Lời , cả đám im lặng, ai dám lên tiếng, chỉ thấy tiếng rơi xuống một cây kim, nổi da gà.
“Lão Phan, ông thật sự thấy ở cửa sổ ? Sao ban đầu ông cho chúng ?”
Phan Kim Xuyên kéo chiếc áo gi lê càng c.h.ặ.t hơn: “ , các ông thấy.”
Phan Kim Xuyên cũng thật sự bối rối, đang tắm thì đột nhiên thấy một bóng mờ ở cửa sổ, ông sợ đến mức la lên, vội vàng quấn khăn tắm và khoác áo gi lê chạy ngoài, lúc gặp giám đốc Quế dạo về.
Nghe đang trộm ông , giám đốc Quế lập tức nổi giận, quản lý cũng chạy đến nhanh, đông, chuyện ồn ào, Phan Kim Xuyên hai nhưng chẳng ai để ý.
“Không thể ở , khách sạn thể ở nữa.” Một giám đốc lập tức thu dọn đồ đạc chuẩn rời .
Quản lý vội vàng : “ gọi phòng giám sát và bảo vệ kiểm tra , nhất định sẽ bắt kẻ trộm, đừng lo, hãy tin rằng khách sạn chúng tuyệt đối chuyện gì bình thường !”
Quản lý cũng gần như vững, đồn về những chuyện sạch sẽ của khách sạn , nhưng việc ở đây bao nhiêu năm mà gặp chuyện gì như thế, hôm nay …
Những khách hàng là bình thường, đều là giám đốc các vườn thú lớn, nếu họ công khai chuyện , khách sạn chắc chắn sẽ gặp rắc rối.
Dù sợ, nhưng quản lý vẫn lấy tinh thần của một công, hết trấn an khách hàng .
“Bắt !” Một giọng lớn vang lên từ đầu hành lang bên , bảo vệ chạy tới, hô lớn: “Kẻ trộm giám đốc Phan bắt!”
Kẻ, kẻ trộm…?
Không là ?
Bảo vệ khách sạn can đảm thế cơ ?
Mọi chuẩn trở về phòng, bỗng thấy một tiếng “woof” của một con ch.ó.
Lại một bảo vệ xuất hiện, đang cầm tay một con ch.ó nhỏ màu vàng, chỉ con ch.ó đang co vòi và lớn: “Chính nó! Kẻ trộm giám đốc Phan chính là con ch.ó !”
Chúc Du lập tức trợn tròn mắt, con ch.ó nhỏ màu vàng cũng cô với ánh mắt cầu cứu: “Cứu với…”
Lời của bảo vệ thật sự tức giận, vì đa phần trong phòng đều là giám đốc vườn thú, họ sống và việc với động vật suốt ngày, họ hiểu rõ những thói quen của chúng.
Làm một con ch.ó thể trèo lên tầng ba, còn đặc biệt trộm giám đốc Phan tắm chứ?
“Các khách sạn cũng thật là, đổ tội cho một con ch.ó ! Đây là đang ức h.i.ế.p ch.ó ?”
Con ch.ó nhỏ Chúc Du, như giải thích: “ đến tìm cô, mùi của cô ở đó, trong phòng cô…”
Một giám đốc khác lên tiếng: “Mau thả con ch.ó xuống, các cứ cầm nó như thế nó thoải mái !”
Vì là giám đốc vườn thú, họ yêu thương tất cả động vật, thể chúng chịu khổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-113-giup-cun-nho-tim-ve-nha.html.]
Con ch.ó nhỏ kêu lên t.h.ả.m thiết: “Cứu với, về nhà…”
Giọng nó ấm ức và đầy vẻ khổ sở, khiến thấy thương xót.
Nhiều bắt đầu cảm thấy đồng cảm, yêu cầu khách sạn đừng tội nghiệp một con ch.ó .
Chúc Du ánh mắt cầu cứu ướt át của con ch.ó nhỏ, cô cứng rắn : “Con ch.ó quen, nó chắc là đến tìm , nó nhầm phòng .”
Phan Kim Xuyên xong lập tức sang bảo vệ: “Nghe rõ , các bắt nhầm ch.ó , mau thả nó !”
Phan Kim Xuyên nghĩ rằng Chúc Du đang giúp con ch.ó thoát tội, nên lập tức ủng hộ cô.
Bảo vệ : “Giám đốc Phan, chính nó trộm ngài!”
Phan Kim Xuyên nhíu mày: “Ai trộm mà , tuyệt đối … …”
Ông chằm chằm con ch.ó nhỏ, càng càng thấy quen.
Con ch.ó nhỏ sợ hãi rụt đuôi , rằng chỉ Chúc Du mới hiểu nó và thể giúp đỡ: “ đến tìm cô, tìm cô, gì sai.”
Chó tìm đến bằng mùi, Chúc Du ở trong phòng Phan Kim Xuyên lâu nhất, con ch.ó nhỏ tìm nhầm thôi, nó cũng cố tình trộm, vì nó trộm là gì .
Nghe xong lời của con ch.ó, Chúc Du giải thích: “Tiểu Hoàng đang trộm giám đốc Phan, nó đến tìm thôi.”
Lúc , Phan Kim Xuyên nhận con ch.ó , khi tắm, nước mờ mịt, kính chắn, bên ngoài trời tối, ông rõ, nhưng khi con ch.ó xuất hiện, ông một lúc là nhận ngay.
Ông đột nhiên ngẩng đầu Chúc Du, ánh mắt đầy cảnh giác, Chúc Du vội vàng vẫy tay giải thích: “Tiểu Hoàng là ông đang tắm!”
Phan Kim Xuyên và Chúc Du quen một thời gian, ông hiểu cô là như thế nào, suy nghĩ một lúc, kéo c.h.ặ.t chiếc áo gi lê, mở miệng: “Chắc là hiểu lầm thôi, con ch.ó cũng khá thông minh, thể trèo lên tận tầng ba.”
Tiểu Hoàng thở dài, : “ về nhà, cô đưa về nhà ? nhà ở .”
Chúc Du đáp: “Bởi vì nó đưa nó về nhà, đưa nó trở về.”
Các giám đốc vườn thú xung quanh: … Hả?
Cô hiểu suy nghĩ của một con ch.ó ?
“Giám đốc Chúc , nhất đừng mấy lời gây sự chú ý thế.” Một giám đốc lên tiếng, với vẻ mặt nghiêm túc.
Lời khiến các giám đốc khác đồng tình, vì dù họ hiểu về động vật đến , thì cũng chẳng ai thể hiểu sâu sắc đến mức đoán những suy nghĩ đặc biệt của chúng.
Phan Kim Xuyên vội vàng : “ tin giám đốc Chúc!”
Giám đốc Quế liếc bạn cũ của : “Lão Phan , vì con gái mà ông sẵn sàng hy sinh danh dự như ? Cứ thế mà tin cái chuyện ?”