Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 12: Tôi nhất định sẽ đối xử tốt với nó!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 08:15:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không chứ, lý lẽ luôn ?

 

Theo lẽ thường, động vật chẳng sẽ tin tưởng quen gặp qua hơn ?

 

Tạm gác chuyện , để chuẩn cho , Phan Kim Xuyên liền hỏi:

 

“Giám đốc Chúc bí quyết gì để tiếp cận bé chồn ?”

 

Chúc Du suy nghĩ một chút đáp:

 

“Có lẽ bé chồn thích cái l.ồ.ng và cũng khá sợ cầm s.ú.n.g.”

 

Khi đến đây, cô chú ý thấy khi nhân viên bỏ s.ú.n.g gây mê xuống, con chồn liền thả lỏng đôi chút.

 

Phan Kim Xuyên tò mò: “Sao cô nghĩ ?”

 

Chúc Du giải thích:

 

“Chồn nhỏ cứ c.ắ.n l.ồ.ng ngừng, khi chạm nó, nó cũng liên tục đạp thành l.ồ.ng. đoán lẽ đây nó từng tổn thương bởi l.ồ.ng sắt hoặc s.ú.n.g, nên sinh bóng ma tâm lý.”

 

đó chỉ là phỏng đoán của thôi. Anh thể hỏi lãnh đạo cục lâm nghiệp để thêm chi tiết về cách họ cứu chữa cho bé chồn lúc .”

 

“Bé chồn thực hiểu chuyện, động vật mà, chúng cũng cảm nhận ý nghĩa lời của con . Anh đừng mặt nó rằng nó bệnh, mà hãy khích lệ nó nhiều hơn.”

 

Khi Phan Kim Xuyên nhắc đến chuyện bé chồn già yếu, bé chồn liền cào l.ồ.ng ngay lập tức.

 

Phan Kim Xuyên gật đầu lia lịa:

 

“Được, ghi nhớ . Cảm ơn giám đốc Chúc.”

 

“Giám đốc Chúc, cô vất vả . Hay cô ghé nhà ăn của chúng dùng chút gì để bổ sung năng lượng nhé.”

 

Chúc Du lắc đầu:

 

“Không cần , còn xem Đoàn Đoàn, cũng nên về thôi.”

 

thì Đoàn Đoàn cũng trả , hệ thống bên thu hồi phần thưởng .

 

tính hai phương án, nhanh ch.óng về vườn thú Linh Khê xem cơ hội nhận nuôi thêm con vật nào khác .

 

Phan Kim Xuyên liền : “Vậy thì theo .”

 

Dọc đường, Phan Kim Xuyên ngừng cảm ơn cô, còn rằng nếu vườn thú Linh Khê cần giúp đỡ, bên vườn thú Huy Sơn nhất định sẽ từ chối.

 

Chúc Du đùa:

 

“Nếu con vật nào mới sinh, gửi cho chúng một bé là nhất.”

 

Phan Kim Xuyên :

 

“Chắc chắn . mà các cô thể gửi yêu cầu đến cục lâm nghiệp, nếu con vật nào phù hợp, họ sẽ liên hệ với cô.”

 

Chúc Du lẩm bẩm:

 

“Không sẽ chờ bao lâu đây.”

 

Phan Kim Xuyên ngẫm nghĩ :

 

“Chắc cũng sớm thôi. thành phố bên cạnh phá một vụ săn trộm, cứu ít động vật. mà...”

 

Chúc Du tò mò hỏi:

 

?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-12-toi-nhat-dinh-se-doi-xu-tot-voi-no.html.]

 

Phan Kim Xuyên thở dài:

 

“Mấy con vật bọn săn trộm bắt đều tổn thương cả về thể chất lẫn tâm lý. Nếu thả về tự nhiên thì , còn thì các vườn thú tiếp nhận. so với các động vật khác, chúng cần chăm sóc kỹ càng hơn.”

 

“Cô đừng thấy bé chồn hôm nay ngoan ngoãn thế mà lầm. Trước đây nó chẳng chịu để ai tiếp cận, thà ‘đồng quy vu tận’ chứ chịu nhượng bộ.”

 

Chúc Du xong cũng trầm ngâm:

 

hiểu . Cảm ơn giám đốc Phan chia sẻ.”

 

Phan Kim Xuyên :

 

“Không gì. Nhân viên cục lâm nghiệp hôm nay thấy khả năng của cô, chắc chắn họ sẽ chọn con vật phù hợp gửi đến cho cô, yên tâm .”

 

“Nào, đến khu gấu trúc .”

 

Nói , hai cửa khu gấu trúc.

 

Chị Đàm lập tức chạy , cau mày :

 

“Giám đốc, hai cuối cùng cũng về ! Hai là Đoàn Đoàn bắt đầu kêu gào, giờ trốn một góc chịu gặp ai cả.”

Nghe , Chúc Du lo lắng:

 

“Để xem.”

 

Cô nhanh chân bước bên trong. Khi đến nơi, quả nhiên thấy Đoàn Đoàn co ro một ở góc phòng, lưng với , bóng dáng trông thật cô đơn và lẻ loi.

 

Hai bé gấu khác thì tụm một chỗ, thỉnh thoảng liếc Đoàn Đoàn, đang thì thầm gì với .

 

Chúc Du bộ đồ vô trùng bước khu vực bên trong.

 

“Đoàn Đoàn.” Cô nhẹ giọng gọi.

 

Bộ lông đen trắng đang lưng về phía cô khẽ động đậy tai, lập tức ngoắt . Vừa thấy cô, đôi mắt như sáng bừng lên, nó lao v.út đến chỗ cô.

 

Chạy đến chân cô, Đoàn Đoàn nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy chân cô.

 

“Ư ư...”

 

Chị đừng mà.

 

Chúc Du xoa xoa đầu bé gấu trúc Đoàn Đoàn, dịu dàng giải thích: “Vừa chị giúp , quên với em. Xin nhé.”

 

Đoàn Đoàn cọ cọ chân cô, vẻ chẳng cả.

 

“Chị ơi, về nhà .”

 

Chúc Du khẽ nhíu mày: “Đoàn Đoàn thích ở đây ? Em xem , ở đây chị của em, còn ăn tre tươi vận chuyển bằng đường hàng , ở trong phòng điều hòa nữa.”

 

Vừa , ánh mắt cô cũng lướt qua hai bé gấu tròn đang tụm chơi đùa bên .

 

Chúng dường như chú ý đến động tĩnh bên . Chúc Du nhận rằng ngay khi ánh mắt cô rời , một trong hai bé gấu kín đáo dõi theo cô.

 

Đoàn Đoàn liến thoắng kêu lên liên tục, tỏ ý thích nơi , nhất quyết đòi về nhà.

 

Chúc Du thấy khó xử, đành dỗ dành: “ nhà chị điều kiện như ở đây .”

 

Khi đưa bé gấu về , cô cứ nghĩ nó là gấu trúc hoang, nơi nương tựa, nào ngờ hóa là thiên kim tiểu thư của vườn thú lớn nhất thành phố A.

 

Lúc , chị Đàm cũng bước . Chị xổm xuống Đoàn Đoàn, dịu dàng trấn an: “Đoàn Đoàn, đừng nóng giận, khi nào giám đốc Chúc rảnh rỗi sẽ đến thăm em mà.”

 

 

 

Loading...