Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 65: Diễm Diễm vẫn còn nhớ ông đấy

Cập nhật lúc: 2026-02-23 08:47:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Hiển Hoành như hề nhận ánh mắt của ông , vẻ mặt nghiêm nghị, chính trực chút sơ hở.

 

Cục trưởng Tôn xong, dứt khoát gật đầu tán thành:

“Giáo sư Tần là chuyên gia, chắc chắn sẽ đưa lời khuyên nhất.”

 

Ông sang với Chúc Du:

“Viện trưởng Chúc, trong thời gian phiền cô chăm sóc Diễm Diễm . Cô yên tâm, bộ chi phí điều trị, thức ăn và công chăm sóc cho nó đều sẽ tính ngân sách.”

 

Chúc Du ngờ món hời như , liền đồng ý ngay chút do dự.

 

Cô còn tranh thủ xoa bóp gáy con hổ, coi như mát-xa thêm chút.

 

“Diễm Diễm đúng là con hổ lợi hại, lời to quá!”

 

Vừa bước khỏi phòng y tế, Chu Triệu nhịn , sang chất vấn Tần Hiển Hoành:

“Lão Tần, đó thống nhất đưa Diễm Diễm nơi khác điều trị ?”

 

Tần Hiển Hoành tỏ ngây thơ vô tội:

“Không hề nhé. Chúng là sẽ tìm nơi nhất để Diễm Diễm dưỡng sức.”

 

mà…”

 

Tần Hiển Hoành ngắt lời:

“Dựa quan sát của , Vườn thú Linh Khê chính là nơi phù hợp nhất.”

 

Chu Triệu cau mày:

“Phù hợp chỗ nào? Điều kiện ở đây đơn sơ như , ngay cả phòng phục hồi chuyên dụng cũng . Diễm Diễm mà…”

 

Tần Hiển Hoành vỗ vai bạn:

“Lão Chu, đừng suy nghĩ cứng nhắc như thế. Anh kỹ trạng thái của Diễm Diễm , đặc biệt là phản ứng của nó khi ở gần viện trưởng Chúc.”

 

Ông rõ Chu Triệu lo lắng và yêu thương con hổ thế nào. Mỗi năm, cứ đến sinh nhật Diễm Diễm, Chu Triệu đăng ảnh nó lên mạng xã hội, chúc nó khỏe mạnh và sống lâu trăm tuổi.

 

Bởi , Tần Hiển Hoành tiếp tục giải thích một cách nghiêm túc:

“Trước đây cũng từng tiếp xúc với viện trưởng Chúc. Cô chỉ năng khiếu y học mà còn yêu thương động vật thật sự. Diễm Diễm sống ở đây, thể yên tâm.”

 

“Anh xem, ngay cả cục trưởng Tôn cũng đồng tình với . Cục Lâm nghiệp của họ từng hợp tác với Linh Khê, chắc chắn hiểu rõ về viện trưởng Chúc hơn chúng .”

 

Chu Triệu thở dài:

“Để suy nghĩ thêm.”

 

Tần Hiển Hoành :

“Thế nhé, về bệnh viện đây. Hy vọng sẽ sớm kết quả kiểm tra.”

 

Chu Triệu vội rời mà tiện thể dạo quanh vườn thú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-65-diem-diem-van-con-nho-ong-day.html.]

 

Công bằng mà , môi trường tự nhiên ở Vườn thú Linh Khê khá . Cây cối xanh mướt, diện tích phủ xanh lớn, trông thoáng đãng.

 

Không từ lúc nào, ông đến khu chuồng chồn kim trắng.

 

Ông thấy một con chồn nhỏ bám cây, cả bốn chân và cái đuôi đều thõng xuống, trông y như treo lơ lửng .

 

Vì chồn Bạch Châm quan hệ thiết với Diễm Diễm, Chu Triệu tự chủ mà , lâu thêm vài .

 

Chồn Bạch Châm dường như cảm nhận điều gì, liền mở mắt về phía Chu Triệu. Chỉ trong nháy mắt, nó từ cây bò xuống, chạy như bay đến bên ông . Qua lớp hàng rào, cả nó bám c.h.ặ.t lên, miệng kêu “chít chít”, như thể đang gì đó.

 

Chu Triệu hiểu khá rõ về loài chồn . Đây là loài cực kỳ cảnh giác và nhạy cảm, khi cứu chữa mà sống trong môi trường xa lạ, chúng dễ rơi trạng thái trầm cảm.

 

con chồn mặt khác, năng lượng như dư thừa. Nhớ lúc trong phòng y tế, nó còn “tặng” ông một cú cào. May mà ông mặc đồ bảo hộ, nếu chắc rách toạc .

 

“Có chuyện gì , nhóc con?” Chu Triệu hỏi, đồng thời đ.á.n.h giá khu vực sống của con chồn.

 

Ôi trời, rộng rãi thế , đúng là chịu chơi.

 

Con chồn kim trắng tiếp tục kêu liến thoắng, bò qua bò hàng rào. Bộ lông nâu óng của nó rung rinh trong nắng, trông cứ như phát sáng.

 

Chu Triệu nghĩ thầm: “Chồn chăm quá , béo tròn bóng loáng, thích thật.”

 

Ông bất giác nghĩ đến Diễm Diễm. Lông của nó chỗ còn rối, chắc chắn chịu khổ ít. Ý nghĩ đó lòng ông thêm chua xót.

 

Con chồn vẫn kêu ngừng. Chu Triệu chẳng hiểu gì, nhưng những cảm xúc phức tạp trong lòng như tìm một lối thoát, ông bất giác lẩm bẩm:

“Lão Tần và Cục trưởng Tôn đều bảo để Diễm Diễm ở Linh Khê chữa trị. Liệu thực sự là nhất đây…”

 

“Chít —!”

 

Tiếng kêu đột ngột, sắc nhọn.

 

Chu Triệu con chồn, bật :

“Mày cũng đồng ý với họ ?”

 

Con chồn kêu nhanh hơn, như khẳng định chắc nịch.

 

Nụ của Chu Triệu dần tắt. Ông luôn lo lắng sẽ chọn sai con đường cho Diễm Diễm.

 

Diễm Diễm là con hổ mà ông tận tay nuôi lớn. Sau khi nó thả về rừng, ông vẫn âm thầm theo dõi, cho đến ngày nó biến mất.

 

Giờ đây, khó khăn lắm mới tìm , ông trân trọng cơ hội . Ông dành cho Diễm Diễm những ngày tháng cuối đời nhất. điều con cho là liệu đúng là thứ Diễm Diễm mong ?

 

Tạm biệt con chồn còn đang kêu inh ỏi, Chu Triệu quyết định xem Diễm Diễm nữa.

 

 

Loading...