Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 212

Cập nhật lúc: 2026-03-17 22:52:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Là Bạch Hổ thật, còn vô cùng dính . Chỉ cần thấy tiếng là giống hệt ch.ó con, chạy nhào đến, như còn ôm một cái…

Đây mà là dáng vẻ động vật hoang dã nên ?

Nếu rõ tình hình ở Linh Khê và quen Chúc Ngu, Cục trưởng Tôn chắc chắn sẽ nghĩ con hổ do nhân viên nuôi dưỡng từ nhỏ nên mới đến .

Cục trưởng Tôn tiến gần một chút, kỹ con hổ con .

Không ngờ tiểu Bạch Hổ đột nhiên rướn cổ, lộ răng nanh, chồm tới định c.ắ.n ông.

May mà Chúc Ngu kéo nó về nhanh nếu Cục trưởng Tôn đúng là c.ắ.n .

Nhìn tiểu Bạch Hổ nhe răng trợn mắt, vẻ dữ tợn, còn liên tục gừ gừ cảnh cáo, Cục trưởng Tôn lập tức bỏ luôn suy nghĩ ban nãy rằng nó giống động vật hoang dã.

Ông lùi một bước, : “Quản lý Chúc, việc nhặt hổ trắng hoang dã là chuyện nghiêm trọng. Con hổ tạm thời đưa về Cục Lâm Nghiệp, ở đó chuyên gia chăm sóc hơn.”

Tiểu Bạch Hổ hình như hiểu Cục trưởng Tôn , lập tức gầm nhẹ một tiếng, giãy khỏi vòng tay Chúc Ngu, nhảy xuống và lao tới c.ắ.n ngay cánh tay ông.

“Tiểu Bạch—!” Chúc Ngu hoảng hốt, vội ôm nó lên. tiểu Bạch Hổ vẫn còn kiểu ông đây c.ắ.n đủ, ông còn c.ắ.n nữa, Cục trưởng Tôn sợ đến mức vội vã bước ngoài phòng.

Ngoài phòng, Cục trưởng Tôn vén tay áo lên da hằn hai dấu răng, chảy m.á.u nhưng áo rách một miếng.

Thật hung dữ.

Tuổi thì còn nhỏ, nhưng tính cách hề yếu. Cục trưởng Tôn ngoài cửa, tiểu Bạch Hổ vẫn lườm ông, phát tiếng “ô ô” đe dọa.

Chúc Ngu dỗ dành nó một lúc, nhưng cũng hiểu hôm nay nó hung dữ như bình thường thấy nhân viên lạ cũng trực tiếp c.ắ.n .

Đến khi Chúc Ngu đóng cửa , tiểu Bạch Hổ mới yên, chạy vòng quanh chân cô, dùng đầu dụi chân cô để lưu mùi, giống như đang cố : Ta rời khỏi đây.

Chúc Ngu nhỏ giọng với nó rằng cô sẽ cố gắng hết sức để nó vườn thú.

Sau đó cô ngoài gặp Cục trưởng Tôn vẫn còn hồn. Ông ho nhẹ một tiếng để giữ thể diện: “Nó… khá hung dữ đấy.”

Chúc Ngu cau mày, tỏ vẻ áy náy: “Cục trưởng Tôn, thật xin . Tiểu Bạch Hổ bình thường chỉ với , nó phản ứng mạnh với lạ.”

Cục trưởng Tôn : “ hiểu . Quản lý Chúc là đầu tiên cứu nó.”

Chúc Ngu : “Cục trưởng Tôn, trong thời gian các ngài tuần tra tìm của tiểu Bạch Hổ, xin cho nó tạm ở vườn thú. Bên kinh nghiệm chăm sóc con non, mà nó cũng quen với môi trường Linh Khê. Nếu tìm nó thì sẽ xem xét thả nó về tự nhiên.”

Cục trưởng Tôn cô một cái : “Quản lý Chúc hiểu quy trình của chúng .”

Không hiểu chút đỉnh , Chúc Ngu thầm nghĩ để tiểu Bạch Hổ Linh Khê, cô xem bao nhiêu tài liệu, còn hỏi cả Lạc Kinh.

mặt cô vẫn mỉm :b“Chỉ hiểu đơn giản thôi.”

