"Không , cưng là bảo bối của cả sở thú chúng , là thế ?" Chúc Du cố gắng giải thích một cách nhẹ nhàng, nhưng Bạch Châm như quyết tâm, nhất quyết .
Chúc Du rõ, những lúc Bạch Châm dễ dàng dỗ dành. Thường thì cô dùng chút tiếp xúc mật để nó dịu , nhưng rõ ràng bây giờ, Bạch Châm đang tức giận đến mức còn kiểm soát nữa.
Cô con chồn nhỏ đang nổi giận trong chuồng, thầm nghĩ: "Đây là Bạch Châm đấy, đừng bắt thế !"
Chúc Du , nhẹ với du khách Nhiễm Gia Văn, : "Xin chị, để chị thấy cảnh tượng , an ủi một chút Bạch Châm."
Nhiễm Gia Văn khẽ gật đầu. Sau đó cô thấy Chúc Du vội vã khoác áo, bước nhanh khu chuồng của Bạch Châm. Cô bước lớn, khí thế hề nhẹ nhàng, như thể đang chuẩn đối phó với một trận chiến.
Trong khi đó, Bạch Châm chút sợ hãi nào, vẫn chằm chằm Chúc Du và phát tiếng gào giận dữ đầy khiêu khích.
Nhiễm Gia Văn cảnh mà tim đập thình thịch, cô cảm thấy Bạch Châm như một đứa trẻ hư đang khiêu khích cha , chắc chắn tiếp theo sẽ chuyện gì đó .
Khi Chúc Du thò tay , chút khách khí, nâng con Bạch Châm lên, Nhiễm Gia Văn vội vàng kêu lên: "Giám đốc Chúc, đừng đ.á.n.h nó nhé!"
Bạch Châm vẫn còn là một đứa trẻ mà, nó hiểu gì .
Chúc Du nâng Bạch Châm lên, bộ dạng của nó, thầm nghĩ: "Nó là con trẻ gì chứ, ba tuổi rưỡi , coi như trưởng thành trong loài , bao giờ thấy đứa trẻ nào to thế !"
Đối mặt với con Bạch Châm đang nghiến răng nghiến lợi, Chúc Du trực tiếp dùng tay nắm c.h.ặ.t miệng nó .
Bạch Châm bất ngờ, ngay đó càng tức giận, quằn quại, cố gắng vùng vẫy trong tay Chúc Du.
"Ùm ùm! Ùm ùm ùm!"
"Đồ l.ừ.a đ.ả.o! Đồ ! Ghét!"
Chúc Du lập tức ôm Bạch Châm lòng, một tay giữ miệng nó, tay xoa loạn nó, xoa : "Sao giận dữ thế, dù thì đây là nơi ở của em mà, cho dù đây là chuẩn cho hổ, bây giờ chẳng em đang sống ở đây ? Đừng lý do, hãy kết quả, kết quả mới là quan trọng."
"Bạch Châm , em quên hôm nay là ngày gì ? Là ngày sở thú mở cửa đón khách, nếu em cứ la hét thế , khách sẽ đến nữa, thì ?"
Bạch Châm: "Ùm ùm!"
"Không đến thì quá, ghét loài mà!" Bạch Châm nghĩ thầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-83-thanh-lich-xinh-dep-uyen-chuyen-tua-nhu-tinh-linh.html.]
Chúc Du đột nhiên cúi mắt, giọng trở nên trầm xuống: "Vậy em ghét cả chị ?"
Bạch Châm ngây .
Chúc Du tiếp tục : "Chị cũng là loài mà, em chắc cũng ghét chị đúng ? Chị hôm nay em tức giận vì cái gì, thật vấn đề về nơi ở chỉ là cái cớ thôi, em ở sở thú vì em thích loài , trong sở thú là loài . Chị hiểu , Bạch Châm, chị sẽ để em tự do."
Cô nhẹ nhàng vuốt ve Bạch Châm một cách tiếc nuối, ngón tay vô tình gãi nhẹ đầu, cằm và những chỗ nhạy cảm của con điêu, quyết định buông tay, cúi xuống nó: "Em , Bạch Châm, chị ép em nữa, về rừng ."
Nói xong, cô đặt Bạch Châm xuống đất, , thèm nó.
Bạch Châm sững sờ, đó còn vuốt ve sướng rơn, giờ rời ...?
Nó rời khỏi sở thú mà, Chúc Du đang gì thế?
Nó ngẩng đầu Chúc Du đang lưng, đợi một lúc, thấy cô động tĩnh gì, vẻ như thật sự để nó về rừng .
Bạch Châm trong lòng cảm thấy mâu thuẫn, nó vẫn còn giận, nhưng cho Chúc Du , nó cô .
Hai cảm xúc giằng xé trong đầu, cuối cùng nó lặng lẽ bước tới mặt Chúc Du, bộ như quan trọng, qua , thể hiện vẫn còn ở đây.
Chỉ thấy Chúc Du buồn bã : “Không , Bạch Châm , em về , đừng gặp chị với cả đại ca hổ nữa, cũng cần ăn mấy miếng thịt trong vườn thú nữa, dù thì chúng cũng cùng một đường.”
Bạch Châm chọc tức đến mức lập tức kêu lên vài tiếng, rõ ràng đang bày tỏ quan điểm của : “Em về !”
Chúc Du vẫn bình tĩnh: “Chị em về mà, cần dối , chị hiểu mà.”
Bạch Châm càng nóng vội, chạy quanh Chúc Du: “Em về! Em về, em dối!”
Chúc Du thản nhiên: “Không , chị thể chấp nhận điều đó, em cứ .”
Bạch Châm giờ thật sự cuống cuồng, cọ sát chân Chúc Du, kêu gào thể hiện rằng nó thật sự .
Cứ thế, Chúc Du gắng kiềm chế nụ , trong lòng nghĩ, xử lý Bạch Châm thì dùng đúng chiêu, bằng cách dùng chính thái độ của nó mà đối phó .