Sau màn “bắt tay” với từng một, Đoàn Đoàn vẻ mệt, bèn trở về chỗ của , vớ lấy một cành tre bên cạnh và bắt đầu nhâm nhi.
Phù Nhã bên ngoài tốc độ ăn tre của Đoàn Đoàn, khỏi sững sờ. Đây thật là chú gấu trúc Đoàn Đoàn mà cô từng ?
Trước đây ở Huy Sơn, Đoàn Đoàn ăn chậm chạp, lúc nào cũng chị gấu trúc Tinh Tinh giành mất phần.
Còn giờ đây, Đoàn Đoàn hóa thành “thánh ăn”, siết c.h.ặ.t cành tre trong tay, như thể ai dám tranh thức ăn với thì sẽ ăn đòn ngay lập tức.
Sau khi đ.á.n.h chén xong cành tre, Đoàn Đoàn còn xử thêm một bát sữa lớn, uống đến mức quanh miệng đầy bọt trắng. Uống xong, nó đầu ngó nghiêng xung quanh, như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Ánh mắt nó dừng ở một góc, bất thình lình dậy, lạch bạch chạy về phía nhóm bên ngoài. Phù Nhã vội giơ máy ảnh lên, dám bỏ lỡ khoảnh khắc nào.
“Đoàn Đoàn định gì đây?”
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Phù Nhã hiểu rõ.
Chúc Du nhẹ nhàng : “Nó lau miệng cho nó đấy.”
Chúc Du khoác áo , bước phòng kính nơi Đoàn Đoàn đang ở.
Vừa thấy cô, Đoàn Đoàn lập tức chạy , giống như thường lệ, trèo lên cô, cố gắng bám dính lấy.
Cô đành đỡ lấy m.ô.n.g chú gấu trúc: “Sao tự nhiên thấy nặng hơn nhỉ? Đoàn Đoàn, em , ngoài bao nhiêu đang xem em, em là gấu trúc lớn đấy.”
Đoàn Đoàn bám lấy cô, ư ử kêu: “Chị ơi, chơi với em .”
Chúc Du lau miệng cho nó kiên nhẫn giải thích: “Đoàn Đoàn, hôm nay chị việc, mấy ngoài đều là fan của em đấy. Họ đến đây vì yêu mến em, giống như bạn bè của em . Bạn bè đến chơi nhà, em tiếp đón họ chu đáo chứ.”
Đoàn Đoàn đập tay xuống đất: “Nhìn , .”
Dù lời của nó ngây ngô, nhưng Chúc Du hiểu ý: “Họ xem em , giờ thể về.”
Chúc Du khẽ, suy nghĩ của gấu trúc thật đơn giản.
“ mà họ xem em thêm một chút nữa, chịu về .”
Nghe thế, Đoàn Đoàn đập tay xuống đất, còn biểu lộ vẻ vui.
Không còn cách nào khác, Chúc Du đành dùng tuyệt chiêu. Cô mỉm dịu dàng, giọng ngọt ngào vang lên:
“Đoàn Đoàn hôm nay giỏi quá! Để đều thấy dáng vẻ dễ thương của em. Em ăn tre ngoan lắm, hề kén chọn. Em đúng là một chú gấu trúc thông minh, đáng yêu, hoạt bát, ai cũng thích mê!”
Nghe xong, Đoàn Đoàn đỏ mặt, lấy tay che che mặt, rõ ràng là ngại ngùng.
Chúc Du tranh thủ tiếp: “Một bé gấu trúc ngoan như Đoàn Đoàn chắc chắn thể tự chơi một chứ?”
Không đợi Đoàn Đoàn trả lời, cô tự đáp luôn: “Chắc chắn ! Chị bao giờ nhầm gấu. Đoàn Đoàn, em ?”
Đoàn Đoàn: “… Được!”
Chúc Du mỉm xoa đầu nó: “Vậy em ngoan ngoãn ở đây nhé, chị sẽ ở ngoài chơi cùng em.”
Cô dậy, Đoàn Đoàn ngăn cô nữa, dù hứa …
Chỉ là ánh mắt nó vẫn lưu luyến theo.
