Ở trong căn nhà , rảnh rỗi đến phát chán, hết lật xem mấy cuốn tạp chí. Trên đó là tiếng Nga, duy chỉ mấy tấm hình minh họa là còn khiến đủ kiên nhẫn tiếp.
Mã lão sư và những khác cũng chẳng ngoài, ai nấy đều lộ vẻ buồn tẻ vô cùng. Liễu Linh Nhi đột nhiên đề nghị là chúng chơi một trò chơi .
"Ồ, chơi trò gì?" ngẩng đầu lên, uể oải cô một cái.
Ai ngờ Liễu Linh Nhi đột nhiên vẻ thần bí : "Hay là mỗi kể một câu chuyện ma, xem ai kể đáng sợ hơn."
Nghe đến đây, chỉ mà cả Bạch Tuyết cũng ôm bụng ngất.
"Ha ha ha, kể chuyện ma ở Linh giới? Em đúng là nghĩ đấy."
"Phải đó, nực thật, ở cái nơi mà ác linh đầy rẫy thế thì chẳng là chuyện ma."
Liễu Linh Nhi tức giận giậm chân bành bạch, lúc mới phụng phịu: "Ở đây chán quá mà, ngoài."
"Để tránh xảy bất trắc, nhất là đừng ngoài." .
"Nếu Linh Nhi chơi như , là chúng chơi trò gì đó thú vị hơn ." Bạch Tuyết đột ngột lên tiếng.
"Ồ, trò gì?" sang hỏi cô .
"Đơn giản thôi, chúng chơi trò gọi hồn!" Bạch Tuyết hào hứng.
khựng , vẻ mặt chút do dự. Vô Tâm và Sở Trích Tinh vốn là những kẻ chỉ sợ thiên hạ đủ loạn, lập tức quyết định chơi cùng. Thế là trong căn phòng u tối, chúng bắt đầu trò chơi gọi hồn.
Đã chơi thì chơi loại đáng sợ nhất. Mã lão sư đề nghị chơi trò "Trốn tìm với ma"! Trò bắt nguồn từ Phù Tang, cực kỳ hung hiểm.
Đầu tiên chuẩn một con b.úp bê vải, mang nó phòng tắm, lẩm bẩm ba : "Đầu tiên ma". Sau đó đặt con b.úp bê bồn tắm hoặc chậu rửa đầy nước.
Tiếp theo, bỏ mặc con b.úp bê ở đó phòng khách. Nhắm mắt đếm từ một đến mười, đó cầm một con d.a.o phòng tắm. Cầm con b.úp bê đang ngâm trong nước lên, lẩm bẩm "Tìm thấy ngươi " ba , dùng d.a.o đ.â.m mạnh nó một nhát.
Sau đó lẩm bẩm ba "Tiếp theo ngươi ma", rút d.a.o , bỏ mặc con b.úp bê rời khỏi phòng tắm.
Mã lão sư theo đúng các bước , nhanh đặt con d.a.o trong phòng tắm, đó cả đám chúng bắt đầu tỏa trốn khắp nơi.
"Này, cái cách của ông hiệu quả thật đấy?" Sở Trích Tinh hỏi.
"Chắc là đấy." Mã lão sư đáp.
"Thật là, đến Linh giới còn chơi gọi hồn cái gì ." Vô Tâm lầm bầm c.h.ử.i.
"Câm mồm, rõ ràng ông là đứa hăng hái nhất!" mắng một câu.
Mấy gã đàn ông chúng cứ thế rúc trong một cái tủ quần áo, vô cùng chật chội.
"Nhích qua bên một tí, ông chen lấn quá đấy."
"Không, qua đó !"
"Cho ngoài, sắp nghẹt thở ."
mắng mỏ những kẻ xung quanh, cả đám cứ thế nhét cái tủ lớn, quan sát tứ phía qua kẽ hở. Trong khi đó, nhóm Liễu Linh Nhi cũng lượt trốn kỹ.
"Sao vẫn thấy chuyện gì lạ xảy nhỉ?"
"Trò gọi hồn thực sự gọi quỷ ?"
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Chắc chắn , theo luật chơi thì tiếp theo con b.úp bê đó sẽ cầm d.a.o xông tìm . Vạn nhất nó tìm thấy, nó sẽ đại khai sát giới." Mã lão sư giải thích.
"Vậy mà chúng đợi nửa ngày trời vẫn chẳng thấy gì?"
" cũng rõ lắm!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1079-tro-choi-goi-hon-o-linh-gioi.html.]
