Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 112: Giúp cún nhỏ tìm về nhà

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:31:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay khi Chúc Du dứt lời, con ch.ó vàng vốn dĩ ngoan ngoãn bỗng nhiên ngẩng đầu lên, lớn tiếng sủa về phía cô chạy nhanh, chỉ chân bên chậm một chút vì vết thương, nhưng chỉ trong vài giây biến mất khỏi tầm mắt của Chúc Du.

 

Chúc Du ngây một lát. Tiểu Hoàng khác mối quan hệ của nó với Ngạo Sương ?

 

hiểu lắm, nhưng khi gọi thêm nữa, xung quanh vẫn chẳng tiếng đáp .

 

Khi về đến khách sạn, Chúc Du mở điện thoại và thấy nhóm Vườn Thú Linh Khê đang trò chuyện sôi nổi.

 

Hóa , cô mới đăng tuyển và đến ứng tuyển.

 

Chương Tình: [Là sinh viên xuất sắc của đại học xx, đây còn thực tập ở các vườn thú lớn khác, đến ở Linh Khê nhỉ?]

 

Chương Tình thật sự cảm thấy bối rối, xem thường vườn thú của , mà là sơ yếu lý lịch của cô gái ứng tuyển, thấy lạ, rõ ràng thể ở một nơi hơn, với mức lương cao hơn.

 

La Tân: [Đại học xx gì đặc biệt , nghiệp từ A đại đây , giờ cũng đang ở Linh Khê mà. Vườn thú Linh Khê đáng giá!]

 

La Tân càng càng thấy tự tin, miệng luôn về “vườn thú Linh Khê” như thể nơi đó tuyệt.

 

Trộng Vân: [ mắt , nhận tiềm năng phát triển lớn của vườn thú Linh Khê.]

 

[@Chúc Du, chị thấy ở núi Đài Kinh thế nào, nhiều động vật ? Có thể mua thêm động vật về , bổ sung tiềm năng cho Linh Khê đấy.]

 

La Tân: [Giám đốc, kiểm tra , ở vườn thú Đài Kinh một con báo tuyết nổi tiếng, chị thể mua nó về ?]

 

Hầu Thành: [Báo tuyết ? Báo tuyết thì tuyệt quá! Vườn thú chúng hiện giờ chỉ một con lớn, mua thêm hai con chắc chúng sẽ thành bạn đấy.]

Chương Tình: [ ở vườn thú mấy năm mà từng thấy báo tuyết, thể mở rộng tầm mắt .]

 

Chúc Du những bình luận của nhân viên, dám gì.

 

Cô cũng báo tuyết là một loài động vật tuyệt vời, nhưng giá cả đắt, vườn thú Đài Kinh bảo vệ chúng , hôm nay cô cũng chẳng gặp báo tuyết một .

 

Đột nhiên tiếng gõ cửa.

 

Chúc Du mở cửa, phát hiện là Phan Kim Xuyên, ông mời cô cùng ăn tối và trao đổi về kinh nghiệm phát triển vườn thú.

 

Chúc Du vui vẻ đồng ý.

 

Nhà ăn của khách sạn là kiểu tự chọn, đồ ăn phong phú và tươi ngon. Ăn xong, Chúc Du cùng vài giám đốc khác tới phòng của Phan Kim Xuyên. Nghe những đến đây đều là bạn cũ lâu năm, họ tụ tập để bàn bạc về danh sách mua sắm , để tránh giá đấu giá đẩy lên cao.

 

Qua cuộc trao đổi , Chúc Du cuối cùng cũng hiểu rằng các giám đốc ở đây thật sự tiềm lực tài chính mạnh mẽ. Cô tưởng mang đến nhiều tiền lắm , nhưng so với họ thì chẳng đáng là bao.

 

Chúc Du cảm thấy ngày mai buổi đấu giá sẽ gì hấp dẫn lắm, đợi các giám đốc khác chọn , cô mua .

 

Sau khi trao đổi, cả nhóm chơi bài, Chúc Du cũng tham gia, ngờ thắng khá nhiều.

 

Cuối cùng, khi rời là tám giờ tối. Giám đốc Bí : “Chúc Du, ngày mai chơi bài cùng nhé.”

 

Chúc Du : “Được .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-112-giup-cun-nho-tim-ve-nha.html.]

Cô về phòng, cẩn thận đếm tiền thắng , năm trăm ba, cũng khá đấy chứ! Không tiền đủ mua thêm một con thú về nhỉ?

 

Chúc Du vui vẻ lên kế hoạch cho danh sách mua thú, thì đột nhiên ngoài cửa một tiếng quát lớn, tiếp theo là một trận xôn xao, hình như thấy giọng của các giám đốc.

 

“Cốc cốc cốc,” cửa phòng của Chúc Du gõ, giọng là một phụ nữ: “Chúc Du giám đốc ở đó ?”

 

Chúc Du nhận là giám đốc Bí chơi bài cùng .

 

Cô mở cửa, và thấy ngoài hành lang khá nhiều , hầu hết đều là những tham gia hội đấu giá từ vườn thú Đài Kinh.

 

Phan Kim Xuyên vây kín trong đám đông, mặc áo choàng tắm bên trong, ngoài khoác thêm một chiếc áo gi lê cũ kỹ, trông thật chẳng . Lúc đang siết c.h.ặ.t áo gi lê, giọng đầy phẫn nộ: “Khách sạn thật gì, … phì!”

 

Chúc Du hỏi: “Có chuyện gì ?”

 

Giám đốc Bí trả lời: “Giám đốc Phan trộm lúc tắm.”

 

“Cái gì?” Chúc Du gần như tin tai .

 

Giám đốc Phan, tắm, trộm, ba từ ghép hiểu ?

 

Giám đốc Bí tiếp tục: “Vì đến xem thử, giám đốc Chúc chứ?”

 

Chúc Du là trẻ tuổi nhất trong nhóm giám đốc và là một cô gái, vì giám đốc Bí khá lo lắng.

 

Chúc Du đáp: “ , tắm .”

 

Cô đang đếm tiền mà.

 

Sự việc bất ngờ cũng thu hút sự mặt của quản lý khách sạn. Vừa đến nơi, ông nhận ngay một tràng mắng mỏ từ các giám đốc:

 

“Khách sạn các ông ăn kiểu gì , để xảy chuyện trộm!”

 

là xã hội suy đồi, đạo đức còn, lòng đổi!”

 

Quản lý mắng một trận, dám phản biện, chỉ dám nhỏ nhẹ hỏi: “Giám đốc Phan, ngài gặp chuyện lúc nào , là ở ? Khách sạn chúng là chính quy, tuyệt đối cung cấp dịch vụ đặc biệt!”

 

Chưa kịp để Phan Kim Xuyên lên tiếng, các giám đốc đồng loạt lên tiếng:

 

“Lúc lão Phan tắm xong, xem các ông đúng là chọn thời điểm thật!”

 

lão Phan, ông thấy ở ?”

 

Phan Kim Xuyên : “Ở gần cửa sổ, thấy một bóng mờ.”

 

Các giám đốc khác: “Nghe , gần cửa sổ, bảo vệ khách sạn các ông ?”

 

Quản lý yếu ớt đáp: “ giám đốc Phan ở tầng ba mà…”

 

 

 

Loading...