Lớp Học Kinh Hoàng - Chương 1069: Tế đàn trong hang động

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-13 03:55:18
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đứng ngọn núi , bỗng cảm nhận rõ rệt một giọng đang ngừng kêu gọi . Âm thanh vô cùng thê lương, khiến sâu thẳm linh hồn như chạm mạnh .

 

Đã lâu lắm cảm giác , rốt cuộc là tại ? Lòng đầy kinh ngạc, nên xử trí thế nào.

 

Bóng hình hóa thành một luồng tàn ảnh, lao v.út với tốc độ vượt xa trí tưởng tượng. Toàn bộc phát sức mạnh kinh , chỉ trong nháy mắt, ngay chân núi.

 

Không kịp suy nghĩ nhiều, giơ Bát Kiếp Kiếm lên, trực tiếp c.h.é.m mạnh một nhát.

 

Một kiếm vung , kiếm khí sắc lẹm tức thì x.é to.ạc vách đá. Một vết cắt lớn hiện mặt đá cứng, để lộ lối một hang động bí mật ẩn sâu bên trong.

 

Chứng kiến cảnh , lòng chấn động khôn cùng. Khi bước trong, cả một dãy hành lang hiện rõ mồn một.

 

Khắp hành lang hề lấy một hạt bụi. quan sát xung quanh, phát hiện vách tường chạm khắc đủ loại bích họa. Chỉ qua một chút, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi tột độ.

 

chôn chân tại chỗ, ánh mắt đờ đẫn, bả vai chút cử động, cả như hóa đá.

 

Những bức bích họa ghi chép về các t.h.ả.m họa thiên tai nhân họa. Nếu chỉ thì cũng đủ để khiến kinh ngạc đến thế. trong một bức họa, thấy một – đó chính là bà nội của !

 

Nhìn bức vẽ đó, gần như ngay lập tức thể khẳng định đó chính là bà. Bởi vì khi còn nhỏ, từng thấy những nét vẽ tương tự, đó là những hình do chính tay bà điêu khắc.

 

Hang động chắc chắn liên quan đến bà nội! Nghĩ đến đây, vội vã lao nhanh trong.

 

Chạy dọc theo hành lang, những bức bích họa lướt qua rõ rệt, nhưng tâm trí rơi sự lo âu và mịt mờ. Tại ? Hang động rốt cuộc quan hệ gì với bà? Những ký ức mờ nhạt thuở nhỏ đến tận bây giờ vẫn còn che giấu điều gì ?

 

Đi hết đoạn đường, bích họa biến mất, mắt là một thạch thất rộng lớn vô biên. Giữa căn phòng, hiện một tế đàn cấu trúc giống như kim tự tháp.

 

quanh các bức họa tường thạch thất, ánh mắt đầy vẻ chấn kinh. Vào khoảnh khắc , dường như một bí mật kinh thiên động địa đang dần dần phơi bày mắt .

 

Có lẽ khi còn nhỏ, thực sự c.h.ế.t . cam lòng để , nên khiến sống một nữa.

 

Bà nội, rốt cuộc bà giấu con điều gì?

 

bước từng bước lên những bậc thang của tế đàn. Lên tới đỉnh, lặng . Trên tế đàn là một chiếc hộp kỳ quái. Chiếc hộp mở , bên trong trống rỗng, chẳng thứ gì.

 

"Chuyện rốt cuộc là ?" đưa tay cầm lấy chiếc hộp, biểu cảm đầy hoang mang. mơ hồ nhận thấy chiếc hộp cực kỳ tinh xảo, chất liệu từng thấy bao giờ, nhưng hoa văn đó nét tương đồng với chiếc Thanh Quan đang cõng lưng.

 

lúc đó, một giọng già nua vang lên: "Đừng nữa, thứ bên trong chiếc hộp bà nội ngươi lấy ."

 

, thấy một bà lão già nua đến mức còn hình , đang chống gậy chậm rãi bước tới.

 

Nhìn thấy bà lão , sắc mặt giấu nổi vẻ chấn động. Bởi vì bà lão mang cho một cảm giác vô cùng quen thuộc.

 

Bà lão hồi lâu mới lên tiếng: "Quả nhiên là cháu trai của con bé đó, đôi mắt của ngươi giống hệt như nó."

 

"Năm đó rốt cuộc xảy chuyện gì?" bà hỏi.

