Thực , Tiểu Hoàng là: “Ông tắm, hôi quá !”
Người mũi ch.ó nhạy, thể ngửi những mùi tinh tế. Chúc Du hổ dám vạch trần sự thật.
Cả chuyến xe tràn ngập tiếng , xe dừng một khu chung cư. Tiểu Hoàng xuống xe, thấy cổng chính liền vui mừng sủa ầm lên, chạy mấy bước , quấn quýt bên chân Chúc Du, l.i.ế.m láp.
“Đây là nhà , đây là nhà mà!”
Tiểu Hoàng lạc một thời gian , nó mỗi ngày đều về nhà, cố gắng ngửi theo mùi để tìm đường về.
nó ngửi thấy gì cả, ở cũng ngửi thấy mùi nhà, mỗi tìm kiếm ngoài trời xong, nó mệt sợ. Nó sợ rằng sẽ bao giờ tìm nhà, chủ nhân chắc chắn sẽ lo lắng.
Chủ nhân đối xử với nó. Khi mới đến nhà chủ, chủ sẽ nấu cơm cho nó ăn, ôm nó và hôn nó, mỗi ngày đều dắt nó dạo, còn mua cho nó quần áo mới, rằng yêu nó nhất đời.
Chủ nhân thường dẫn nó chơi, hai chủ nhân đó thấy, Tiểu Hoàng tự tìm .
Nó là một con ch.ó tài giỏi, thể ngửi những mùi tinh tế và theo đó tìm về nhà, dù cũng bao giờ lạc.
Chỉ đó, nó chơi quá vui, chủ dẫn nó đến một nơi lạ, xung quanh là hoa cỏ, nó vui vẻ chạy nhảy khắp nơi. Hôm đó lẽ do quá mệt, nó nhanh ch.óng ngủ . Khi tỉnh , chủ còn ở đó, xung quanh chẳng gì cả.
Ngày đó, trời còn mưa to, Tiểu Hoàng ướt như chuột lột, bộ lông mềm mại giờ dính sát , khó chịu. khó chịu hơn cả là, nó ngửi thấy mùi của chủ nữa.
Nó lạc mất...
Bây giờ thì , nó trở về nhà!
Tiểu Hoàng quấn quýt bên Chúc Du, ngước đôi mắt ướt át lên: “Cảm ơn cô.”
Nó về đến nhà !
Chúc Du cùng với hơn mười phía khu chung cư, tất cả cùng lên thang máy, may là quá tải.
Tiểu Hoàng từ lúc xuống xe đến giờ vẫn ngừng vẫy đuôi, đuôi cuộn đến mức thể xoay thành cánh quạt, cứ l.i.ế.m láp và cọ cọ lên Chúc Du, vẻ mặt vui mừng đến mức như sắp bay lên trời.
“Nhìn biểu cảm của Tiểu Hoàng, vẻ nó đúng là về đúng nhà .”
Mọi cũng đều cảm thấy , ngờ một trải nghiệm kỳ diệu như thế, cùng một con ch.ó nhỏ về nhà.
Thang máy đến tầng ba, Tiểu Hoàng vội vã chạy ngoài, cửa căn hộ “302” bên tay trái, sủa hai tiếng, thể chờ đợi để lao trong.
“Ding dong!” Chúc Du ấn chuông cửa và nhắc Tiểu Hoàng kiềm chế một chút.
Tiểu Hoàng lời, nhưng ánh mắt nó thể che giấu sự khao khát.
Bước chân vang lên cửa, cửa mở, một đàn ông ba mươi tuổi xuất hiện.
Tiểu Hoàng thể kiềm chế sự vui mừng, lao tới: “Gâu gâu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-115-giup-cun-nho-tim-ve-nha.html.]
“Chủ nhân, về !”
Người đàn ông biến sắc, theo phản xạ, đá một cái, Tiểu Hoàng đẩy ngã sang một bên, va góc tường, choáng váng một chút.
“Chó của nhà ai !”
Tiểu Hoàng lồm cồm dậy, lắc lắc , như thể chẳng đau đớn gì, chạy tới đàn ông, vui vẻ kêu lên: “Chủ nhân, là đây, về !”
Chúc Du hỏi: “Xin chào, cho hỏi nhà các bạn mất một con ch.ó ?”
Người đàn ông sắc mặt chút đổi, lúc mới để ý đến đám cửa nhà , trả lời, mà hỏi: “Các là ai?”
Giám đốc Phương sống cùng tòa nhà và tuổi cũng lớn hơn, liền chủ động lên tiếng: “ là hàng xóm ở tầng , gặp con ch.ó ở vườn thú Đài Kinh Sơn, trông nó giống ch.ó nhà các bạn, nên cùng bạn bè đưa nó về đây.”
Câu vẻ hợp lý, dù cũng thể là Chúc Du thấy con ch.ó chuyện tìm tới, nếu như chắc chắn sẽ cho là l.ừ.a đ.ả.o.
Tiểu Hoàng chạy đến bên cạnh đàn ông, quấn quýt quanh chân .
Trong nhà vọng một giọng : “Anh yêu, ai ?”
Một phụ nữ cũng tuổi với đàn ông bước , cô mặc đồ rộng rãi, ngay khi xuất hiện, Tiểu Hoàng lập tức lao cô.
“Chủ nhân, là em đây~.”
Người đàn ông lập tức ngăn : “Chó nhà chúng con .”
Người phụ nữ nhíu mày Tiểu Hoàng, ngoài cửa, mười mấy vị viện trưởng bắt đầu bàn tán nhỏ: “Có ch.ó nhà họ nhỉ?”
“Chắc là đúng, ch.ó là động vật nhận chủ mà, chỉ gặp chủ mới phản ứng như .”
“Vậy họ…”
Chúc Du lên tiếng: “Các bạn thử kỹ , Tiểu Hoàng lạc hơn một tháng , lông dài , thể sẽ khác chút so với đây.”
Người phụ nữ tiến gần đàn ông, chăm chú Tiểu Hoàng vài giây, đột nhiên reo lên: “Hình như thật sự là Mi Mi nhà chúng !”
Tiểu Hoàng nhảy mấy bước tại chỗ: “Chính là em đây, chủ nhân, em là Mi Mi!”
Người đàn ông dường như còn gì đó, nhưng vợ , chăm chú Tiểu Hoàng, xung quanh, gật đầu : “ là con ch.ó chúng mất, thật sự cảm ơn . Mi Mi lạc, chúng tìm nó khắp nơi, ngờ nó chạy đến tận Đài Kinh Sơn xa như .”
Cả nhóm thành công đưa Tiểu Hoàng về nhà, lúc chuẩn rời , ai nấy đều vui vẻ, bàn tán về chuyến kỳ diệu hôm nay.
Chúc Du cũng cùng các viện trưởng rời , khi cánh cửa đóng , cô đầu , qua khe cửa hẹp, cô thấy Tiểu Hoàng vui mừng lao lòng phụ nữ, tiếng sủa ngọt ngào và vui sướng thể tả hết.
“Chủ nhân, em về , em tìm thấy hai !”
Người đàn ông dùng chân đẩy Tiểu Hoàng đang lao tới, Tiểu Hoàng ngã nghiêng một bên, hề tỏ tức giận, tiếp tục chạy về phía họ.