Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 91: Tôi đến đây để gia nhập đội của mọi người!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:18:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hà Tiêu sống đến từng tuổi, đầu tiên gặp chuyện mà tiền thể giải quyết, cảm thấy hoang mang tột độ.

 

Chúc Du lên tiếng: “Vị du khách , bây giờ cũng còn sớm nữa, Diễm Diễm cũng cần nghỉ ngơi, để đưa ngoài nhé.”

 

Cô chỉ tiễn khách càng sớm càng .

 

Hà Tiêu lưu luyến Diễm Diễm một cái. mà về khoản đảm bảo giấc ngủ cho nó, đồng tình với đề nghị của Chúc Du.

 

Mà nghĩ kỹ , tiền giải quyết thì càng chứng tỏ Diễm Diễm ở Linh Khê là một bến đỗ . Vườn trưởng nơi chính trực liêm khiết, cứng rắn lay chuyển.

 

Trên đường rời khỏi sở thú, Hà Tiêu nhiệt tình tự giới thiệu: “Giám đốc, chào cô! là Hà Tiêu, là fan ruột của Diễm Diễm. thật sự gì đó cho nó. thể cung cấp thức ăn cho Diễm Diễm ? Đều là thực phẩm tươi vận chuyển bằng đường hàng từ nước ngoài về, đặc biệt phù hợp cho hổ ăn.”

 

Chúc Du từ chối khéo. Cô mấy yên tâm về , mà đối với thức ăn cho động vật, an vẫn là quan trọng nhất.

 

Hà Tiêu đề nghị quyên góp cho sở thú, nhưng Chúc Du vẫn từ chối: “Hiện tại Linh Khê kênh tiếp nhận quyên góp.”

 

Đến cổng sở thú, tâm trạng Chúc Du nhẹ nhõm hẳn, với Hà Tiêu: “Cảm ơn ủng hộ Linh Khê, cũng như yêu thích Diễm Diễm. Hoan nghênh tiếp tục đến tham quan.”

 

Hà Tiêu kiên định tuyên bố: “Lần nhất định sẽ săn vé!”

 

Chúc Du mỉm .

 

Khi khu hổ, Chúc Du thấy Chu Triệu đang lau chân cho Diễm Diễm.

 

Diễm Diễm chồm hỗm bên cạnh, giơ một cái chân lên để mặc cho Chu Triệu thao tác. Đuôi nó thỉnh thoảng phe phẩy, tâm trạng vẻ .

 

Chu Triệu lau : “Diễm Diễm , mai cha về , chờ đến kỳ nghỉ đến thăm con.”

 

Diễm Diễm gầm nhẹ một tiếng.

 

Chu Triệu liền xoa đầu nó. mà nó to quá, Chu Triệu bên trái, dễ chạm tới, thế là Diễm Diễm chủ động cúi đầu để xoa xoa.

 

Chu Triệu : “Giờ con cũng là đại cô nương , thể tự lập . Sau nhớ cha thì bảo giám đốc Chúc gọi video cho, bây giờ như xưa nữa . Con ở trong núi bao nhiêu năm, chắc chứ ngoài công nghệ phát triển nhanh lắm, gặp dễ dàng cực kỳ.”

 

Chu Triệu lải nhải mãi, giọng điệu chẳng khác gì dỗ con nít.

 

Diễm Diễm gầm gừ một tiếng, rõ là lọt tai .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-91-toi-den-day-de-gia-nhap-doi-cua-moi-nguoi.html.]

Chu Triệu khẽ, càng say sưa, kể về sự đổi của thế giới bên ngoài, về sự cải tiến của trung tâm cứu hộ hổ: “Bao giờ con về thăm thì cứ cha một tiếng, cha sắp xếp đón con về chơi, thăm nơi con lớn lên.”

 

Diễm Diễm bò xuống, đầu đặt lên chân lau sạch, lè lưỡi l.i.ế.m một cái, hé răng.

 

“Vừa nhắc về thăm là con im re luôn, ở đây sướng thế cơ ?” Giọng Chu Triệu chút ghen tị.

 

Mặc dù quyết định để Diễm Diễm ở vườn thú Linh Khê, nhưng bộ dạng con hổ nhỏ, Chu Triệu vẫn chút cam lòng. Điều kiện ở trung tâm cứu hộ rõ ràng hơn Linh Khê nhiều, điểm khác biệt duy nhất chính là… trung tâm cứu hộ Chúc Du mà thôi.

 

Diễm Diễm chủ động ngẩng đầu, cọ cọ Chu Triệu.

 

Ông con hổ nhỏ đẩy một cái, suýt nữa loạng choạng. Ông bật , chẳng còn cách nào khác, Diễm Diễm lớn nhưng vẫn như hồi bé, thích nũng.

 

"Được , , suy nghĩ của con ." Chu Triệu xoa đầu hổ nhỏ, giọng dịu dàng.

 

Chúc Du bên cạnh một lúc, cuối cùng cũng đợi hai "cha con" tâm sự xong, bèn hỏi: "Ông Chu, mai ông về ?"

 

Chu Triệu gật đầu, xin nghỉ phép một tuần để đến Linh Khê, nháy mắt đến ngày về.

 

Chúc Du lập tức : "Nếu ông xem Diễm Diễm, cứ nhắn cho , gọi video cho hai ."

 

Chu Triệu bật : "Cảm ơn cô, phiền giám đốc Chúc ."

 

Trước khi , ông cẩn thận dặn dò nhiều thói quen sinh hoạt của Diễm Diễm, cái là tổng kết trong mấy ngày , cái là từ hồi nó còn bé xíu.

 

Chúc Du đều đồng ý, nhưng cuối cùng chính Chu Triệu là ngừng , chút xúc động: "Giám đốc Chúc, cô cũng cần y hệt những gì , tin cô sẽ chăm sóc Diễm Diễm thật ."

 

Con hổ nhỏ lớn, đổi cũng nhiều, thói quen sống còn như xưa nữa. Ông nên tin tưởng Diễm Diễm, cũng như tin tưởng Chúc Du.

 

Ngày hôm , Chu Triệu trở về trung tâm cứu hộ. Bất ngờ xa Diễm Diễm, ông việc mà đầu óc cứ mây. Vừa tan ca về nhà, ông cầm ngay điện thoại, định gọi video cho Chúc Du để hổ nhỏ một cái.

 

nghĩ , mới đầy một ngày, Chúc Du chắc cũng bận rộn lắm, gọi thì phiền quá, thế là thôi.

 

Ông mở app video ngắn, xem thử Chúc Du đăng gì về Diễm Diễm . Vừa , ông thấy ngay Chúc Du đang livestream!

 

màn hình, con hổ ườn giường gỗ, chẳng là Diễm Diễm mà ông nhớ cả ngày đây ?

 

 

 

Loading...