mặt tươi hớn hở: "Đừng bận tâm mấy chuyện đó nữa, việc cấp bách của chúng bây giờ là hưởng thụ. Đừng quên đây là ? Đây là thành phố xa hoa nhất thế giới đấy!"

"Ở đây mỹ nữ như mây, tất cả những thứ chúng , còn chờ gì nữa!"

"Nói đúng lắm." Mắt Vô Tâm cũng đỏ rực lên, gào thét điên cuồng: "Gái Tây ơi, bọn đến đây!"

Dứt lời, hai gã cứ như t.ử tù phóng thích, thi lao thục mạng khỏi bến cảng.

lắc đầu, bất lực bịt mặt, thực sự thừa nhận quen với hai tên đó.

Liễu Linh Nhi cũng hưng phấn : "Em đến đây từ lâu lắm , giờ cuối cùng cũng toại nguyện."

" đây là Linh giới, e là thái bình cho lắm." nhắc nhở.

"Dù nữa chúng cũng xem thử cho ." Liễu Linh Nhi .

Thế là Vô Tâm và Chu Trích Tinh chạy điên cuồng phía , còn chúng lững thững theo , cứ thế dạo bước trong thành phố phồn hoa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1107-thien-duong-cua-ke-co-tien.html.]

Chỉ là điều khiến chúng bất ngờ là thành phố cũng hoang tàn. Dù là những tòa nhà chọc trời nhưng nơi đây bao trùm một bầu khí c.h.ế.t ch.óc.

Hai lão già khốn khiếp Vô Tâm và Chu Trích Tinh cũng dần bình tĩnh . Họ quanh quất, phát hiện ở đây bóng dáng "gái Tây" nào?

"Đây là Linh giới mà, hai rốt cuộc đang nghĩ cái quái gì ?" Mã lão sư lườm họ một cái .

"Linh giới thì ? Linh giới thì gái Tây chắc?" "Dù thế nào nữa, hôm nay cũng tìm cho bằng !"

Thấy hai , một nữa che mặt, chẳng còn mặt mũi nào mà ai nữa.

"Thôi , chúng tham quan xung quanh , nhưng đừng lung tung." .

Thế là chúng bắt đầu lang thang phố. Ở đây, thở hung hãn lởn vởn khắp nơi, bẫy rập đáng sợ giăng đầy rẫy.

Bước một cửa hàng trang sức, một quý bà mặc áo khoác lông thú, gương mặt trắng bệch bước gần. Bà mỉm : "Ngài cần loại trang sức nào ? thể giúp ngài chọn lựa."

" cần, hai phụ nữ phía cần." chỉ tay lưng.

Liễu Linh Nhi và Bạch Tuyết mắt sáng rực lên cửa hàng, bắt đầu sục sạo khắp nơi. Chốc chốc họ thốt lên kinh ngạc những món đồ trang sức.

"Oa, viên kim cương to quá!" "Bộ trang sức bằng vàng em lấy nhé." "Sao ở đây ngọc thạch nhỉ?" "Ai mà , nhưng em thích mấy thứ quá."

Hai phụ nữ kén cá chọn canh, cứ thế tìm tòi khắp nơi. Quý bà bên cạnh hướng dẫn nhiệt tình, xem nghề, về trang sức đấy.

Rất nhanh, hai cô nàng mua một đống lớn trang sức. Đến lúc thanh toán, bất lực đưa tay hỏi: "Hết bao nhiêu tiền Ác Linh?"

"Không cần tiền Ác Linh." Quý bà , khuôn mặt trắng bệch, hốc mắt là một vùng đen kịt.

"Ồ, bà là quỷ ? Không cần tiền Ác Linh thì bà cần cái gì?" lườm bà hỏi .

"Đương nhiên là dùng mạng của các để mua!"

Nói đoạn, quý bà gầm lên một tiếng, cơ thể bà nổ tung, cái bụng trở nên phình to kinh hãi, cái miệng rách toác tận mang tai, trông vô cùng hung tợn.

Nếu là bình thường thấy cảnh chắc chắn sẽ dọa cho mất mật. chỉ ngáp một cái, vẻ mặt lười nhác bảo: "Làm ăn thì cứ ăn , hà tất gì g.i.ế.c cướp của như ."

"Bớt nhảm, c.h.ế.t !" Quý bà lao về phía , nhưng trong tích tắc, thanh Bát Kiếp Kiếm xuyên thủng cơ thể bà .

Một tiếng rít thê lương vang lên, quý bà ngã gục xuống đất đau đớn. Còn thì tặng cho bà một trận đòn tơi bời.

"Mẹ kiếp, bán đồ trang sức thì cứ bán , dọa cái quái gì!"

Rất nhanh, quý bà đ.á.n.h cho thoi thóp, nhưng g.i.ế.c bà , chỉ dẫn hai cô gái thong dong rời .

Nhìn theo hướng chúng rời , quý bà đau đớn nhắm mắt : "Tại ... tên Á Đông lợi hại đến thế. Sao xui xẻo gặp chứ."

và hai cô gái dạo chơi khắp nơi, phát hiện dù nơi hoang vắng nhưng mỗi cửa tiệm đều những chủ tiệm là quỷ.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Những chủ tiệm kẻ kẻ , kẻ cổ hủ, chỉ cần trả tiền Ác Linh là xong, kẻ "ăn đen", kết quả đều tiện tay xử lý sạch sẽ.

Thế là sự hộ tống của , hai cô nàng bắt đầu công cuộc mua sắm điên cuồng. Mã lão sư và những khác cũng rảnh rỗi, ai nấy đều hăng hái sắm sửa.

Thành phố phồn hoa đầy rẫy cửa hàng, chúng nhàn nhã dạo bên trong, cảm giác như chẳng rời nữa.

"Chẳng trách , ở đây chỉ cần tiền thì chính là thiên đường." bên lề đường, rít một xì gà .

Mã lão sư cạnh , khoác chiếc áo choàng đen, đáp : "Có tiền thì ở mà chẳng là thiên đường."

Loading...