"Câm miệng, tin lời quỷ quái của ông mới lạ, lão t.ử chơi nữa, ngoài!"
"Đừng gấp, đợi thêm tí nữa."
Mấy gã đàn ông chúng cứ thế chen chúc trong tủ. lúc , tầng đột nhiên vang lên những tiếng động nhỏ vụn, tất cả lập tức im bặt.
Rất nhanh, một tiếng bước chân khe khẽ vang lên, hình như là đang kéo theo thứ gì đó. ghé mắt qua kẽ hở, lập tức biến sắc vì kinh hãi.
Một con b.úp bê vải đang kéo theo một con d.a.o găm sắc lẹm, chậm rãi bước tới. Con b.úp bê là một con b.úp bê Tây xinh xắn, đôi mắt bằng thủy tinh lúc đỏ rực như m.á.u, gương mặt vốn đáng yêu giờ đây vặn vẹo đến cực độ.
"Mẹ kiếp, thế ?"
"Con b.úp bê sống !"
"Im hết lũ khốn ."
hạ thấp giọng quát, ngờ trò chơi gọi hồn linh ứng thật. Con b.úp bê vải thực sự sống !
Nó di chuyển nhanh, lùng sục khắp nơi để tìm kiếm dấu vết con . Biểu cảm của nó hung tợn vô cùng, tay cầm d.a.o găm cứ thế đ.â.m loạn xạ xung quanh. Thấy cảnh , chỉ cảm thấy sắc mặt cổ quái, chấn động thốt nên lời.
"Sao thể như ?" con b.úp bê, cảm thấy nó cực kỳ giống , hơn nữa còn vô cùng hung bạo.
"Điểm huyền diệu của trò chơi ở đây. Nghe nghi thức sẽ triệu hồi một Quỷ Vương phụ con b.úp bê để bắt đầu g.i.ế.c ."
"Con b.úp bê là một tồn tại cực kỳ mạnh mẽ. Về cơ bản ai thể thoát khỏi sự truy sát của nó."
"Mỗi năm bao nhiêu c.h.ế.t vì cái trò gọi hồn , mà vẫn kẻ đ.â.m đầu chơi, đúng là điếc sợ s.ú.n.g." Mã lão sư thêm.
"Câm mồm, cái đồ khốn nhà ông, đều là do ông xúi giục hết." Vô Tâm c.h.ử.i rủa.
"Thôi, nhỏ tiếng chút , vạn nhất con b.úp bê mà điên lên đại khai sát giới thì chúng khốn đốn đấy." Sở Trích Tinh nhắc nhở.
"Biết thế chẳng chơi, gọi đúng Quỷ Vương thật ." Vô Tâm than thở.
Bốn chúng trốn trong tủ quần áo, chật chội đến mức thở nổi. Tuy nhiên con b.úp bê tìm thấy cái tủ mà vẫn đang sục sạo xung quanh với ánh mắt đầy sát khí.
Không qua bao lâu, nó từ từ tiến gần cái tủ của chúng . Tim thắt , những khác cũng . Chúng nín thở, dám thở mạnh, gương mặt ai nấy đều đầy vẻ bất an.
Con b.úp bê ngay tủ, nó cố gắng qua kẽ hở. May mà chúng vội vàng né sang một bên nên nó một hồi vẫn phát hiện gì. Cuối cùng, nó dứt khoát rời .
"Hù, hú hồn, dọa c.h.ế.t ."
"Thật ngờ con b.úp bê đáng sợ đến thế."
"Sớm triệu hồi nó ."
sang hỏi Mã lão sư: "Có cách nào khiến nó biến mất ?"
"Chừng nào nó g.i.ế.c sạch ở đây thì nó sẽ chủ động rời ." Mã lão sư đáp.
"Mẹ kiếp, là ý tưởng tồi của ông!" c.h.ử.i bới, chỉ tát cho ông một cái.
"Chẳng các ông chơi trò gì hung hiểm ? cũng là vì cho thôi." Mã lão sư chống chế.
" cũng gọi Quỷ Vương chứ, thứ sơ sẩy một cái là c.h.ế.t như rạ đấy." lườm ông một cái cháy mặt.
Mã lão sư rụt đầu , dám ho he nữa. Lúc , dứt khoát : " ngoài thịt nó đây."
"Vậy cẩn thận đấy." Sở Trích Tinh dặn dò.
Ngay khi định đẩy cửa tủ bước thì đột nhiên thấy tiếng thét t.h.ả.m thiết vang lên từ tầng .
"Hỏng , chơi lớn quá hóa dại !" vội vàng đạp tung cửa tủ, lao v.út ngoài.