Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 13: Tôi nhất định sẽ đối xử tốt với nó!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 08:15:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoàn Đoàn , cứ ư ư lóc, nhất quyết đòi theo Chúc Du.

 

Thấy , chị Đàm hiểu ý nó, chỉ nhớ rằng mỗi khi Đoàn Đoàn kích động như dễ thương khác. Chị vội ôm lấy nó, nhưng móng vuốt của bé gấu bám c.h.ặ.t quần của Chúc Du.

 

Chị Đàm áy náy : “Xin giám đốc Chúc, Đoàn Đoàn kích động quá.”

 

Chúc Du liền trấn an: “Không , đừng vội, Đoàn Đoàn sẽ đau ai .”

 

Chị Đàm cố gắng kéo Đoàn Đoàn gần , nhưng móng vuốt của nó bám c.h.ặ.t lấy quần Chúc Du, tiếng kêu nức nở ngừng.

 

Chúc Du đành xuống, xoa đầu bé gấu, môi nở nụ bất lực.

 

Bên ngoài, Phan Kim Xuyên mà há hốc mồm. Cảnh tượng mà quen mắt đến ...

 

Ồ, nghĩ ...

 

Hình như giống mấy cặp uyên ương khốn khổ cha chia cắt trong phim truyền hình!

 

“Khoan .” Phan Kim Xuyên , “Chị Đàm, chị để Đoàn Đoàn ở với giám đốc Chúc một lát, chị chuẩn đồ ăn nó thích .”

 

Chị Đàm gật đầu đồng ý, buông tay thì Đoàn Đoàn liền bám c.h.ặ.t lấy, tay chân phối hợp trèo tót lên Chúc Du.

 

Chúc Du ôm lấy nó, nhẹ giọng dỗ dành, cố giải thích lý lẽ: “Vườn thú Linh Khê điều kiện như ở đây, em sẽ thiệt thòi đấy.”

 

Đoàn Đoàn nào hiểu chuyện thiệt thòi, nó chỉ một điều: nó ở bên chị mà thôi.

 

Nghe giọng bé gấu, trái tim Chúc Du cũng mềm nhũn .

 

Lúc , Phan Kim Xuyên bước , bé gấu tròn đang dụi đầu lòng Chúc Du, ông bèn : “Đoàn Đoàn, bé lớn , giám đốc Chúc còn việc về nhà.”

 

Nói những lời , chính Phan Kim Xuyên cũng thấy ngượng, nhưng nghĩ đến việc Chúc Du từng rằng động vật thể cảm nhận cảm xúc, ông đành vẻ là một thầy giáo mẫu giáo đầy nhẫn nại.

 

Đoàn Đoàn thèm để ý.

 

Phan Kim Xuyên thử đến gần.

 

“Chát!”

 

Bàn tay lông lá đen trắng của bé gấu quạt một phát ngay lên tay ông , còn nhe răng như : “ sẽ với chị, ai cản , đ.á.n.h!”

 

Phan Kim Xuyên: “...”

 

Không bỏ cuộc, ông lấy sữa chua yêu thích và măng non của Đoàn Đoàn dụ dỗ, nhưng bé gấu trúc vẫn động lòng.

 

Không những , Đoàn Đoàn còn hất đổ hết thứ, trông chẳng khác nào một đứa nhóc cứng đầu.

 

Chúc Du nhẹ giọng trách: “Đoàn Đoàn, như thế, quý trọng đồ ăn chứ.”

 

Đoàn Đoàn kêu “Ư ư” một tiếng, ngoan ngoãn đặt hai tay lên tay cô, như : Em sai , em sẽ ngoan mà.

 

Cảnh tượng Phan Kim Xuyên như trời trồng.

 

Đây thật sự là bé gấu trúc nhỏ của vườn thú họ ? Sao nó lời Chúc Du đến ...

 

Cuối cùng, Chúc Du đành lên tiếng: “Giám đốc Phan, Đoàn Đoàn theo .”

 

Nói câu , cô thấy ngại vô cùng, cảm giác giống như đang dụ dỗ một tiểu thư nhà giàu trốn.

