Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 74: Dù sao Diễm Diễm cũng nổi tiếng, nên những fan giả mạo đến quấy rầy cũng nhiều

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:03:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông chỗ thức ăn còn trong khay, sắc mặt trầm xuống: “Chỗ … hình như là phần chuẩn cho nó.”

 

Lúc nãy, Chúc Du trộn cả hai thùng thức ăn một khay, nhưng thể phân biệt ngay.

 

Đồ ăn của cô trông bắt mắt hơn, còn phần của Chu Triệu thì nhạt nhẽo hơn hẳn. Mà giờ, chỗ thức ăn thừa là phần của ông .

 

Chu Triệu cau mày, lòng đau như cắt.

 

Chúc Du vội gọi Diễm Diễm , nhẹ giọng dỗ dành: “Diễm Diễm, ăn thêm chút nữa , em gầy thế ! Đừng lãng phí đồ ăn nha, đây là phần ba ba Chu nấu cho em đấy.”

 

Nghe đến chữ “ba ba Chu”, Diễm Diễm yên một lát, cúi đầu ăn tiếp.

 

Chu Triệu cảm động: “Diễm Diễm đúng là ngoan—.”

 

Chưa dứt câu, hổ bỗng nhăn mặt, vươn chân đẩy khay thức ăn xa, đó chạy uống nước ừng ực.

 

Như thể : “Em cố gắng , nhưng thật sự nuốt nổi…”

 

Chu Triệu: 💔

 

Chu Triệu gật đầu: “Được thôi, trong còn bổ sung thêm đủ loại vitamin cho sức khỏe động vật, ăn sẽ lợi.”

 

Chúc Du vội vàng khen ngợi: “Chủ nhiệm Chu đúng là tâm ghê đó! Bảo ông nuôi Diễm Diễm như . Đến giờ nó vẫn nhớ ông, chứng tỏ bình thường ông tỉ mỉ.”

 

Chu Triệu miễn cưỡng dằn lòng nỗi buồn khi món ăn do chính tay con hổ từng nuôi từ bé từ chối, đáp : “ chỉ là thích nghiên cứu mấy thứ thôi.”

 

Ông tiếp tục: “Giám đốc Chúc, xem qua tình hình động vật trong viện, phần lớn đều lớn tuổi. Bình thường, chúng cần bổ sung protein, chất chống oxy hóa và các dưỡng chất khác để duy trì khối lượng cơ bắp, phục hồi cơ thể, đồng thời tăng cường hệ miễn dịch. cho thêm những chất thức ăn, đảm bảo lợi cho sức khỏe bọn chúng.”

 

Chúc Du xong vui mừng khôn xiết: “Cảm ơn chủ nhiệm Chu nhiều lắm!”

 

là chuyên gia cứu trợ động vật, đến mấy chuyện là rành rọt trôi chảy như nước chảy mây trôi.

 

Dù Chúc Du kỹ năng chế biến thức ăn động vật, nhưng về việc bổ sung dinh dưỡng chuyên biệt thì cô vẫn hiểu sâu lắm, phần lớn đều dựa trực giác mà .

 

Hai thảo luận về chế độ ăn uống cho động vật, đẩy xe tới khu bảo tồn chồn trắng.

 

Bạch Châm thích ăn thịt, thức ăn phù hợp với nó.

 

Vừa đến cửa khu bảo tồn, Chúc Du gọi to: “Bạch Châm, ăn cơm nè!”

 

Không khí vang lên hai tiếng “cục cục” đáp , một chú chồn lông nâu bé xíu phi nhanh tới. Bộ lông mềm mại của nó bay theo làn gió, từng lớp sóng nhẹ gợn lên ánh mặt trời, trông chẳng khác nào cát vàng lấp lánh đang trôi chảy.