Cục trưởng Tôn suy nghĩ một lúc gật đầu: “Cũng , nhưng đưa nó đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe .”

Chúc Ngu đáp: “ sẽ đưa nó .”

Chuyện tạm thời xem như đạt thống nhất.

Khi rời , Cục trưởng Tôn còn liếc phòng chỉ thấy một con tiểu Bạch Hổ cửa sổ, đôi mắt xanh lam tròn xoe chằm chằm ông. Vừa bắt gặp ánh mắt ông, nó liền giơ móng vuốt lên, “phanh phanh phanh” đập mạnh lên cửa kính, nhe răng. Răng cửa và răng nanh của nó vẫn còn non, nhưng sức mạnh thì ông nếm trải .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-212.html.]

Cục trưởng Tôn vội rút ánh mắt , nghĩ thầm: Lại một con tính khí lắm.

Thôi thì để nó ở vườn thú Linh Khê , kẻo mang về trung tâm cứu hộ thì quen, c.ắ.n nữa.

Sau khi tiễn Cục trưởng Tôn, Chúc Ngu lập tức về phòng, khen tiểu Bạch Hổ một trận: c.ắ.n , thể hiện sự khó chọc, ai thương.

“Bảo bảo, cứ ở Linh Khê nhé.”

Ngày hôm , cô dẫn tiểu Bạch Hổ kiểm tra sức khỏe. Kết quả cho thấy nó vô cùng khỏe mạnh.

Bác sĩ còn khen nó ngoan lúc kiểm tra kêu, nhúc nhích, khác với mấy con khác la hét om sòm.

Chúc Ngu bỗng nhiên cảm thấy giống như phụ con ba giấy khen , dự họp phụ

tiểu Bạch Hổ trong lòng, đúng là một bảo bảo ngoan.

Sau khi đưa kết quả cho Cục trưởng Tôn, ông hồi âm rằng hiện tại đang tìm tung tích hmẹ cô bé ở phía núi Linh Khê.

Trong lúc tìm tung tích, vườn thú Linh Khê chính thức mở kênh tiếp nhận nuôi động vật.

Chúc Ngu lập tức báo tin cho Hạ Tiêu. Mấy hôm nay cô gặp ở vườn thú nữa, chắc từ buổi giao lưu.

Cô cũng cố ý để ý, chỉ là đó Hạ Tiêu xuất hiện quá thường xuyên cả ngày lẫn đêm lì ở khu hổ, đến mức nhân viên chăm sóc Diễm Diễm báo cho cô.

Sau khi cô gửi tin, tối hôm đó Hạ Tiêu trả lời:

[ Tốt quá, chuẩn tài liệu nộp ngay ]

[ Nhanh nhất bao lâu kết quả? ]

Chúc Ngu nghĩ: Với trình độ nhà , kết quả còn chắc chắn ...

Cô đáp:[ Bảy ngày việc ]

Hạ Tiêu gửi biểu tượng OK.

Một lát :[ Đây lẽ là tin nhất gần đây, cảm ơn cô ]

Chúc Ngu tò mò: gần đây Hạ Tiêu gặp chuyện gì ? họ lắm, nên cô chỉ nhắn:[Hy vọng ngày mai cũng tin ]

Ngày hôm , Hạ Tiêu đến vườn thú Linh Khê gặp cô.

Chúc Ngu thấy thì giật mỗi xuất hiện là áo quần chỉnh tề, sạch sẽ sáng sủa, mang vẻ phong lưu. Hôm nay trông như yêu quái hút cạn tinh khí. Quần áo vẫn đắt tiền, nhưng thì tiều tụy thấy rõ.

Dù Chúc Ngu với cũng khỏi hỏi: “Gần đây xảy chuyện gì ? Nhìn tinh thần .”

Hạ Tiêu : “Trong nhà chuyện, còn đang xử lý.”

Chúc Ngu “Ồ” một tiếng, hỏi thêm, chỉ : “Hôm nay đến xem Diễm Diễm ?”

 

 

 

Loading...