Chúc Du nhẹ nhàng vuốt vuốt cằm của con chồn nhỏ, thầm nghĩ: là năng lực hòa hợp với động vật, hiệu quả ghê thật! Chỉ điều đôi găng tay bảo hộ quá, che hết mùi hương pheromone của cô .
Trong khi cô vuốt ve, con chồn nhỏ vẫn dùng chân đạp đạp vách l.ồ.ng.
Chúc Du hiểu :
“Chồn con ở trong l.ồ.ng nữa ?”
Con chồn nhỏ liếc cô một cái cuối cùng cũng thốt câu đầu tiên:
“Không .”
Tinh thần Chúc Du bừng tỉnh, cô tiếp tục dụ dỗ bằng giọng trầm ấm:
“Nếu chị mở l.ồ.ng, thì chồn con đừng chạy lung tung nhé. Bây giờ chân của em đang thương, nếu chữa trị kịp thời sẽ chảy m.á.u mãi, khi còn để di chứng nữa đó. Đến lúc đó khập khiễng cả đời, đừng là săn mồi, chạy trốn cũng khó.”
Lời của cô dỗ dành xen chút hù dọa.
Từ khi đến đây, Chúc Du vẫn con chồn nhỏ câu nào. Mấy âm thanh nó phát cũng mang nghĩa cụ thể, chỉ là những tiếng đe dọa để dọa nạt kẻ thù.
Cô vốn nghĩ rằng con chồn . Trước đây cô từng gặp nhiều động vật , chỉ dùng hành động hoặc mùi hương để giao tiếp, giống như một loài gia súc con thuần hóa .
ngờ, con chồn nhỏ tiếng của đồng loại. Dù , hiện giờ nó vẫn chẳng trả lời câu hỏi của cô.
Chúc Du lặp nữa. Lần , con chồn nhỏ đạp đạp chân vách l.ồ.ng và thốt :
“Không chạy.”
Cô thở phào, tới lấy chìa khóa mở l.ồ.ng.
Phía bên ngoài, Phan Kim Xuyên thấy động tác của cô liền sức xua tay ngăn cản. Ông dám lớn tiếng, sợ con chồn nhỏ đang yên tĩnh hoảng loạn.
nếu mở l.ồ.ng mà nó chạy mất thì bây giờ?
Phan Kim Xuyên chỉ thể cố gắng vung tay hiệu bảo Chúc Du dừng .
Tuy nhiên, cô chẳng thấy, bởi giờ đây bộ sự chú ý của cô dồn hết con chồn nhỏ. Cô dùng tay đeo găng vuốt ve nó, trong khi tay còn cầm chìa khóa.
Con chồn nhỏ vẻ hài lòng, nó cúi mũi xuống tay cô để ngửi. Chúc Du vội vàng vuốt cằm nó để xoa dịu.
Cô chuẩn sẵn tâm lý: nếu con chồn nhỏ ý định chạy, cô sẽ ngay lập tức khống chế nó.
“Cạch!”
Cửa l.ồ.ng mở .
Đôi tai của con chồn nhỏ giật giật. Nó dậy, và tay Chúc Du nhanh ch.óng di chuyển theo nó.
Con chồn nhỏ quanh một vòng, đó từ tốn bước khỏi l.ồ.ng với dáng vẻ cực kỳ tao nhã.
Nó ngẩng đầu lên, thấy những ánh mắt tò mò của những đang ngoài, lập tức cong lưng và phát tiếng gầm gừ.
Chúc Du vội trấn an, bàn tay nhẹ nhàng xoa lưng nó:
“Không , bảo bối, đừng lo. Họ sẽ đây .”
Thấy con chồn nhỏ bình tĩnh , cô lấy một bát nước và đưa tới mặt nó:
“Này, em uống , nước suối ngọt ngào lắm đấy.”
Con chồn nhỏ quả thật khát, cúi đầu xuống l.i.ế.m nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-11-toi-nhat-dinh-se-doi-xu-tot-voi-no.html.]
chỉ l.i.ế.m hai ngụm, nó ngẩng đầu lên, ánh mắt chăm chú Chúc Du.
“Ủa? Sao thế? Không uống ?” Chúc Du chớp chớp mắt, tiếp:
“Vậy để chị uống hộ nhé, chị cũng đang khát mà.”
Vừa , cô cầm bát nước lên, bộ định đưa lên miệng uống.
Cô động vật sống trong hoang dã quý trọng thức ăn. Đặc biệt là loài chồn nhỏ , việc săn mồi vốn khó khăn, nên chúng thường cực kỳ “bảo vệ đồ ăn” của .
Quả nhiên, thấy cô cầm bát nước, lập tức một cái móng vuốt đặt lên cổ tay cô, nhấn mạnh một cái.
Chúc Du giả bộ tiếc rẻ:
“Thôi , em uống . mà, em bảo uống ?”
Con chồn nhỏ cúi xuống, ừng ực ừng ực uống cạn bát nước trong tích tắc.
uống xong bao lâu, thể nó đột nhiên mềm nhũn...
Chúc Du xoay , vẫy tay gọi những đang bên ngoài:
“Vào , mang chồn con băng bó vết thương.”
Thấy bước , con chồn nhỏ ngay lập tức cảnh giác. Nó giơ móng vuốt lên định tấn công, nhưng phát hiện cơ thể yếu xìu. Cùng lúc, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đầu nó, kèm theo giọng dịu dàng:
“Chồn con ngoan lắm.”
Con chồn nhỏ cuối cùng cũng hiểu chuyện gì. Nó sang Chúc Du, phát một tiếng “chít—” đầy phẫn nộ:
“Đồ xa!”
Nhìn con chồn nhỏ bác sĩ thú y bế , Chúc Du thở dài.
“Nói mấy câu, mà câu cảm xúc nhất là "đồ xa"…”
Đợi đến khi trưởng thành, nó sẽ hiểu rằng cô là thôi!
mà, khoan … Giám đốc Phan , nếu so với tuổi thì con chồn tám mươi tuổi …
Phan Kim Xuyên bước đến, tươi:
“Giám đốc Chúc, thật sự cảm ơn cô nhiều! Nếu cô, hôm nay con chồn nhỏ chắc sẽ thương nặng hơn.”
Chúc Du khiêm tốn đáp:
“Không gì . cũng mong chồn con sớm khỏe .”
Phan Kim Xuyên ngập ngừng một lúc cuối cùng hỏi:
“Giám đốc Chúc, lúc nãy cô thể khiến con chồn nhỏ tấn công cô ?”
Ông thật sự tò mò, vì khi gặp Chúc Du, ai đến gần là con chồn chân xám trợn mắt nhe răng, giơ móng vuốt cào , khiến vết thương của nó bung toác .
Chúc Du :
“Có lẽ là do bé chồn từng gặp , nên nhầm là đó mà.”
Phan Kim Xuyên: “???”