Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 211

Cập nhật lúc: 2026-03-17 19:10:33
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay từ đầu nhóm chuyên gia khen môi trường Linh Khê là vì phép lịch sự, nhưng lúc thì là thật lòng thực .

Nhìn Chu Huân tung tăng chỗ một chút, chỗ quẫy quẫy, dáng vẻ đầy sức sống, các chuyên gia cuối cùng cũng yên tâm. Hoàn cảnh ở Linh Khê vượt xa dự liệu của họ.

Đột nhiên, Chu Huân vỗ cánh bay lên, hơn nữa còn bay thẳng về phía họ. Mấy chuyên gia giật : Nó định , tấn công ?

Đương nhiên là .

Chu Huân chỉ bay đến mặt họ, uyển chuyển bước vài vòng, chọn một chỗ thoải mái xuống, bắt đầu chải chuốt bộ lông của .

Các chuyên gia cảnh đều trợn tròn mắt, nín thở quan sát.

Chu Huân vốn gần gũi ai, bình thường loài hiếm khi tiếp xúc mật với con . Lúc cứu chữa về đây, nó cũng chẳng thiết với .

Vậy mà bây giờ nó thể ung dung ngay mặt họ để chải lông!

Hành vi của Chu Huân chỉ xuất hiện khi nó cực kỳ hài lòng với môi trường sống, tâm tình thả lỏng mới .

Nhìn là , con Chu Huân cực kỳ thích môi trường ở vườn thú Linh Khê.

Nhóm chuyên gia nhao nhao tán thưởng, ai cũng cẩn thận lấy điện thoại chụp cảnh quý giá . Chu Huân cũng lanh lợi, còn tạo tư thế để họ chụp. Sau khi họ chụp xong, nó bay về địa bàn của .

Không thể tưởng tượng . Thật sự quá ngoài sức tưởng tượng.

Không ngờ vườn thú Linh Khê mới khai trương bao lâu tạo môi trường sống thoải mái đến mức . Chu Huân mặt họ bây giờ, so với lúc cứu chữa đem về, là một con khác.

Nghe nhóm chuyên gia liên tục khen ngợi, Chúc Ngu chuồng của Chu Huân, sắc mặt phức tạp.

Chu Huân bên hồ nước kêu một tiếng, giọng hết sức kiêu ngạo: “Thế nào, động vật bảo hộ cấp một biểu hiện cũng đấy chứ?”

Chúc Ngu gật đầu, tỏ ý khẳng định biểu hiện của nó.

Ban đầu còn lo con Chu Huân sẽ tình huống bất trắc nào đó. Vậy mà từ lúc đến Linh Khê, dáng vẻ của nó cứ giống hệt một đứa trẻ cưng chiều.

Không ngờ bây giờ , ngoài ý phát hiện con Chu Huân thậm chí còn “đối nhân xử thế”.

Buổi khảo sát kết chú vô cùng . Cục trưởng Tôn phía với Chúc Ngu rằng về khi Cục Lâm Nghiệp cứu chữa động vật phù hợp để thả nuôi, nơi đầu tiên sẽ cân nhắc là vườn thú Linh Khê.

Chúc Ngu : “Cảm ơn ngài, Cục trưởng Tôn.”

dạo gần đây nhặt một con vật.”

Cục trưởng Tôn đầy mặt: “Là con gì thế?”

Chúc Ngu hỏi : “Cục trưởng Tôn, vườn thú nhận những con tự vườn thú ạ?”

Quy định thì , nhưng xem chủng loại động vật và môi trường vườn thú phù hợp , và còn một thủ tục liên quan.

Cục trưởng Tôn : “ . Quản lý Chúc đây đều quy trình , hiểu rõ.”

Trước Chúc Ngu nhặt động vật trong núi, đều thủ tục như thế để đưa vườn thú, đó thành nhân viên chính thức.

Chúc Ngu mỉm : “Lần cũng phiền Cục trưởng Tôn giúp xử lý một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-211.html.]

