Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 78: Khai trương thử nghiệm: Động vật thi nhau khoe tài

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:03:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúng học tập chăm chỉ, nhiệt tình, thậm chí còn ảnh hưởng đến con Bạch Châm vốn lui tới tìm Diễm Diễm.

 

Khu chuột sóc con đường dẫn từ chuồng chồn đến vườn hổ, mỗi Bạch Châm tìm hổ đầu đàn, nó thấy tiếng chuột sóc và chim hót nhịp với .

 

Chim hót theo nhịp điệu "Một, hai, một, hai..."

 

Chuột sóc thì nhảy múa nhào lộn các cành cây.

 

Bạch Châm lớn lên trong rừng, cứu về đưa Cục Lâm Nghiệp, đó mới đưa vườn thú, nó thấy cảnh tượng như bao giờ, lập tức tò mò dừng , tìm một chỗ sạch sẽ xuống xem mấy con chuột sóc biểu diễn.

 

Chuột sóc thấy Bạch Châm, lè lưỡi chua ngoa : "Ồ, hóa là con chồn đó."

 

Bạch Châm khá thích mấy con chuột sóc , vì trong vườn thú, chỉ chuột sóc nhỏ hơn nó, mấy con thỏ hoang thì béo ú, trông to gấp mấy , nặng ít nhất cũng vài ký.

 

"Cậu ?" Bạch Châm hỏi.

 

"Biết chứ." Chuột sóc trả lời. "Anh quý lắm đấy."

 

Nhân viên cho ăn cũng về Bạch Châm, nó là con chồn xinh và quý giá, chỉ là quan tâm đến khác. Mỗi nhân viên cho nó ăn, nó thường lờ .

 

Nhân viên sang mấy con chuột sóc đang mải mê ăn uống, khỏi thở dài: "Mấy con nuôi dễ, tiết kiệm."

 

Chuột sóc nhớ lâu lắm.

 

Chúng thấy Bạch Châm hai , mỗi đều là cảnh nó chạy vội vã tới vườn hổ. Ánh nắng xuyên qua những tán lá dày đặc, chiếu lên Bạch Châm, bộ lông của nó phản chiếu một chút ánh tím nhạt, như thể tự phát hào quang.

 

Chuột sóc trong lòng thấy ghen tị. Con chồn chút diện mạo, nhưng mà cũng quá kiêu ngạo .

 

Bạch Châm thiện với các loài động vật khác, liền hỏi: "Mấy đang gì thế?"

 

Sóc giọng đầy chua chát: "Đang luyện tập chứ còn gì nữa! Bọn quý hiếm, bày trò mới hút khách ."

 

Bạch Châm ngơ ngác: "Hút khách? Làm gì hút khách?"

 

Sóc đáp ngay: "Để du khách thích bọn , mới thành tích, mới sở thú!"

 

Từ khi con chim giẻ cùi xanh chuyển , sóc cảnh giác cao độ. Dù gì thì nó cũng từng sống trong xã hội loài một thời gian ngắn, hiểu rõ quy luật .

 

Huống chi, cả nhà sóc và đám sóc chuột bạn bè đều thấy phúc lợi ở sở thú Linh Khê quá — khu vực hoạt động rộng rãi, chỗ ở thoải mái, môi trường sạch , đồ ăn mỗi ngày đều là những loại hạt chất lượng cao, mốc meo gì cả.

 

Còn cách trả ơn nào hơn là việc chăm chỉ?

 

Bạch Châm nghĩ như : "Chúng là động vật, cần con thích. Mấy cũng đừng luyện tập nữa, sự yêu thích của con ngư—" chuyện ...

 

Câu còn dứt, một thứ gì đó bay thẳng đầu Bạch Châm.

 

Nó mơ màng xuống—là một hạt dẻ.

 

Bạch Châm nhặt hạt dẻ lên, ngẩng đầu sóc, chần chừ hỏi: "Cậu cho ăn ?"

 

Trong thế giới động vật, chia sẻ thức ăn là một hành động vô cùng thiện. Bạch Châm nhỏ xíu ôm lấy hạt dẻ, giải thích: " ăn hạt dẻ, ăn thịt."

 

Nếu là quà của bạn, nó thể giữ kỷ niệm.

 

kịp hết câu, một hạt dẻ khác bay tới, đập thẳng đầu nó.

