Chu Triệu đang chuẩn thức ăn cho Diễm Diễm.
Thực , hổ vốn dĩ ăn thịt sống, quăng cho nó ít gia cầm cũng đủ , dù trong tự nhiên chúng cũng sống như .
khó khăn lắm mới tìm Diễm Diễm, giờ nó còn đang dưỡng thương.
Sau khi kiểm tra sức khỏe, các chỉ của Diễm Diễm đều , nhưng do từng đ.á.n.h nhiều khi còn trẻ, nó ít vết thương cũ, cần điều dưỡng cẩn thận.
Những việc như cho uống t.h.u.ố.c, băng đều do Chúc Du đảm nhận.
Diễm Diễm cực kỳ ghét uống t.h.u.ố.c, dù giấu t.h.u.ố.c thịt, nó vẫn thể ăn chính xác phần thịt, dùng lưỡi đẩy viên t.h.u.ố.c ngoài.
Nếu là t.h.u.ố.c dạng lỏng thì càng khó cho uống, thà nhịn đói nó cũng chịu há mồm.
Chu Triệu hiểu rõ, đây là bản năng sinh tồn của nó khi sống ngoài hoang dã – những thứ mùi lạ thể ăn.
Những lúc chỉ thể nhờ đến Chúc Du, cô tuyệt chiêu đối phó với Diễm Diễm: đơn giản, thô bạo, trực tiếp nhét viên t.h.u.ố.c miệng hổ, đó hai tay giữ c.h.ặ.t hàm của nó, ép nó nuốt xuống mới thôi.
Cảnh tượng thoạt vô cùng nguy hiểm, Diễm Diễm cũng nổi cáu, nhe răng gầm gừ với cô, nhưng Chúc Du thì gan to chẳng khác nào nữ chính trong phim kinh dị, sợ bất cứ thứ gì.
Chu Triệu cũng giúp một tay, nhưng việc ép Diễm Diễm uống t.h.u.ố.c thì nổi, nên chỉ thể nấu ăn, bồi bổ sức khỏe cho nó qua từng bữa ăn.
Dù cách mất nhiều thời gian, nhưng hiệu quả âm thầm mà sâu sắc.
Ông nhớ hồi nhỏ Diễm Diễm thích ăn đồ nấu, một con hổ con hề kén ăn, cho gì ăn nấy, mỗi đều ăn ngấu nghiến cực kỳ ngon miệng. Mỗi nó ăn, Chu Triệu cảm thấy thỏa mãn.
Sau đó, Diễm Diễm đưa đến trung tâm phục hồi, nhân viên sẽ thả động vật sống khu vực nuôi hổ để chúng tập săn mồi.
Lúc đó Chu Triệu cảm thấy quen, thế là ông bắt đầu nấu ăn ở nhà.
Ừm… chỉ tiếc là kịp bao nhiêu thì gia đình cấm bén mảng bếp nữa .
Lúc , dựa ký ức ngày xưa, Chu Triệu chợ mua đủ loại thịt bò, thịt heo, thịt gà, thịt vịt loại thượng hạng, tốn ít tiền, nhờ giao thẳng đến sở thú. Sau đó, ông bắt đầu thêm các chất dinh dưỡng, trộn đều, một cả đống đồ ăn.
Vừa vác đồ ăn tìm Diễm Diễm, Chu Triệu liền tình cờ đụng Chúc Du, cô cũng đang xách theo một xô thức ăn.
Chúc Du vui vẻ chào hỏi : “Ông Chu, ông cũng mang đồ ăn cho Diễm Diễm ?”
Chu Triệu đáp: “Ừ, rảnh rỗi việc gì .”
Hai cùng bước khu nuôi hổ, Chúc Du tán gẫu: “Hôm nay em livestream, còn cho Diễm Diễm lên sóng nữa đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-73-du-sao-diem-diem-cung-noi-tieng-nen-nhung-fan-gia-mao-den-quay-ray-cung-nhieu.html.]
Chu Triệu lập tức hỏi, giọng điệu chẳng khác nào phụ đầu đưa con đến nhà trẻ, háo hức chờ cô giáo đ.á.n.h giá: “Diễm Diễm thể hiện thế nào?”
Chúc Du : “Cực kỳ ngoan, ai cũng thích nó. Diễm Diễm còn chào hỏi nữa. Chỉ là… nó ăn ảnh lắm, lên hình oai phong trai bằng ngoài đời.”
Chu Triệu bật : “Diễm Diễm từ nhỏ yêu thích .”
Chúc Du tò mò hỏi: “Ông Chu, so với hồi trẻ, Diễm Diễm đổi nhiều ?”
Chu Triệu suy nghĩ một lúc, nghiêm túc trả lời: “Cũng chứ. Ví dụ, lông của Diễm Diễm bây giờ còn sáng màu như hồi trẻ, răng cũng dấu hiệu lão hóa. Đừng thấy nó bây giờ to lớn , hồi trẻ còn khổng lồ hơn nữa kìa, thì thể trở thành hổ vương . dù ngoại hình đổi, chỉ cần ai từng quen Diễm Diễm thì chắc chắn thể nhận nó ngay lập tức.”
Chúc Du tiếp: “Hôm nay còn kể cho fan về phận thật của Diễm Diễm, mà họ cứ bảo lợi dụng danh tiếng ‘Hổ vương’.”
Chu Triệu ha ha, trấn an cô: “Chắc là mấy fan mới về Diễm Diễm thôi. Ngày nó nổi tiếng lắm, ai cũng từng qua tên nó, nhưng với nhiều , hổ con nào cũng giống . Đừng để mấy chuyện phiền lòng.”
Chúc Du hẳn bận tâm, cô chỉ cảm thấy Diễm Diễm oan quá. Lần đầu tiên xuất hiện chính thức livestream, giới thiệu là ăn theo danh tiếng của chính , nghĩ mà tức giùm nó!
Trong lúc chuyện, hai khu nuôi hổ.
Đây là khu thả tự do cho hổ, hiện tại rộng một vạn mét vuông, vì các khu vực khác vẫn đang bảo trì. Theo kế hoạch, bộ khu sẽ rộng đến 180.000 mét vuông—quá đủ cho Diễm Diễm dạo chơi.
Chu Triệu quan sát, gật gù: “Diễm Diễm sống ở đây cũng khá thoải mái.”
Vừa dứt lời, một tiếng gầm thấp vang lên, Diễm Diễm từ một con đường nhỏ bước . Nhìn thấy hai , nó chủ động tiến gần.
Chúc Du vẫy tay: “Diễm Diễm, đến ăn nào!”
Nghe thấy chữ “ăn”, hổ lập tức bước nhanh hơn.
Chúc Du đổ thức ăn khay lớn, Diễm Diễm cúi xuống, bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Nhìn cảnh , ánh mắt Chu Triệu trở nên hiền hòa, tựa như trở về ngày xưa.
khi ăn một nửa, Diễm Diễm bất ngờ lên, ý định ăn tiếp.
Chúc Du ngạc nhiên: “Còn ăn hết mà?”
Hổ cúi xuống ngửi ngửi, đó đầu bỏ , chạy ao nhỏ uống nước.
Chuyện thật lạ! Một kẻ tham ăn như Diễm Diễm mà để thừa đồ ăn? Chúc Du định gì đó thì Chu Triệu lên tiếng .