Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 101: Có một đám nhân viên mới vừa nhập hội

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:21:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Châm xua tay:

 

“Thôi khỏi, lúc nào đến thăm hổ đại ca, sẽ tiện thể ghé chơi với chú.”

 

Hoàng Điều cứng đờ, một nữa nhận rằng Bạch Châm đáng tin cậy.

 

nó thực sự ngoài! Ở cạnh hổ cả ngày lẫn đêm nó mất ăn mất ngủ. Nhìn Bạch Châm vẻ ngốc nghếch dễ lừa, Hoàng Điều quyết định cược một ván:

 

“Nói thật với nhé đại ca, em trốn khỏi khu bảo tồn.”

 

Bạch Châm mở to mắt ngây thơ hỏi:

 

“Sao thế? Ở đây ăn uống đầy đủ, địa bàn rộng thênh thang mà?”

 

Hoàng Điều lau nước mắt (tưởng tượng) của , vẻ đáng thương:

 

“Anh là thú quý hiếm, cưng chiều, nhưng em thì . Cơm nước tự kiếm, địa bàn cũng chẳng .”

 

Nó hạ giọng, vẻ mặt tràn đầy bi kịch:

 

“Quan trọng nhất là… em chị quản lý ép buộc!”

 

Bạch Châm sững . Nó hiểu nổi tại chị Chúc ép buộc một con chồn vàng, rõ ràng chị mà? Còn đan cả t.h.ả.m lót ổ cho nó nữa cơ.

 

Thấy Bạch Châm vẻ d.a.o động, Hoàng Điều tiếp tục thêm mắm dặm muối:

 

“Chị , nếu em chịu việc ở đây, chị sẽ lăng trì xử t.ử em!”

 

Bạch Châm: “Hả?!”

 

Thấy đối phương hù dọa, Hoàng Điều tiếp tục dệt nên câu chuyện đầy kịch tính. Nó sống trong thế giới loài từ nhỏ, khả năng dối thuộc hàng đỉnh cao, lừa một con chồn trắng? Dễ như trở bàn tay!

 

Cuối cùng, Bạch Châm thực sự lộ vẻ chần chừ.

 

Hoàng Điều lập tức thừa thắng xông lên, thút thít:

 

“Đại ca, nếu cứu em, em chỉ còn con đường c.h.ế.t thôi! Hu hu hu…”

 

Bạch Châm: “Đừng c.h.ế.t! Anh cứu chú!”

 

Hoàng Điều lập tức sáng rỡ hai mắt, vẻ mặt cảm động:

 

“Thật ? Đại ca đúng là giỏi nhất! Anh chỉ cần dụ hổ đại ca chỗ khác, em sẽ tự chuồn ngoài. Tối nay, đúng lúc trăng lên đỉnh đầu nhé! Em quan sát , lúc đó ai cũng ngủ say. Anh giúp em nhấn nút mở cửa, ân tình em sẽ nhớ cả đời!”

 

Bạch Châm gật đầu nhận lời, đó rời .

 

Hoàng Điều rúc góc tường, trong lòng hân hoan khôn xiết.

 

Việc đầu tiên nó khi thoát về rừng chính là phá nát nhà của đàn sóc! Đám tiểu t.ử dám chơi khăm nó ? là chán sống !

 

Đêm xuống.

 

Ánh trăng mỗi lúc một sáng rõ.

 

Hoàng Điều lắng tiếng ngáy trầm thấp của hổ đại ca, nhưng vẫn dám nhúc nhích. Nó loài hổ dù ngủ cũng cực kỳ cảnh giác, chỉ cần thấy một tiếng động nhỏ là thể tỉnh dậy ngay lập tức.

 

Bạch Châm hứa giúp nó dụ hổ đại ca chỗ khác mà? Sao đến giờ vẫn động tĩnh gì?!

 

Hoàng Điều bắt đầu tới lui sát mép tường, tim đập thình thịch khi thấy ánh trăng càng lúc càng lên cao.

 

lúc —.

 

“Cạch!”

 

Đôi mắt Hoàng Điều lập tức sáng quắc, nó phấn khích đầu , giọng đầy cảm động:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-101-co-mot-dam-nhan-vien-moi-vua-nhap-hoi.html.]

 

“Đại ca, tới ! Mau —.”

