Trên đường trở về khách sạn, Chúc Du một đám viện trưởng bao vây kín mít.
"Giám đốc Chúc, cô hiểu tiếng ch.ó thế? Cô thể đến nhà xem thử vì tiểu ngọt ngào chịu ăn thức ăn cho ch.ó ?"
"Giám đốc Chúc, ngoài tiếng ch.ó , cô còn hiểu tiếng gì khác ?"
"Giám đốc Chúc, kết bạn WeChat , rảnh thì giao lưu chút nhé!"
"À , giám đốc Chúc, cô định mua con gì nữa thế?"
Nhờ thành công giúp Tiểu Hoàng về nhà, năng lực của Chúc Du công nhận.
Các vị viện trưởng trong ngành nuôi động vật bao nhiêu năm trời, đầu tiên gặp chuyện ly kỳ thế , thế là ai nấy đều tranh thủ tạo quan hệ với Chúc Du. Đặc biệt là mấy đang nuôi ch.ó, bọn họ nhao nhao rút điện thoại , đòi kết bạn với cô.
Bị sự nhiệt tình của cho bận rộn, Chúc Du vất vả giải đáp từng : "Không cần đến tận nhà , nếu nhà thì thể gọi video với ch.ó, cũng đoán nó đang nghĩ gì."
Nghe , một giám đốc lập tức mở điện thoại: "Người nhà chắc ngủ hết , nhưng trong phòng camera nè, đến đây, giám đốc Chúc, cô giúp xem thử !"
Trên màn hình xuất hiện một chú ch.ó lông trắng đang ngủ. Nghe tiếng gọi của viện trưởng, nó lập tức chạy đến gần camera, dùng cái mũi ướt chạm ống kính, đó sủa "gâu gâu" hai tiếng.
"Tiểu Ngọt Ngào, con đang gì đó? Mau chào !"
Camera điện thoại quét qua một vòng, chú ch.ó trong màn hình quả nhiên hăng hái "gâu gâu" chào hỏi.
Viện trưởng hớn hở: "Chó nhà ngoan lắm, còn hiểu chuyện nữa! Sáng nào cũng gọi dậy, còn bắt tay với nữa cơ!"
Ông hỏi: "Tiểu Ngọt Ngào, cho chị Chúc , dạo con thích ăn cơm ?"
Chú ch.ó trắng camera, nghiêng đầu , đáp.
Chúc Du liếc một cái là ngay, thản nhiên phán: "Vì nó lén ăn vụng lúc nhà ai."
Chú ch.ó màn hình lập tức "gâu gâu" hai tiếng thật to, bắt đầu chạy vòng vòng quanh camera nhanh đến mức chỉ còn thấy bóng mờ.
Viện trưởng vội vàng phản bác: "Không thể nào! Đồ ăn của Tiểu Ngọt Ngào đều để trong hộp kín, nó mở . Hơn nữa, nó loại ch.ó thích ăn vụng, cô chứ Tiểu Ngọt Ngào lời lắm, bảo gì nấy luôn!"
Chúc Du nhẹ: "Có khả năng là nó ăn vụng thức ăn cho ch.ó ."
Chó mà ăn vụng đồ ăn cho ch.ó thì cũng gì đáng .
Viện trưởng kiên định: "Càng thể! Trong nhà gì thứ gì để cho nó ăn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-116-ngao-suong-theo-chi-ve-nha-thoi.html.]
Chúc Du chậm rãi : "Ông cứ về kiểm tra thử xem. Vì trạng thái của Tiểu Ngọt Ngào lúc nãy là kiểu no nê sung sướng lắm ."
Hơn nữa, lúc cô "ăn vụng", nó phản ứng mạnh như , chạy loạn khắp nơi, đều rõ hai chữ "chột ". Còn hướng về phía cô mà sủa, hệt như đang dọa cô ngậm miệng .
Viện trưởng thoáng d.a.o động, lẩm bẩm: "Thôi mai về nhà kiểm tra xem ..."
Nhờ tình huống xen ngang , tìm đến Chúc Du ít hẳn, cuối cùng cô cũng thể nghỉ ngơi một chút, tựa lưng ghế nhắm mắt ngủ.
Gần đến khách sạn, viện trưởng nuôi Tiểu Ngọt Ngào bỗng hét to đầy chấn động: "A!!!"
"Giám đốc Chúc ơi! Cô đoán trúng phóc luôn!" Viện trưởng xúc động kể: "Nghe cô xong, liền nhờ con gái kiểm tra xem thứ gì Tiểu Ngọt Ngào lén ăn , và nó tìm !"
Ông đưa điện thoại cho xem. Trên màn hình là tin nhắn của con gái viện trưởng: "Tiểu Ngọt Ngào lén ăn bánh cuộn Thụy Sĩ..."
Bên còn đính kèm mấy bức ảnh, là vỏ bánh giấu ghế sô-pha, bây giờ lôi hết.
Nhìn kỹ thì chỉ bánh ăn dở, mà còn mấy cái nguyên vẹn kịp bóc, thấy là ch.ó giấu để dành.
Viện trưởng than thở: "Tiểu Ngọt Ngào bình thường thích ăn đồ ngọt lắm, nhất là kem, nhưng ch.ó ăn nhiều đường, nên nhà đều kiểm soát c.h.ặ.t. Không ngờ nó tự tìm đồ mà ăn trộm..."
"Con gái để cửa phòng sách mở, bên trong đồ ăn vặt. Không ngờ nó lén lút trộm giấu , nhà ai phát hiện . Còn cứ thắc mắc mấy hôm nay nó ăn ít thế!"
"Giám đốc Chúc, cô đúng là thần thánh sống !" Ông viện trưởng giơ ngón tay cái đầy khâm phục.
Lời dứt, xung quanh Chúc Du lập tức xôn xao:
"Giám đốc Chúc, cô xem giúp con vẹt nhà với, dạo nó ít kêu quá, bệnh gì ?"
"Giám đốc Chúc, cá mới nuôi mà c.h.ế.t mất hai con , cô thể đến nhà xem thử ?"
"Giám đốc Chúc, dạo cứ ho mãi, bệnh viện khám bác sĩ bảo . Cô xem hộ vấn đề gì ?"
"Giám đốc Chúc, dạo ngủ mơ thấy mất. Cô thể hỏi giúp xem họ chuyện gì cần ? Nếu gì cứ thẳng, giúp chắc chắn sẽ giúp, đừng gửi mộng về hoài, sợ lắm!"
Chúc Du: … Cứu mạng! Sao càng lúc càng vẻ huyền bí thế ? thầy bói nha!
Cô vội giải thích với rằng cô thể giao tiếp với loài vật, chỉ là cô duyên với động vật, ở cạnh chúng nhiều nên hiểu phần nào nhu cầu và trạng thái của chúng.
Còn về mấy chuyện tâm linh thần bí gì đó, cô gì hết!
Cuối cùng cũng đến khách sạn. Xuống xe xong, quản lý đưa họ về phòng, còn Chúc Du thì cả đống viện trưởng thêm WeChat.