Khi cô bước đến cửa, Đoàn Đoàn bất ngờ chạy đến, dùng móng vuốt kéo áo cô: “Chị ơi.”
Nhìn cảnh tượng , tim Phù Nhã như tan chảy. Đoàn Đoàn đúng là siêu quấn !
ngay lúc , Chúc Du nhẹ nhàng gỡ tay nó , dứt khoát nắm lấy tay nắm cửa chuẩn rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-25-doan-doan-me-tit-mon-nay.html.]
Đôi mắt Phù Nhã như rớt ngoài: Đây là chuyện con thể ? Giám đốc Chúc chắc từng mổ cá , nếu trái tim sắt đá thế !
Cô dám từ chối một chú gấu trúc con!
Dù , ánh mắt của Đoàn Đoàn vẫn lưu luyến mãi, như thể : “Em yêu chị!”
Phù Nhã chịu nổi nữa, lên tiếng: “Giám đốc Chúc, chị ở trong đó chơi với Đoàn Đoàn , cần giảng giải gì !”
Lời cô khiến những khác đồng thanh phụ họa: “ đấy, em tự lập từ bé, hai tuổi đun nước, ba tuổi nấu cơm, giám đốc cứ chăm sóc Đoàn Đoàn !”
Nhìn Đoàn Đoàn vẻ sắp “sụp đổ”, Chúc Du chỉ mỉm :
“Đoàn Đoàn bây giờ còn là bé gấu trúc bé bỏng ngày xưa nữa. Đêm qua nó tự ngủ một .”
Cô cũng ở chơi với nó lắm chứ, nhưng bây giờ.
Hiện tại đang chơi với Đoàn Đoàn trong phòng kính, bên ngoài hơn hai chục trợn tròn mắt dõi theo từng động tác một.
Cái khác gì xã giao c.h.ế.t ngượng bàn dân thiên hạ cơ chứ.
cuối cùng, Chúc Du vẫn bước phòng của Đoàn Đoàn.
Từ chối ư? Không từ chối , thực sự từ chối nổi.
Fan của Đoàn Đoàn thấy vẻ mặt đáng thương như bỏ rơi của nó, cũng lượt lên tiếng xin xỏ hộ.
Đoàn Đoàn dường như những đang bênh vực , còn nhỏ giọng kêu khẽ nũng: Chị ơi, chơi với em một chút thôi cũng mà.
Đáng yêu đến mức đau tim! Không cần lâu, chỉ cần một chút thôi là .
Chúc Du chỉ thể , xoa xoa cái đầu tròn vo của Đoàn Đoàn.
Con đúng nên gọi là Đoàn Đoàn, mà gọi là bé Lém Lỉnh mới chuẩn.
Lần chơi khác khi một chút, Chúc Du giống hệt một nhân viên chăm sóc gấu trúc chuyên nghiệp, dẫn Đoàn Đoàn gần chỗ kính để nó "biểu diễn thần thái" cho xem.
Chị chạy, Đoàn Đoàn đuổi theo.
Chị dừng, Đoàn Đoàn lao tới ôm chầm.
Chị xuống, Đoàn Đoàn cũng "phịch" cạnh.
...
Phù Nhã cảm thấy khó tin, thật sự quá khó tin!
So với cô gặp ở sở thú Huy Sơn, Đoàn Đoàn giờ đây chẳng khác gì lột xác thành một bé gấu mới.
Trước thì lười, chẳng thích động đậy, ăn măng tre cũng từ tốn đến phát chán, mà giờ thì sống động hoạt bát, đùa vui vẻ, thậm chí ăn uống cũng nhiệt tình hơn hẳn.
Cuối cùng, hơn bốn mươi phút chơi đùa, Chúc Du bảo Đoàn Đoàn ở phòng nghỉ ngơi còn thì bước ngoài.
Cô mỉm với :
“Bây giờ tham quan gấu trúc xong , Đoàn Đoàn cần nghỉ ngơi một chút. Mọi thăm chỗ khác ?”
“Không cần, em đây Đoàn Đoàn thôi cũng đủ mãn nguyện .”
“Em hứa sẽ gây tiếng động phiền Đoàn Đoàn ạ.”