Cục trưởng Tôn : “Không thành vấn đề.”

Ông cũng tạo quan hệ với Chúc Ngu. Cục Lâm Nghiệp mỗi năm cứu nhiều động vật nhưng chỗ chứa hạn, đa khi hồi phục sức khỏe đều chuyển đến vườn thú. một loài quá đặc biệt, quá khó chăm thì nhiều vườn thú chê, nhận.

Chúc Ngu đặc biệt bản lĩnh xử lý những loại động vật khó nhằn . Ngay cả Chu Huân còn thể sống thế .

Sau nếu gặp những con tính cách cực kỳ bất , họ cũng nơi để đưa đến.

Bởi khi Chúc Ngu , Cục trưởng Tôn lập tức vui vẻ đồng ý, nghĩ chắc là loài nào đó thường gặp trong núi, là động vật quý cấp hai cũng thể giao cho Linh Khê dù Linh Khê đối xử với động vật .

Ông hiền hòa hỏi: “Lần quản lý Chúc nhặt con gì thế?”

Chúc Ngu cũng : “Ngài đáp ứng nhé. Lần nhặt một con… tiểu Bạch Hổ.”

Cục trưởng Tôn suýt tưởng lầm.

“Gì cơ? Tiểu Bạch Hổ?”

Chúc Ngu gật đầu : “ . Tiểu Bạch Hổ đến vườn thú là thông báo ngay cho ngài. Xem xem thủ tục khi nào thể . Hiện tại Linh Khê còn con Bạch Hổ nào cả.”

Cục trưởng Tôn thầm nghĩ: Trên đời mấy vườn thú Bạch Hổ chứ?

Hổ hoang dã thế giới ít, Bạch Hổ là gen biến dị, xác suất xuất hiện ngoài tự nhiên cực thấp, lượng càng hiếm hơn hổ thường.

Trong nước từng vài vườn thú nuôi Bạch Hổ, giờ thì lượng càng ít.

Cục trưởng Tôn nghiêm túc hỏi: “Quản lý Chúc thật sự nhặt tiểu Bạch Hổ ?”

Chúc Ngu gật đầu: “Ngài theo đến xem là .”

Hiện tại cô vẫn đang nuôi tiểu Bạch Hổ trong phòng . Ban đầu cô định dọn một khu cho nó, cần trưng bày công khai, chỉ cần gian nghỉ ngơi và chơi đùa rộng rãi chút.

đưa tiểu Bạch Hổ đến khu nuôi, các động vật xung quanh đều tránh xa, để nó lẻ loi trông đáng thương.

Chúc Ngu đành lòng. Hơn nữa cô thích nó thật sự, nên cứ nuôi như nuôi mèo con .

Theo lý thuyết, nó là động vật hoang dã. lạ ở chỗ: ở cạnh cô thì đặc biệt quen thuộc. Ngày thường cô theo đấy, chỉ cho một cô chạm , chẳng khác gì mèo con nũng.

Cục trưởng Tôn theo Chúc Ngu, trong lòng thấp thỏm.

Ông Chúc Ngu sẽ lấy chuyện nhặt Bạch Hổ để giỡn. lý trí đây là chuyện gần như bất khả thi.

Đến gần phòng, Chúc Ngu mở cửa.

Câu “Ngao ô!” vang lên đầu tiên, tiếp theo đó một con Bạch Hổ con chừng hai tháng tuổi chạy ào .

Nó nhảy phốc chân Chúc Ngu, cô theo thói quen bế nó lên, xoa xoa bụng nó, dịu dàng: “Chị về đây.”

Tiểu Bạch Hổ: “Ngao ô ô!”

Chúc Ngu sang giới thiệu với Cục trưởng Tôn – đang sững sờ như tượng gỗ: “Cục trưởng Tôn, đây là tiểu Bạch Hổ tự vườn thú Linh Khê.”

Cục trưởng Tôn mở to mắt , ánh mắt dán c.h.ặ.t tiểu Bạch Hổ, lâu rời nổi.

Loading...