Ngay lập tức, Nhiễm Gia Văn chạy phòng nhân viên và đồ xong, cô với Chúc Du: “Giám đốc, thật vé mua từ một bạn. Chúng quen trong một tổ chức bảo vệ động vật, cô là fan của gấu trúc, nhưng khi Bạch Châm đến đây, cô tặng vé , ơn cô .”
Cô tiếp tục: “Chồn hương ở vườn thú nhiều, xem qua tất cả các vườn, mỗi con một cuộc sống khác , nhưng chúng đều sống , vườn thú chăm sóc chu đáo, nhưng Bạch Châm chắc chắn là con năng động nhất.”
Khi khu chuồng chồn hương, Nhiễm Gia Văn cẩn thận bước gần Bạch Châm.
Bạch Châm im, nhúc nhích, chỉ cô, rõ ràng con đến để tặng quà cho .
Khi còn cách vài bước, Nhiễm Gia Văn dừng , , đặt những viên đá cầu thang.
Cô chuẩn , nhưng Bạch Châm bỗng nhiên gần, ngửi những viên đá cầu thang.
Trong khí, mùi quen thuộc, Bạch Châm nhận ngay đây là mùi từ nơi nó từng sống khi săn trộm.
Nhiễm Gia Văn vẫn cách xa một vài bước, tiến gần, chỉ Chúc Du và : “Nó thật , duyên dáng, xinh xắn và linh động, giống như một con yêu tinh .”
Bạch Châm: “Ưm ưm.”
Nó khá vui khi nhiều từ ngữ khen ngợi như .
Nhiễm Gia Văn thở dài: “Nó thật sự thông minh, một loài động vật xinh như chứ?”
Bạch Châm ngẩng cao đầu: “Ưm ưm.”
Chúc Du đoán nếu khen thêm vài câu nữa, chắc cái đuôi của Bạch Châm sẽ dựng lên cho mà xem.
Bạch Châm chủ động gần Nhiễm Gia Văn, một cách nghiêm túc tấm ván gỗ và cô.
Biết ý của Bạch Châm, Chúc Du lập tức đóng vai trung gian, với Nhiễm Gia Văn: “Cô sờ nó ? Có thể sờ một chút nếu .”
Đó là đặc ân mà Bạch Châm dành cho con , cho phép họ chạm bộ lông của nó.
Vì con khen nó và món quà cũng đáng yêu, Bạch Châm cảm thấy hài lòng.
Nhiễm Gia Văn xúc động, thể thấy cô , nhưng cuối cùng lắc đầu: “Không cần , mặc dù thực sự thích Bạch Châm, và nó thì vẻ dễ sờ. là lạ đối với nó, với động vật hoang dã, mùi của lạ sẽ chúng khó chịu. cũng lo sợ sẽ truyền mầm bệnh cho nó.”
Cô mỉm và vẫy tay: “Tạm biệt, con chồn xinh nhất thế giới.”
Cô chuẩn rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-85-thanh-lich-xinh-dep-uyen-chuyen-tua-nhu-tinh-linh.html.]
Bạch Châm đó, ngẩn ngơ. Du khách thích nó nhưng sờ nó.
Có thích nó, vì lấy da của nó…
Bạch Châm tấm ván gỗ một lúc, cúi đầu, ngửi mấy viên đá mà du khách tặng.
Kể từ khi bắt ở núi Cảnh Nguyên, nó nhớ những bắt nó và rằng bộ lông của nó thật , đúng là đáng yêu, ngờ thể bán giá cao đến .
Đôi tay thô ráp tùy tiện xoa xoa Bạch Châm, nhanh ch.óng nhấc bổng nó lên và ném trong chiếc l.ồ.ng sạch sẽ.
Họ cần giữ cho nó sạch sẽ, vì nếu bộ lông bẩn, giá trị sẽ giảm .
Họ bộ lông của nó quý giá, đang bàn luận thế nào để lột nó mà hỏng. Lột khi c.h.ế.t sẽ ảnh hưởng đến chất liệu, nhất là lột sống.
Bạch Châm co ro trong góc, run rẩy, hiểu vì sự yêu thích của con là như thế . Nó cảm thấy cơ thể đau đớn, như thể bộ lông thật sự đang lột .
Sau cứu, nó đến Cục Lâm nghiệp, vườn thú. Bạch Châm thấy nhiều con rằng họ thích nó.
nó loại tình cảm như , Bạch Châm quyết định sẽ bảo vệ bộ lông của , cho ai một sợi nào.
Tuy nhiên, lúc , nó mới mơ hồ nhận , hóa sự yêu thích của con nhiều kiểu khác ? Khách tham quan và những bảo vệ nó giống , nhưng khách tham quan với cũng giống .
Có yêu thích chỉ vì lấy bộ lông của nó, thì lo lắng rằng nó sẽ buồn và bệnh.
Bạch Châm từ từ xuống, cằm cọ cọ viên đá, chạy trong chuồng, như thể đang đưa một quyết định gì đó.
“Ưm ưm!” Nó kêu lên một tiếng.
Chúc Du bảo Nhiễm Gia Văn đợi một chút, vẻ như Bạch Châm đang việc gì đó .
Bạch Châm từ trong chuồng chạy nhanh ch.óng, móng vuốt bắt một cục lông nhỏ.
Nó chạy đến mặt Nhiễm Gia Văn, xuống, đuôi chạm đất, thẳng lên: “Ưm ưm.”
Nó đưa cục lông cho Nhiễm Gia Văn.
Nếu cô sờ em, thì em sẽ tặng cho cô một món quà quý giá, đó là những sợi lông mà Bạch Châm tự thu nhặt, những sợi lông rụng xuống đất giường mà nó cất giữ.
Nó thường cho ai một sợi nào, nhưng lúc , nó sẵn sàng tặng cho Nhiễm Gia Văn một cục lông.