“Cái gì mà cho chúng ?”
Đoàn từ Vườn thú Huy Sơn gồm sáu : Giám đốc, chị Đàm ( chăm sóc Đoàn Đoàn), trưởng phòng bảo vệ chú Ngô, và một lãnh đạo của Cục Lâm nghiệp.
Khi nơi ở của Đoàn Đoàn, họ lập tức lên đường tới Vườn thú Linh Khê, mang theo quà tặng. Một phần để cảm ơn giám đốc Chúc Du tìm Đoàn Đoàn, phần còn là để đón Đoàn Đoàn về.
Họ nghĩ rằng việc sẽ diễn thuận lợi, nhưng ngờ ngăn cản ngay từ cửa Vườn thú Linh Khê.
Sau khi chặn nữa, chú Ngô nhịn liền hỏi: “Cái gì mà cho chúng ?”
Đinh Duy, năm nay 50 tuổi, là nhân viên của Vườn thú Linh Khê. Ban đầu, ông phụ trách xây dựng và bảo trì, nhưng do vườn thú vắng , ông cũng kiêm luôn công việc bảo vệ. Ông ở đây lâu, tình cảm sâu sắc với vườn thú, và luôn nhớ về những ngày vườn thú huy hoàng.
Với sự xuất hiện của giám đốc mới, chỉ vài ngày khi lên chức, Chúc Du tìm thấy Đoàn Đoàn, còn phát lương cho , khiến cuộc sống của họ vẻ ngày càng lên.
Nhìn thấy đoàn , rõ ràng là họ đến để đưa Đoàn Đoàn về, nhưng Đinh Duy chịu để họ mang , dù Đoàn Đoàn cũng là họ tìm thấy, chứ cướp về. Theo luật, những động vật hoang dã nhặt thể nhận nuôi bởi vườn thú nơi chúng tìm thấy.
Đinh Duy : “Chúng đang sửa chữa, bây giờ thể tiếp khách.”
Chú Ngô định gì đó thì giám đốc Phan Kim Xuyên vẫy tay, ngăn : “Cụ già , chúng là từ Vườn thú Huy Sơn, các bạn tìm thấy một con gấu trúc con giống với con mà vườn thú của chúng mất tích.”
“Chúng sẵn sàng trả cho các bạn 200.000 đồng như một khoản tiền thưởng cho việc tìm Đoàn Đoàn. Đoàn Đoàn là báu vật của chúng , ai cũng mong đưa nó về nhà sớm.”
Đinh Duy đáp: “Chúng cần tiền, chúng hề nhặt con gấu trúc của các bạn.”
Lúc , một từ Cục Lâm nghiệp lên tiếng: “Chúng là của Cục Lâm nghiệp thành phố A, hôm nay chúng đến để điều tra vụ việc của Đoàn Đoàn. Nếu các ông cho chúng , đây là hành vi cản trở công vụ.”
Đinh Duy dọa sợ, cả đời ông quen sợ những lãnh đạo như thế , nhất là Cục Lâm nghiệp, là cấp của vườn thú.
Ông đành mở cửa và bảo một nhân viên khác thông báo cho giám đốc Chúc Du rằng từ Vườn thú Huy Sơn đến.
Chị Đàm cùng nhóm bước Vườn thú Linh Khê, tới nơi ở của Đoàn Đoàn, căn phòng trong khu vực sâu nhất của vườn thú.
Trên đường , họ qua một vài khu vực của vườn thú.
Mấy con khỉ đang ngủ cây, thấy qua mà nhúc nhích, trông lão hóa.
Một con công đang xòe đuôi, nhưng lông đuôi rụng gần hết, mấy chiếc lông còn trông tệ.
Mấy con rùa đang im đá, chẳng nhúc nhích, trông như sắp c.h.ế.t đến nơi.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-5-toi-khong-dinh-tra-doan-doan-ve-dau.html.]
Chị Đàm thấy cảnh tượng mà lòng đau thắt , từng thấy một vườn thú nào tồi tệ đến thế, chỉ cơ sở vật chất xuống cấp, mà các loài động vật cũng chẳng khỏe mạnh gì.
Đoàn Đoàn với tính cách yếu đuối của chắc chắn chịu khổ ở đây.
Chị Đàm thể tăng tốc, chỉ mong sớm đưa Đoàn Đoàn về nhà. Cô bé gấu trúc chắc chắn đói , về Vườn thú Huy Sơn, chị sẽ cho nó ăn thật nhiều măng tươi.
Lúc , chị còn nghĩ Đoàn Đoàn quá kén ăn, nhưng giờ chỉ đưa nó về nhà và nuông chiều nó.
Cuối cùng, họ cũng đến ký túc xá của nhân viên, nơi Đoàn Đoàn đang ở. Chị Đàm xung quanh, vội vã hỏi: “Đoàn Đoàn ?”
“Ở trong đó.”
Một nhân viên dẫn đường, mở cửa ký túc xá.
Lập tức, chị Đàm thấy Đoàn Đoàn, và thể tin nổi khi thấy nó đang tắm!
Đoàn Đoàn trong một cái chậu, ướt sũng, phát mấy tiếng kêu nhỏ.
Chị Đàm vội vàng chạy đến, lo lắng : “Sao để Đoàn Đoàn tắm ở đây ? Cơ thể nó yếu, dễ cảm lạnh lắm.”
Chị đưa tay thử nước, lập tức nhíu mày: “Nước chắc chắn nóng quá 40 độ , Đoàn Đoàn sẽ cảm thấy khó chịu đó.”
“Đoàn Đoàn chỉ tắm nước ấm 40 độ, nếu thấp hơn sẽ cảm lạnh, cao hơn sẽ bỏng.”
“Nhanh lên, để Đoàn Đoàn ngoài .”
Chị Đàm định bế Đoàn Đoàn ngoài.
Đoàn Đoàn mặt , lập tức chạy lòng Chúc Du.
“AnhAnh...”
“Chị ơi, em sợ quá.”
Chúc Du xoa đầu Đoàn Đoàn, về phía những đang mặt: “Nó tắm mà.”
Đây chính là yêu cầu của Đoàn Đoàn.
Con gấu trúc thích sạch sẽ , ăn uống no nê và ngủ đủ giấc , thì sẽ tự chăm sóc bộ lông của . Nhìn thấy bộ lông trắng nhưng xám xịt, nó cảm thấy thể chần chừ nữa.