Chúc Du đối diện với ánh mắt xanh thẳm, trong suốt của nó, cứng đờ tại chỗ, nở một nụ thiện:
“Ngạo Sương, em —.”
“GẦM!!!”
Ngạo Sương bất ngờ há miệng, để lộ răng nanh sắc nhọn, gầm lên giận dữ!
Chúc Du sững sờ. Từ khi trở thành giám đốc sở thú Linh Khê, cô bao giờ động vật đối xử như thế! Ngạo Sương tại tức giận chứ?
Nhân viên chăm sóc cũng ngớ . Từ đến nay, Ngạo Sương từng gầm lên với du khách. Nó luôn giữ cách mà!
Anh vội vàng định bước tới dỗ dành, nhưng Chúc Du nhanh ch.óng đoán vấn đề.
Cô lập tức hỏi:
“Em đang tìm con cún vàng nhỏ đó ? Con cún nhỏ bằng thế nè?”
Cô giơ tay ước lượng kích thước.
Rồi vội tiếp:
“Nó khỏe lắm! Hôm qua đưa nó về nhà . Sau nó sẽ đến vườn thú nữa !”
Ngạo Sương khẽ vẫy vẫy ch.óp đuôi phía , cuối cùng cũng chịu mở miệng câu đầu tiên:
“Nó thực sự thế ?”
Chúc Du gật đầu, hiền hòa:
“Em ngửi thấy mùi của Tiểu Hoàng đúng ? Mùi đó là từ hôm qua còn sót đấy. Vì ở bên Tiểu Hoàng khá lâu, diện tích tiếp xúc cũng nhỏ, nên nó kể hết chuyện của hai cho . Nó còn bảo là nữa đấy!”
Chúc Du bỏ lỡ cơ hội tự tâng bốc bản , đó dè dặt hỏi:
“Ngạo Sương, em về với ? sẽ đối xử với em thật ! Sở thú của siêu rộng luôn, thể cho em một khu vực lớn hơn bây giờ nhiều. Em thích ăn thỏ đúng ? Chỗ vô thỏ, ngày nào cũng thịt thỏ tươi cho em ăn.”
Cô hiểu rõ tiềm lực tài chính mạnh, nên chỉ thể dùng lời để lay động Ngạo Sương.
Ban đầu, cô thậm chí chẳng cơ hội để lay động con báo tuyết . vì nó ngửi thấy mùi của Tiểu Hoàng cô, nên mới chủ động dừng mặt cô.
Phía Ngạo Sương, nhân viên chăm sóc đang thúc giục nó về, nhưng nó chẳng thèm bận tâm, chỉ lười biếng vẫy đuôi một cái, đôi mắt xanh thẳm vẫn chăm chú Chúc Du, như thể đang cân nhắc điều gì đó.
Thấy cửa, Chúc Du nhanh ch.óng tiếp tục dụ dỗ:
“ nấu đồ ăn cho động vật ngon nhé! Cả vườn thú đều thích ăn đồ nấu. Nếu em về với , ngày nào cũng nấu cho em ăn, ?”
“Em còn thể tự chọn nơi ở cho , tự do! Chán thì thể trò chuyện với . Nói chuyện với con thú vị ?”
Ngạo Sương hừ lạnh một tiếng:
“Không thấy thú vị chút nào.”
Chúc Du ngờ Ngạo Sương là một con báo kiêu ngạo như thế. Cô kiên nhẫn tiếp:
“ sẽ cố gắng mang đến cho em cuộc sống nhất!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-119-ngao-suong-theo-chi-ve-nha-thoi.html.]
Ngạo Sương:
“ nhiều bạn, nào là chim ch.óc, hai con thiên nga đen, Tiểu Hoàng, còn cả con tinh tinh sống cạnh đây nữa. mang tất cả bọn họ theo.”
Chúc Du ngộ ngay: Hóa đưa Ngạo Sương về nhà, còn “đóng gói” cả hội bạn của nó nữa!
là một con báo trách nhiệm!
Chúc Du lập tức đồng ý:
“Không vấn đề gì! Bạn của em, mua hết! Sau các em vẫn thể ở bên .”
Ngạo Sương vẫy vẫy ch.óp đuôi:
“Ai bảo ở cùng bọn họ? Chỉ là thi thoảng chán quá thì chơi đùa chút thôi.”
Chúc Du mỉm gật đầu, vạch trần lời trái ngược với hành động của Ngạo Sương. Ai đời quan tâm đến "bạn giải sầu" đến mức dắt cả đám theo chứ?
Ngạo Sương hỏi:
“Vườn thú của chị tên gì?”
Chúc Du đáp ngay:
“Vườn thú Linh Khê.”
Cô cảm thấy Ngạo Sương khác biệt so với những con vật khác. Nó đặt câu hỏi cực kỳ “con ”, hơn nữa, cuộc trò chuyện giữa họ trôi chảy đến bất ngờ.
Ngạo Sương suy nghĩ một lúc, thản nhiên phán:
“Chưa từng qua.”
Nụ của Chúc Du thoáng cứng , cô lịch sự :
“Vườn thú của chị nổi tiếng lắm, nhưng đối xử với động vật ! Tiềm năng phát triển cũng lớn!”
Ngạo Sương tiếp tục hỏi một loạt vấn đề thực tế:
“Mỗi ngày bao nhiêu khách đến vườn thú của chị? Vé cửa bao nhiêu? Trên mạng bao nhiêu theo dõi? Lương nhân viên chăm sóc động vật thế nào?”
Chúc Du sững sờ hai giây. Cô ngờ Ngạo Sương quan tâm đến mấy vấn đề nghiêm túc như . Cảm giác như đang đối thoại với một nhân viên lâu năm đầy kinh nghiệm trong giới vườn thú ! Rõ ràng là kiểu thể lừa phỉnh bằng lời suông!
Cuối cùng, cô đành thành thật trả lời:
“Ngày đầu khai trương, vườn thú chị 200 khách. mạng nhiều mua vé, vé bán chạy! Vé cửa 59.9 tệ một , tổng cộng hơn mười vạn theo dõi ba nền tảng. Lương của nhân viên chăm sóc động vật là 6.000 tệ/tháng.
Ngạo Sương lập tức phân tích:
“Một ngày 200 khách, vé 59.9 tệ, hơn mười vạn theo dõi, lương nhân viên chăm sóc động vật 6.000 tệ/tháng.”
So với Vườn Thú Đài Kinh Sơn, nơi mỗi ngày đón hàng vạn khách, vé đắt hơn, lượng theo dõi cao hơn, mà còn phá sản … Cái vườn thú nhỏ bé Linh Khê thì tính là gì chứ?
Sau khi suy nghĩ một lúc, Ngạo Sương lạnh lùng Chúc Du, kết luận trong một câu:
“Chị nghèo quá, theo chị .”