Liễu Linh Nhi tung tăng chạy nhảy ở phía nhất, ánh mắt thỉnh thoảng xa. Xung quanh trắng xóa một màu tuyết, nhưng mặt băng chân dày. Cô dứt khoát bắt đầu trượt băng, một chơi đùa đến mức quên cả trời đất.
mỉm cô , định cất tiếng nhắc nhở. lúc , mặt băng đột nhiên nứt toác, bóng dáng Liễu Linh Nhi cứ thế rơi rớt xuống .
Liễu Linh Nhi thét lên một tiếng kinh hãi, chìm nghỉm dòng nước băng giá. Cùng lúc đó, mấy bóng đen nước lao v.út về phía cô .
lập tức phóng tầm mắt xa, Vô Tâm Chi Nhãn kích hoạt. Những bóng đen xung quanh bỗng chốc khựng , thể cử động dù chỉ một chút.
Lúc mới rõ những bóng đen đáng sợ đến mức nào. Chúng đều là những con ác quỷ với gương mặt dữ tợn, làn da thối rữa, mọc các bộ phận của loài cá, hành động trong nước cực kỳ nhanh nhẹn.
Không chỉ , chúng vô cùng hung tợn, chỉ trong nháy mắt là nuốt chửng Liễu Linh Nhi.
Dù dùng Vô Tâm Chi Nhãn khiến những kẻ gần đó bất động, nhưng lượng bóng đen xung quanh càng lúc càng nhiều, chúng dày đặc như kiến cỏ, ùn ùn kéo về phía cô .
Liễu Linh Nhi vùng vẫy kịch liệt trong làn nước lạnh buốt, nhưng vì quá lạnh, sức kháng cự của cô ngày một yếu . Bạch Tuyết lúc lao v.út tới, trực tiếp đạp chân lên mặt nước, kéo mạnh cô lên .
"Mau sưởi ấm cho cô !" vội vàng hét lớn.
Bạch Tuyết đưa tay , vội vã dùng linh lực để sưởi ấm cơ thể cho Liễu Linh Nhi, để cô đông cứng. Đối mặt với tình cảnh , chuyển ánh sắc lẹm về phía lũ quái vật đen ngòm .
Vô Tâm Chi Nhãn vận dụng hết công suất, những con quái vật đó lượt nổ tung xác ngay mặt nước.
Mặc dù một tiêu diệt, nhưng lượng quái vật trồi lên càng lúc càng đáng sợ. Chẳng mấy chốc, vô bóng đen nước phá tan mặt băng, điên cuồng tấn công chúng .
"Chạy mau!" lệnh.
Thế là cả nhóm vội vã tháo chạy về phía . Suốt dọc đường , mặt băng liên tục vỡ vụn, đủ loại quái vật đen kịt ngừng chui từ kẽ nứt. Những sinh vật cực kỳ hung bạo, chúng lao thẳng Mã lão sư và những khác, há to cái mồm đầy răng sắc nhọn để xé xác. Hàm răng của chúng cứng đến mức thể c.ắ.n nát cả thép nguội.
Thấy , trực tiếp vung Bát Kiếp Kiếm.
Một kiếm c.h.é.m , quét sạch phong tuyết. Nhát kiếm mang theo uy lực kinh hoàng lan tỏa khắp nơi, phá hủy tất cả thứ trong vòng bán kính một cây . Những con quái vật đang lao tới lập tức kiếm khí băm vằm trong nháy mắt.
Kiếm khí sắc lẹm sụp đổ cả một vùng gian xung quanh. liên tục vung kiếm, mỗi hạ xuống là một đám quái vật đen c.h.é.m đôi.
Dù tốc độ chạy của chúng nhanh, nhưng vẫn kịp so với tốc độ nứt vỡ của mặt băng. Cảm giác như cả cái hồ đang dậy sóng, quái vật từ lòng hồ cứ thế tràn dứt.
"Không xong , chịu hết nổi ." Mã lão sư thở dốc, ông chạy điên cuồng hơn mười phút, thể lực chạm ngưỡng giới hạn. Ngay khi ông dừng , một con quái vật lao đến định ngoạm lấy.
Một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua, c.h.é.m c.h.ế.t con quái vật đó. Nhìn quanh tứ phía, lẩm bẩm: "Xem , dùng biện pháp mạnh ."
Dứt lời, xòe tay , một cái ấn chương "Trấn Thủy Thần Thú" tỏa luồng ánh sáng vô tận. ném mạnh cái ấn chương đó xuống dòng nước.
