"Có lẽ là ông nhầm , dù ông cũng là ch.ó." Mã lão sư .
"Chắc là nhầm thật." Họa Đấu gật đầu đáp.
tiếp tục lên lầu, dẫn Liễu Linh Nhi phòng. Liễu Linh Nhi ngửa chiếc giường lớn, phấn khích : "Ở đây ấm áp quá mất. Bên ngoài lạnh đến mức chịu nổi."
"Thời tiết Linh giới thực sự quá cổ quái." thở dài, giọng đượm vẻ lãnh đạm: " cũng chính vì thế, chúng mới cần rời khỏi Linh giới càng sớm càng ."
"Có một chuyện em luôn thắc mắc." Bạch Tuyết tiến gần, gọn trong lòng hỏi: "Huyền Nữ thực sự là kẻ thù ?"
sững một chút đáp: "Thực cô là kẻ thù thì cũng hẳn. Trước đây với tư cách là kẻ màn, cô g.i.ế.c bao nhiêu . thực chất cô cũng chỉ là một sống sót cuộc đại chiến Thiên Nhân mà thôi."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Cô từng trả một cái giá cực lớn để chống Thiên Nhân. dù , đó cũng là lý do để cô sát hại nhiều đến thế. Tóm , mối quan hệ của chúng với cô hiện tại mâu thuẫn."
" em luôn cảm giác Linh giới do cô tạo ." Bạch Tuyết .
"Đó là đương nhiên ." xoa đầu cô : "Linh giới chắc chắn do cô tạo . sự tồn tại của Linh giới quan hệ lớn với cô . Cụ thể thế nào thì cũng rõ."
"Tuy Linh giới sản phẩm của cô , nhưng khách sạn Ác Linh là do cô tạo . Điều đúng là kỳ lạ."
"Hình như cô đang bảo vệ nhân loại." Bạch Tuyết nhận định.
"Có lẽ . Nói chung Huyền Nữ luôn là một kỳ quái." cảm thán.
Đêm đó, chúng chìm giấc ngủ sâu. đúng lúc , đột nhiên thấy tiếng nhạc vang lên. mở mắt, sang bên cạnh. Liễu Linh Nhi và Bạch Tuyết kế bên vẫn đang ngủ say.
"Lạ thật." lẩm bẩm, đưa mắt về phía cửa phòng. vốn định dậy, nhưng khúc nhạc quỷ dị khiến cảm thấy bứt rứt yên. Trong khi đó, hai cô gái dường như hề nhận thức điều .
lay nhẹ Liễu Linh Nhi, cô tỉnh. Hơi ngẩn , lay Bạch Tuyết, cô vẫn mê man bất tỉnh.
lập tức nhận điều bất thường. Hai cô gái vốn ngủ tỉnh, bình thường thể nào ngủ sâu đến mức . lúc đó, cũng cảm thấy một cơn mệt mỏi ập đến, chỉ điều ảnh hưởng quá lớn.
"Là do tiếng nhạc ?" lẩm bẩm, bước xuống giường, cẩn thận đắp chăn cho họ mới xuống lầu.
Hành lang vắng lặng như tờ. Khi xuống đến tầng , liền thấy một ông lão đang chơi piano. Vẻ mặt ông cực kỳ tập trung, nhưng nhạc điệu phát mang cảm giác âm u, lạnh lẽo thấu xương.
lưng ông , lặng lẽ quan sát, nhúc nhích.
Không bao lâu trôi qua, ông lão mới dừng tay. Ông dậy, hỏi: "Ngươi thấy đ.á.n.h đàn thế nào?"
"Cũng tạm." liếc ông , biểu cảm đầy vẻ lãnh đạm.
"Chơi piano là một niềm vui lớn của , nhưng niềm vui lớn hơn nữa chính là tượng sáp." Nói đoạn, ông chỉ tay sang bên cạnh. theo, sắc mặt khẽ biến.
Những bức tượng sáp mà từng phá hủy lúc nãy giờ đây đều phục hồi nguyên trạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1073-thi-the-thuc-su.html.]
Ông lão đến một bức tượng sáp, chỉ đó : "Ngươi thấy bức tượng ? Đây là vợ cũ của , chỉ tiếc là cô phản bội . Cuối cùng thành tượng sáp."