 

Đoàn Đoàn còn nhỏ gì, nhưng cô là trưởng thành, chẳng lẽ cũng hiểu chuyện ?

 

Phan Kim Xuyên im lặng hồi lâu, cuối cùng thở dài một tiếng, giọng nặng nề: “Đoàn Đoàn tính tình bướng bỉnh.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-13-toi-nhat-dinh-se-doi-xu-tot-voi-no.html.]

đó là bảo bối của vườn thú họ mà.

 

“Đoàn Đoàn còn khá kén ăn.”

 

đó là bảo bối của vườn thú họ mà.

 

Bây giờ bảo bối theo khác, mà còn vẻ thần chắn g.i.ế.c thần nữa chứ.

 

Chúc Du hiểu ngay ý ông , lập tức thể hiện quyết tâm: “ nhất định sẽ chăm sóc Đoàn Đoàn thật .”

 

Phan Kim Xuyên : “Giám đốc Chúc, tin cô, nhưng mà vườn thú Linh Khê...”

 

Chúc Du im lặng.

 

“Vì cuộc sống của Đoàn Đoàn, chúng sẽ gửi phòng riêng, đồ chơi nó thích và dụng cụ quen thuộc của nó đến Linh Khê. Ngoài , ở vườn thú Linh Khê nhân viên chuyên chăm sóc gấu trúc ?”

 

Chúc Du: “ sẽ đích chăm sóc Đoàn Đoàn.”

 

Phan Kim Xuyên: “Ở vườn thú chúng , nhân viên chăm sóc gấu trúc nhiều, để một theo Đoàn Đoàn đến vườn thú Linh Khê, chắc cô phiền chứ?”

 

Hai gần như đồng thanh.

 

Chúc Du vội vàng lắc đầu: “ phiền chút nào!”

 

Phan Kim Xuyên : “Nếu Đoàn Đoàn , phiền cô đưa nó về nhé.”

 

Mặc dù khả năng vẻ nhỏ đến đáng thương, bởi ngay khi Phan Kim Xuyên những lời , bé gấu trúc ngoan cố đang bám c.h.ặ.t lấy tay Chúc Du, như thể sợ bỏ rơi.

 

Chúc Du mỉm : “Chắc chắn .”

 

“Đoàn Đoàn tính tình tiểu thư, nhờ cô chăm sóc nó nhiều hơn.”

 

Chúc Du kiên định: “ nhất định sẽ đối xử với nó!”

 

Phan Kim Xuyên bất lực xua tay.

 

Chúc Du xoa đầu bé gấu, nhẹ nhàng vuốt ve.

 

lúc , Đoàn Đoàn cũng hiểu , sắp về nhà cùng chị.

 

sang Phan Kim Xuyên, kêu lên một tiếng trầm ấm, thậm chí dịu dàng, như lời cảm ơn.

 

Phan Kim Xuyên: “… Haizz.”

 

Chúc Du chân thành : “Cảm ơn nhiều lắm, giám đốc Phan. sẽ đưa Đoàn Đoàn về ngay bây giờ.”

 

Phan Kim Xuyên dặn dò: “Cô nhất định chăm sóc Đoàn Đoàn thật nhé.”

 

Chúc Du gật đầu đồng ý.

 

Khi chuẩn rời , phía Chúc Du vang lên tiếng gấu trúc kêu.

 

“Bịch, bịch, bịch.” Tiếng bước chân vang lên. Trước khi kịp nhận chuyện gì, Chúc Du cảm thấy chân một vật gì đó nhảy lên ôm c.h.ặ.t.

 

Cúi xuống , cô thấy một bé gấu trúc khác đang treo chân cô.

 

Nhìn kỹ , bộ lông , hoa văn , chẳng là chị gái Tinh Tinh đây ?

 

Tinh Tinh kêu lên hai tiếng nũng nịu: Chị ơi, dẫn em về nhà với!

 

Em cũng ăn những măng non ngon nhất! Ngủ chiếc giường to nhất!

 

Phan Kim Xuyên tiếng động, cúi xuống , sắc mặt lập tức đổi: “Tinh Tinh, bé ?!”

Loading...