 

"Ngươi thực sự đến ?" Bà lão hỏi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1069-te-dan-trong-hang-dong.html.]

 

", ." chút do dự.

 

"Thực cũng chẳng gì là thể , giữ kín bí mật bây giờ cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa." Bà lão thở dài, chỉ chiếc hộp trong tay : "Chúng là một c.h.ủ.n.g t.ộ.c cổ xưa, sinh từ thời nhà Thương."

 

"Bộ tộc chúng đời đời canh giữ một bí mật lớn lao, chính là chiếc hộp trong tay ngươi. Bí mật vô cùng quan trọng, tổ huấn bắt chúng phép lơ là dù chỉ một chút."

 

"Cứ thế, chúng tận tụy canh giữ suốt mấy ngàn năm. Cứ ngỡ sẽ còn giữ mãi như thế."

 

"Thế nhưng bà nội ngươi vốn dĩ cũng là một canh giữ, đó con bé từ bỏ trách nhiệm của để chọn con đường lấy chồng. Chuyện đó thì cũng thôi , nhưng vấn đề là khi ngươi c.h.ế.t, nó đây và cướp lấy thứ bên trong chiếc hộp!"

 

"Chẳng ai ngờ thứ bảo vật canh giữ suốt mấy ngàn năm, cuối cùng nó đoạt mất. E rằng nó dùng thứ đó lên ngươi, nếu ngươi căn bản thể nào sống sót đến giờ."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

 

" , bên trong hộp rốt cuộc là thứ gì?" giơ chiếc hộp lên hỏi.

 

"Ta cũng lắm chứ." Bà lão với giọng mỉa mai: "Chưa từng ai thực sự mở chiếc hộp đó . Nghe bên trong chứa đựng tai ương, cũng chứa đựng cả hy vọng. Tóm , bất cứ ai mở hộp đều sẽ gặp những chuyện vô cùng đáng sợ."

 

"Vì tò mò mà tộc chúng c.h.ế.t nhiều , về còn ai dám mở nó để xem diện mạo thật sự bên trong nữa."

 

"Bà nội ngươi lẽ là đầu tiên, cũng là cuối cùng."

 

"Tóm con bé lấy thứ bên trong mất. bộ dạng , kết cục của nó chắc cũng thê t.h.ả.m lắm. Chuyện nghịch thiên cải mệnh đương nhiên sẽ chịu thiên khiển (trời phạt)."

 

Nói đến đây, bà lão thở dài, giọng tràn ngập nỗi buồn.

 

trầm giọng hỏi: "Xin hỏi bà là gì của bà nội ?"

 

"Nói thì, lẽ là sư phụ của nó." Bà lão ngẩng đầu, đôi mắt đục ngầu , một lát mới : "Thật ngờ, bà nội ngươi thực sự ."

 

"Nghe bên trong hộp chứa đựng những thứ thể tưởng tượng nổi, thể khiến sống tiêu vong, kẻ c.h.ế.t phục sinh, khiến vạn vật trường tồn."

 

" cũng ai thực sự thấy cả. Ngươi chắc cũng thấy thứ bên trong chứ?"

 

lắc đầu: " từng qua."

 

"Thôi bỏ , đều là chuyện quá khứ ." Bà lão lắc đầu, liếc một cái: "Chiếc hộp đó cứ để cho ngươi . Những 'chuyện ' mà bà nội ngươi , đợi khi sang bên thế giới, sẽ mắng nó một trận tơi bời."

 

thẫn thờ chiếc hộp trong tay, khẽ: "Bà nội vì cứu từ bỏ trách nhiệm ngàn năm ?"

 

" . cũng chẳng nữa, dù chiếc hộp cũng mất , chúng cũng giải thoát. Bây giờ đều rời , chỉ còn ." Nói đến đây, ánh mắt bà lão trở nên bình thản: "Nơi sẽ là lăng mộ của ."

 

Tim chợt thắt , : "Dù nữa, thực sự cảm ơn . Nếu , thể sống tiếp."

 

"Bí mật ngươi còn nhiều hơn tưởng." Bà lão quan sát kỹ , gương mặt già nua bỗng thoáng hiện một nụ : " bí mật càng nhiều thì trách nhiệm càng lớn, hy vọng ngươi sẽ là quân cờ của lão Thiên ác độc ."

 

Nói xong, bà run rẩy rời .

 

 

Loading...