"Dù cô cố gắng vùng vẫy kịch liệt, nhưng cuối cùng vẫn biến thành bộ dạng . Ngươi xem, bây giờ cô ?"
theo hướng ngón tay ông , chỉ thấy một phụ nữ với gương mặt kinh hoàng, vặn vẹo, đôi tay đang giơ như vồ lấy thứ gì đó. Bức tượng đủ để khiến nổi da gà, nhưng ông lão chăm chú, như thể đang chiêm ngưỡng tác phẩm mỹ nhất của .
Ông lão đến bức tượng một cô bé, chỉ đó: "Đây là con gái , vì yêu sớm nên biến thành thế . Ngươi xem nó sống động kìa."
"Bây giờ nó sẽ bao giờ rời xa nữa, cũng bao giờ tìm đàn ông nữa."
"Được ." day trán, bất lực : " thực sự cạn lời với loại như ông . Giờ hãy cho , những bức tượng sáp rốt cuộc là ?"
"Điều thích nhất chính là biến sống thành tượng sáp. Quá trình đó thực sự tuyệt vời. Nhìn họ ngừng vùng vẫy cuối cùng đông cứng ... cảnh tượng đó mới chính là nghệ thuật mỹ." Nói đến đây, ông lão với nụ hưng phấn.
"Vậy còn chuyện ?" ông , ánh mắt sắc lẹm: "Những t.h.i t.h.ể đột ngột xuất hiện đều do ông đúng ?"
"Phải, chính là . Có điều tất cả chỗ đó đều là tượng sáp thôi." Ông lão , vẻ mặt đầy băng giá.
"Tất cả đều là tượng sáp?" sững , nhưng luôn cảm thấy gì đó đúng. Bởi vì từ những cái xác đó, thấy chút dấu vết nào của sáp, ngược chúng trông giống hệt thật.
", nhưng chỉ một cái là khác biệt." Ông lão chỉ tay , gương mặt trở nên vặn vẹo cực độ: "Duy chỉ t.h.i t.h.ể của ngươi tượng sáp, mà là thật!"
"Cái gì?" ngẩn , nhưng lập tức bình tĩnh : "Cách thú vị đấy."
"Ta lừa ngươi . Những cái xác ném cho các đều là tượng sáp do chế tác, kết quả là các chẳng hề mắc bẫy."
" duy nhất t.h.i t.h.ể của ngươi là vật báu dày công sưu tầm, khó khăn lắm mới . Vậy mà ngươi phá hủy nó, thật là đáng tiếc."
"Không thể nào!" lắc đầu, giọng lạnh lùng: " vẫn còn sống sờ sờ ở đây, chuyện t.h.i t.h.ể của tồn tại ?"
"Ta cũng thấy lạ lắm, nhưng chẳng còn cách nào khác." Ông lão mỉm : "Không nghi ngờ gì nữa, đó chính là t.h.i t.h.ể của ngươi. Còn tại nó, chính cũng ."
cau mày suy nghĩ, cảm thấy chuyện thật phi lý. Lão già mắt chắc chắn đang lừa . nếu , tại lão lừa gì? Nếu t.h.i t.h.ể đó là thật, thì chuyện quá đỗi kỳ quái.
lẩm bẩm một , cảm giác điều gì đó sai lệch mà rõ .
Lúc ông lão : "Tội nghiệp cái xác đó, sức sống của dường như ngoan cường. Ta mấy định biến thành tượng sáp nhưng đều chạy thoát , khiến cũng thấy đau đầu."
" giờ chuyện đó còn quan trọng nữa. Bây giờ thích cơ thể hiện tại của ngươi hơn. Nếu dùng ngươi tượng sáp, đó mới là tác phẩm hảo nhất."
Dứt lời, ông lão nanh ác, lặng lẽ áp sát từ lúc nào .
Ngay đó, cảm thấy đầu óc choáng váng, chỉ lăn ngủ. nghiến răng kềm chế cơn buồn ngủ, đột ngột mở Vô Tâm Chi Nhãn. Trong phút chốc, hai luồng sức mạnh vô hình như va chạm trực diện .
Thân hình ông lão hất văng xa, còn dù vẫn vững nhưng cũng cảm thấy mắt tối sầm .