 

“Mau cái gì cơ?”

 

Một giọng quen thuộc vang lên.

 

Hoàng Điều lập tức hóa đá tại chỗ.

 

Bạch Châm: “Cục cục cục cục!”

 

Chính nó định chạy trốn!

 

Hoàng Điều đơ như tượng, trông chẳng khác nào một con chồn c.h.ế.t.

 

Chúc Du lạnh: “Hừm, trốn ? Thế tiền nợ bao giờ trả?”

 

Bạch Châm nhảy tót lên vai Chúc Du, ngẩng đầu kiêu ngạo, giọng trong veo, tố cáo ngay lập tức: “Nó còn chị nữa!”

 

Ký ức của Bạch Châm siêu , thế là nó thuật từng câu từng chữ mà Hoàng Điều mắng Chúc Du. Nào là vô nhân tính, Miến Bắc của giới động vật, về, đáng sợ vô cùng, nhân tính băng hoại, đạo đức suy đồi…

 

Nghe đến đây, Chúc Du cũng khó chịu, định ngăn Bạch Châm thì Hoàng Điều hét to cắt ngang: “IM MỒM—! Anh chồn, dám bán em! Đồ phản bội!”

 

Bạch Châm chịu thua: “Chính mới là đồ phản bội! Nợ tiền trả!”

 

Bạch Châm tự thấy cực kỳ thông minh. Vừa Hoàng Điều bôi nhọ Chúc Du, nó liền nhanh trí mách lẻo ngay. Sau đó, sự chỉ đạo của Chúc Du, hai đứa cùng phục kích Hoàng Điều đúng lúc trăng lên cao nhất để bắt quả tang tại trận.

 

Bạch Châm cực kỳ khinh bỉ hành động của Hoàng Điều, thế là nó chẳng ngại ngần gì mà trả nguyên si những câu c.h.ử.i hôm nay Hoàng Điều dạy nó để mắng lũ sóc.

 

Hoàng Điều sững sờ, thể tin nổi. Nó thông minh cả đời, cuối cùng hạ bệ bởi một con chồn ngốc nghếch như Bạch Châm.

 

Chúc Du chịu nổi, vội bịt miệng Bạch Châm : “Bảo bối , em đừng bậy nữa, là mất hết đáng yêu .”

 

Bạch Châm kiêu ngạo hất cằm: “Hừm.”

 

Chúc Du xoa đầu dỗ dành: “Bảo bối của chị là đáng yêu nhất!”

 

Bạch Châm lập tức đỏ mặt, dụi đầu tay Chúc Du đầy thẹn thùng.

 

Lúc , Chúc Du sang Hoàng Điều, ánh mắt sắc bén như d.a.o, giọng dõng dạc: “Hoàng Điều, đồ con nợ trốn nợ, bôi nhọ danh tiếng , còn định đào tẩu?”

 

Hoàng Điều: "…"

 

Không chứ? Sao Bạch Châm thì gọi là “bảo bối”, còn thì thành “đồ con nợ”?!

 

Nhìn , bộ nó và Bạch Châm khác đến thế ?

 

Chẳng lẽ đây chính là sự phân biệt đối xử giữa động vật quý hiếm và quý hiếm ? Cái thế giới thật bất công!

 

Mắt Hoàng Điều đảo lia lịa, trong đầu nhanh ch.óng tính toán. Bây giờ, nó nên liều mạng bỏ chạy là quỳ xuống xin tha đây?

 

Bỗng nhiên, trong màn đêm vang lên một tiếng “Meo ngao~”.

 

Tiếp theo là “Bê ê~”, “Chít chít”, “Gâu u ú~”...

 

Tiếng kêu của đủ loại động vật hòa trộn , náo nhiệt vô cùng.

 

Ánh trăng tán cây che khuất, những cái bóng mờ mờ ẩn hiện trong bóng tối, rõ đó là loài gì, chỉ chắc chắn là cả một đám động vật.

 

Bạch Châm giật sợ hãi, lập tức từ vai Chúc Du chui thẳng lòng cô, cảnh giác về phía xa.

 

Chúc Du nhẹ nhàng vỗ lưng Bạch Châm, dỗ dành: “Bảo bối đừng sợ, chị ở đây .”

 

Bạch Châm: Cục~.

 

 

Loading...