 

Giọng sóc đầy phẫn nộ: "Xì, đồ ăn bám!"

 

Bạch Châm chẳng hiểu "ăn bám" là gì, nhưng giọng điệu ghét bỏ, liền siết c.h.ặ.t móng vuốt.

 

Hạt dẻ vỡ đôi— bên trong trống rỗng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-78-khai-truong-thu-nghiem-dong-vat-thi-nhau-khoe-tai.html.]

Ồ, hóa chỉ là vỏ hạt dẻ.

 

Sóc nhanh nhẹn chuyền cành, chạy la: "Đồ ăn bám, cút !"

 

Mấy con chim cũng ríu rít hùa theo, dùng giọng điệu đầy ác ý để đuổi nó.

 

Bạch Châm ấm ức vô cùng. Gì chứ?! Hóa cái gì mà "con sâu" là câu c.h.ử.i hả?

 

Nó quăng vỏ hạt dẻ , bỏ chạy mất.

 

Bọn sóc trong vườn thú , chẳng con nào cả! Chỉ đại ca là nhất!

 

 

Đến khu hổ, thấy đại ca, Bạch Châm lập tức mách lẻo:

 

"Đại ca, hôm nay em sóc ném đồ đầu!"

 

Hổ gầm nhẹ một tiếng.

 

Bạch Châm vội vàng xoa lông cho đại ca, an ủi: "Thôi đừng chấp nó, đáng !"

 

dài bên cạnh hổ, rầu rĩ than: "Chúng đều là động vật, tụi sóc c.h.ử.i em chứ?"

 

Hổ nâng móng vuốt, nhẹ nhàng đặt lên Bạch Châm.

 

Ngay lập tức, Bạch Châm đè bẹp xuống đất.

 

Nó giãy giụa chui , mặt đầy bất mãn. Cái bất lợi khi nhỏ con đây mà! Mình vuốt lông cho đại ca thì chẳng ảnh hưởng gì, đại ca vuốt lông một cái là suýt đời luôn!

 

Nó chơi trong khu hổ một lúc lâu mới chịu về. mà nó ghi thù, đường về còn cố tình vòng, tránh xa lũ sóc .

 

Về tới chuồng, Bạch Châm bỗng thấy mấy lạ mặt đang khiêng thứ gì đó to đùng, bọc trong bao tải lưới trong.

 

Nó cảnh giác, lập tức lẻn một góc quan sát.

 

Chợt bàn tay nhẹ nhàng vuốt qua cái đuôi bông xù của nó.

 

Chúc Du hỏi: "Sao trốn ở đây thế, Bạch Châm?"

 

Bạch Châm bước , phủi bụi lông, kiêu ngạo : "Ai thèm trốn chứ!"

 

Chúc Du cũng chẳng vạch trần nó, chỉ hiệu bảo nó mấy công nhân: "Là đồ chơi và khung leo mới cho em đấy, xem nên để ở cho tiện?"

 

Nghe tới từ "của em", đôi mắt Bạch Châm lập tức sáng lên, nó nhanh ch.óng trèo lên cây, vươn cổ quan sát. Đôi mắt long lanh lướt qua từng ngóc ngách, cuối cùng chỉ một chỗ lý tưởng.

 

Chúc Du liền hiệu cho công nhân đặt đồ chơi vị trí đó.

 

Ngay khi công nhân rời , Bạch Châmđã kìm mà lao khám phá ngay lập tức!

 

Những món đồ đó đều từ gỗ nguyên khối, chỉ trụ leo khổng lồ mà còn giường gỗ nhỏ, bệ rộng rãi, cùng với vô đồ chơi dành riêng cho chồn. Bạch Châm chạy tới chạy lui, hết leo bên trèo bên , chơi vui trời trăng gì luôn.

 

Chúc Du nó, hỏi: "Thế nào, hài lòng chứ, Bạch Châm đại nhân?"

 

Bạch Châm kiêu ngạo đỉnh cao nhất của trụ leo, gật đầu một cách miễn cưỡng: "Ừm, cũng tạm ."

 

Nói , nó bò xuống, vòng quanh chân Chúc Du vài vòng, bộ lông mềm mượt khẽ lướt qua bắp chân cô, nhột nhột.

 

Chúc Du vốn là chịu nổi mấy thứ dễ thương, lập tức ôm chồn con lòng sờ nắn thỏa thích.

 

 

 

Loading...