Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 67: Diễm Diễm thời thơ ấu đã lớn lên theo tỷ lệ chuẩn

Cập nhật lúc: 2026-02-23 08:47:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Triệu sững sờ, bàn tay ông vẫn đặt cái đầu to lớn của con hổ. Cảm nhận ấm từ nó, ông ngước mắt Chúc Du, giọng run:

 

“Diễm Diễm… nó thực sự vẫn còn nhớ ?”

 

Nhìn đôi mắt đỏ hoe đầy mong đợi của Chu Triệu, Chúc Du khẽ mỉm :

 

, ông xem, Diễm Diễm chủ động cho ông chạm nó đấy.”

 

“Sau khi Diễm Diễm đến Linh Khê, ai khác gần một chút là nó liền nổi cáu, mà khi ông bước , nó chẳng hề phản ứng gì, còn ông mãi rời. nghĩ lúc đó nó đang nhận diện ông, đến khi ngửi mùi của ông, nó mới chắc chắn.”

 

Đây cũng là lý do Chúc Du để Chu Triệu chạm con hổ. Cô cảm nhận sự tò mò của Diễm Diễm, nhưng thứ năng lượng tỏa từ nó vô cùng dịu dàng, hề chút công kích nào, giống như khi gặp một bạn cũ .

 

Dù Diễm Diễm thể , nhưng nó bộc lộ nhiều điều.

 

Chúc Du mỉm : “Chắc hẳn đây ông và Diễm Diễm quan hệ .”

 

thể tiếp cận Diễm Diễm là nhờ khả năng thiện với động vật và những cho ăn mệt mỏi. Người vẫn , ăn của ai thì khó mà hung dữ với đó, huống hồ Diễm Diễm hưởng bao nhiêu miếng thịt từ cô, nhe răng gầm gừ cũng tiện.

 

Chu Triệu thì khác. Ông mới đến Linh Khê hôm nay, đó chỉ gặp Diễm Diễm hai , cũng chẳng gì nhiều.

 

Thế mà lúc , Diễm Diễm chủ động và dịu dàng đến , điều đó chỉ thể chứng minh rằng, đây họ một sợi dây gắn kết sâu sắc.

 

Giọng ông khàn : “Ừ.”

 

Chu Triệu xuống con hổ tay , dám chớp mắt, ánh lướt qua từng tấc lông nó.

 

Diễm Diễm lớn đến thế ? Bộ lông mềm mại khi xưa giờ trở nên cứng cáp và thô ráp hơn, nhưng vẫn uy phong và xinh như . Nó giống như phiên bản phóng to của Diễm Diễm ngày bé .

 

“Hồi nhỏ, quen Diễm Diễm . Khi đó nó mới bốn tháng tuổi, lúc đưa đến trung tâm cứu hộ thì đói đến nỗi chẳng còn sức. Chính cắt nhỏ thịt để đút cho nó ăn…”

 

Giọng Chu Triệu trầm khàn, từng chút một kể những chuyện xưa giữa ông và Diễm Diễm.

 

Ông kể chẳng trật tự gì cả, hai mươi năm trôi qua, nhiều thứ lãng quên, nhưng cũng những chuyện vẫn còn khắc sâu. Bình thường ông gần như bao giờ kể chi tiết những điều với ai, mà bây giờ, thể dễ dàng đến .

 

Diễm Diễm hiểu lời ông , chỉ lặng lẽ đặt đầu lên chân , nhắm mắt , để mặc bàn tay Chu Triệu đặt đầu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-67-diem-diem-thoi-tho-au-da-lon-len-theo-ty-le-chuan.html.]

 

Khi ông dừng , Diễm Diễm dường như ngủ say, hình khổng lồ thỉnh thoảng còn phát tiếng “gù gù”, trông vô cùng thư thái.

 

Chu Triệu thu tay về, hiệu cho Chúc Du rời khỏi.

 

Ra đến ngoài, ông nhẹ nhàng khép cửa mới : “Diễm Diễm ngủ , cứ để nó nghỉ ngơi một chút.”

 

Chúc Du mỉm : “Nhờ ông đấy, nếu chẳng bao giờ nó mới chịu ngủ.”

 

Trước khi Chu Triệu đến, cô cũng dỗ dành mãi mà Diễm Diễm chịu ngủ, cứ dụi đầu cô như chơi đùa.

 

Chu Triệu tháo kính, đưa tay lau khóe mắt, giọng khàn khàn: “Cảm ơn cô, giám đốc Chúc.” Ông thực sự cảm kích. Không chỉ vì Chúc Du để ông chạm Diễm Diễm, mà còn vì cô tìm thấy và mang nó trở về.

 

Nhớ đến những lời Tần Hiển Hoành từng , trong lòng Chu Triệu bỗng tràn ngập suy tư. ông vẫn chắc chắn, nên đành trực tiếp hỏi Chúc Du:

 

“Giám đốc Chúc, thấy môi trường ở vườn thú , thật sự cần mấy tiết mục biểu diễn động vật . Bản chúng đủ hấp dẫn những yêu động vật .”

 

Chúc Du xong, suýt nữa tức đến bật .

 

Thật oan uổng quá !

 

Cô nghiêm túc giải thích: “Trưởng phòng Chu, thực sự từng huấn luyện chúng biểu diễn. Nếu ông thời gian, chúng cùng xem khu sóc ?”

 

Chu Triệu gật đầu.

 

Trên đường đến khu sóc, ông quan sát xung quanh kỹ hơn nhiều. Dù thì Diễm Diễm cũng sẽ ở đây sinh sống, ông nhất định xem xét cẩn thận.

 

Khi đến gần khu sóc, Chúc Du bỗng dừng bước. Hai khuất một cây, dựa cây cối và tảng đá để che chắn. Họ thể thấy bầy sóc trong khu, nhưng lũ sóc thì chẳng hề phát hiện họ.

 

Chúc Du hạ giọng nhỏ: “Trưởng phòng Chu, ông xem.”

 

Chu Triệu ngẩng đầu lên, chỉ thấy giữa những tán cây, mấy con sóc đang nhảy nhót tưng bừng. Chúng tung từ cành sang cành khác, thậm chí còn đu đưa cành như chơi xích đu.

 

 

 

Loading...