Pháp bảo lấy từ trong một vùng đất hung hiểm, ngay khi rơi xuống nước, lòng hồ lập tức vang lên tiếng gầm rú rúng động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1078-tran-thuy-than-thu.html.]
Tiếp đó, cả mặt hồ rung chuyển dữ dội, nước hồ cuồn cuộn như một đại quái vật đang khuấy đảo thiên hạ . cảnh tượng mắt mà lòng khỏi chấn động.
Tình hình diễn đó ngoài dự liệu của . Mặt nước rung lắc kịch liệt, ngày càng nhiều quái vật đen hất văng khỏi mặt nước, rơi lả tả xung quanh chúng .
"Chuyện là ?" Mã lão sư kinh ngạc hỏi.
"Trấn Thủy Thần Thú đủ sức trấn giữ cả đại dương, huống hồ là cái hồ nhỏ nhoi ." thản nhiên đáp.
"Lại thể như ?" Mã lão sư đờ vì kinh ngạc.
xuống mặt hồ đang sục sôi, lượng quái vật dày đặc hiện lên khiến cũng rùng . Không ngờ trong lòng hồ chứa nhiều quái vật đến thế, đếm xuể.
Sau một hồi gầm thét và chấn động, mặt hồ đột nhiên tĩnh lặng trở , xung quanh bắt đầu kết băng nhanh ch.óng. Lũ quái vật đen dường như biến mất.
thấy lạ, rõ ràng Trấn Thủy Thần Thú phát huy uy lực, tiêu diệt sạch lũ quái vật. Có điều khi xong nhiệm vụ, nó cũng biến mất theo. Dù cũng chỉ là một pháp bảo tiêu hao, quá bận tâm.
"Tiếp tục lên đường thôi." xong liền dang tay ôm lấy Liễu Linh Nhi đang run rẩy trong đống chăn mền, cô gần như đông cứng.
Cứ thế, bế cô tiến về phía , mặt hồ giờ đây yên bình trở . Chúng vượt qua làn gió tuyết, cuối cùng cũng tới vùng Viễn Đông. Chỉ cần rời khỏi đây, chúng thể lên chuyến tàu "Du thuyền Khủng bố" gần nhất.
Giữa màn tuyết vô tận, chúng nghỉ. Cuối cùng, chúng cũng thoát khỏi vùng phong tuyết để bước lên một vùng đất ấm áp hơn. Đây chính là Cảng Không Đóng Băng.
Tới nơi, reo hò vui mừng quyết định nghỉ ngơi tại đây. Nơi nhiều công trình kiến trúc, trông giống như một thị trấn nhỏ. Trong thị trấn khá nhiều nước ngoài, họ tỏ cảnh giác khi thấy sự xuất hiện của chúng .
Tuy nhiên ở Linh giới, con chỉ là ít. Đa phần họ đều co cụm trong các căn phòng, nếu vạn bất đắc dĩ sẽ bao giờ ngoài. Chúng chọn một căn "nhà ma", tùy ý xử lý mấy con lệ quỷ cư ngụ bên trong dọn ở.
"Bao giờ thì chuyến Du thuyền Khủng bố mới cập bến?" sang hỏi Mã lão sư.
Mã lão sư xem kỹ tấm bản đồ trong tay : "Tối đa ba ngày nữa, nó sẽ cập cảng, lúc đó chúng thể lên tàu."
"Nếu thì quá." thở phào nhẹ nhõm.
"Du thuyền Khủng bố là nơi lành gì . Cứ đợi xem qua nổi cửa ải đó ." Liễu Linh Nhi thở dài.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Lần , chỉ để đối phó với mà con tàu đó tốn ít tâm tư." Vô Tâm .
"Đó cũng là chuyện ." : " chỉ cần g.i.ế.c bản của là thể nhận sức mạnh Vô Tâm, như em chúng cần tàn sát lẫn nữa."
" 'Nghịch Đạo Thập Nhân' chẳng chỉ mười ? Tại g.i.ế.c bản cũng nhận sức mạnh?" Vô Tâm đờ đẫn .
lắc đầu, cũng rõ rốt cuộc là vì . chắc chắn, câu trả lời đều con tàu Du thuyền Khủng bố đó.
Tiếc , Du thuyền Khủng bố là thứ đặc biệt nhất ở Linh giới. Nó lênh đênh đại dương của Linh giới, ai chủ nhân thực sự của nó là ai.