 

Bạch Châm vèo một cái chạy đến mặt Chúc Du, thẳng lên, hai chân đặt n.g.ự.c, đôi mắt đen láy cô chăm chú: “Cục cục!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-74-du-sao-diem-diem-cung-noi-tieng-nen-nhung-fan-gia-mao-den-quay-ray-cung-nhieu.html.]

 

Ăn thịt! Ăn thịt!

 

Chu Triệu bật , hiếm khi thấy chồn trắng trong vườn thú nào lanh lợi hoạt bát như : “Con chồn thông minh thật đấy, mới ngửi mùi mà chạy đến .”

 

Ông đổ thức ăn khay của Bạch Châm.

 

Chỉ thấy chú chồn nhanh ch.óng cúi xuống c.ắ.n một miếng quấn miệng, nhưng ngay đó, cơ thể nó bỗng khựng . Một giây tiếp theo, Bạch Châm lập tức phun miếng thịt .

 

Sau đó, nó giơ chân lên… đá văng cả cái đĩa !

 

"Keng!"

 

Âm thanh giòn tan vang lên.

 

Bạch Châm dậy, Chúc Du đầy căm phẫn, kêu lên một tiếng cực kỳ bức xúc.

 

"Cái quái gì đây? Sao khó ăn quá ? Chẳng chị hứa sẽ cho em ăn những món ngon nhất ?!"

 

Một chú chồn trắng phẫn nộ đến cực điểm.

 

Chúc Du ngượng ngùng. mà… lời đó đúng là cô từng thật!

 

Hồi , khi tình cảm giữa cô và Bạch Châm còn nồng thắm, cô thích vuốt ve cái đầu nhỏ và bộ lông mềm mại của nó, vuốt “vẽ bánh vẽ” thật to. Nhờ mà chú chồn nhỏ ngoan ngoãn vô cùng, mềm mại dễ chịu, giọng kêu còn ngọt xỉu, vô cùng dễ cưng.

 

mà, Chúc Du tự nhủ, cô hề suông ! Khi tiền , cô nhất định sẽ cho Bạch Châm cuộc sống hơn.

 

Bây giờ đối diện với ánh mắt trách cứ của nó, cô chỉ thể cố gắng dỗ dành: “Cái ngon lắm mà! Rất bổ dưỡng đó, đặc biệt dành cho em đó nha. Trong nhiều vitamin, giúp lông em bóng mượt và đàn hồi hơn đấy.”

 

Bình thường Bạch Châm chú trọng bộ lông của . Hồi đầu, nó cực ghét bôi t.h.u.ố.c, nhưng khi t.h.u.ố.c giúp lông mọc đều hơn, nó cũng ngoan ngoãn chịu đựng. Bình thường còn kiềm chế l.i.ế.m những chỗ trụi lông.

 

hôm nay, lời dỗ ngọt còn tác dụng nữa.

 

Bạch Châm trực tiếp bỏ chạy, leo lên cây mà mắng Chúc Du té tát, rằng cô dám cho nó ăn thứ khó nuốt , rằng cô giờ còn là nữa mà trở thành một kẻ xa!

 

Chúc Du mắng đến á khẩu, chỉ còn sang Chu Triệu. Nhìn thấy bộ dạng ông đang chìm đắm trong nỗi đau đớn, cô vội an ủi: “Chủ nhiệm Chu, bình thường Bạch Châm nó kén ăn, ông đó, mấy loài động vật quý hiếm thì lúc nào cũng khó chiều hơn. Vườn thú còn nhiều động vật ăn thịt lắm, chắc chắn tụi nó sẽ thích món .”

 

Chu Triệu dường như nhận sự thật tàn khốc nào đó, phất tay yếu ớt, giọng cũng trầm hẳn xuống, thở dài: “Không , giám đốc Chúc cứ tùy ý xử lý thức ăn .”

 

Giây phút , ông mới nhận , hóa … tay nghề nấu ăn của đúng là dở thật.

 

 

 

 

Loading...