Chúc Ngu rằng Cục Lâm Nghiệp thường sẽ đến nơi hổ con xuất hiện để tìm của nó. Nếu tìm thì sẽ đưa về cho nuôi, còn nếu thì họ sẽ nuôi lớn tái thả.
Ngón chịy Chúc Ngu khẽ vuốt đầu hổ con. Nó ngủ say.
Cô bế chú hổ trắng nhỏ lên, đặt nó lên ghế sofa, còn thì giường ngủ.
Chuyện nhặt hổ con để ngày mai tính. Cơ mà chuyện cũng hẳn là “nhặt ” nữa là chính nó tự xuất hiện cửa sổ phòng cô. Chúc Ngu cảm thấy đây là một duyên phận khó gặp. Nếu tìm thấy nó, lẽ cô thể giữ nó trong vườn thú nuôi dưỡng.
Bên , nhà họ Hạ.
Hạ Tiêu mang bức Bạch Hổ đồ mượn trưng bày mấy ngày nay trở về, đặt trong phòng triển lãm của nhà.
Sở dĩ để bức tranh ở viện bảo tàng trong nhà họ Hạ là vì cha từng : “Hàng giả với hàng thật thể đặt chung một chỗ, nếu sẽ hàng thật ‘giận’.”
Khi , Hạ Tiêu cũng thấy cha chuyện thật thần kỳ nhưng từ đến nay họ đều nên cũng quen .
Lần bức tranh mượn trưng bày ba ngày. Nhà họ luôn coi trọng những món , dù chỉ là bản phục chế thì cũng do Hạ Tiêu tự chịy mang và mang về dù cũng chẳng gì bận rộn.
Vừa đặt tranh xong, gặp cha .
Hạ Thụy Phong hỏi: “Lần ngoài thuận lợi chứ?”
Hạ Tiêu đáp: “Rất thuận lợi. Người ở triển lãm ai cũng khen dứt miệng bức Bạch Hổ đồ .”
Đặc biệt là hôm nay còn gặp Chúc Ngu khiến chuyện xin nhận nuôi Diễm Diễm xem như hy vọng.
Hạ Thụy Phong gật đầu, hỏi: “Nghe con dẫn viện bảo tàng của nhà?”
“ .” Hạ Tiêu : “Một bạn.”
“Ba, chẳng ba bảo con tìm xem thể nhận nuôi một con hổ ? Người bạn đó chính là quản lý vườn thú.”
Lần hiếm hoi Hạ Thụy Phong đồng ý, ông gật đầu: “Được.”
“ , bức Bạch Hổ đồ trong phòng triển lãm chứ?”
“Không gì, y như cũ.” Hạ Tiêu cũng chẳng hiểu cha hỏi , rõ ràng chỉ là treo một bức tranh, cứ hỏi như thể nó là bằng.
Hạ Thụy Phong nhíu mày: “Con dẫn chị xem tranh đấy chứ?”
Hạ Tiêu im lặng.
Hạ Thụy Phong lập tức hiểu , sắc mặt đổi hẳn: “Ngay bây giờ theo chị xem!”
“Ba, khuya thế mà…” Hạ Tiêu lười .
Hạ Thụy Phong túm lấy lôi lên xe, bảo tài xế chạy ngay.
Trên xe, Hạ Tiêu chán đến mức than vãn: “Ba, cần gì căng . Tranh treo ở đó, bao lớp bảo vệ, thể xảy chuyện gì chứ…”
Hạ Thụy Phong quát: “Chị bao nhiêu , dẫn bạn bè con xem tranh!”
Hạ Tiêu cạn lời: “Ba chẳng cũng từng dẫn bạn viện bảo tàng ?”
Hạ Thụy Phong tức đến đ.á.n.h c.h.ế.t đứa con bất hiếu: “Chị với bọn họ quen mấy chục năm, hiểu rõ tận gốc rễ, tuổi còn lớn hơn cả con! Làm giống ?”
Hạ Tiêu im bặt, nhưng trong lòng uất ức. Rõ ràng là bảo vật hiếm thế gian, mà nhốt ở tầng hai của viện bảo tàng nhà họ, trông coi kỹ đến mức chẳng mấy cơ hội . Không nên cho nhiều chiêm ngưỡng ?
dám khéo đuổi khỏi nhà thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-205.html.]
Đến viện bảo tàng, hai cha con xuống xe.
Hạ Thụy Phong cực nhanh, Hạ Tiêu chạy theo . Anh cảm thấy cha còn khỏe hơn mà ngày nào cũng chuyện về nghỉ hưu, về giao xí nghiệp cho , như ông già lắm . Theo Hạ Tiêu thấy thì cha thể đợi đến khi “ăn bám” nổi nữa mới bàn chuyện.
Cùng bước viện bảo tàng tư gia, lên tầng hai. Thấy cha nóng ruột như , Hạ Tiêu chủ động chạy lên mở cửa phòng.
Hạ Thụy Phong : “Hạ Tiêu, bức tranh vô cùng quan trọng với nhà chúng chị. Con việc cẩn thận.”
Hạ Tiêu buồn ngủ chẳng buồn tranh cãi: “Con , ba yên tâm . Ba xem, vẫn đây …”
Cánh cửa mở từ từ, chỉ cần liếc một cái là thấy bức Bạch Hổ đồ treo ngay chính giữa. Khung tranh phản chiếu ánh đèn thành những vệt sáng dịu nhẹ.
Chỉ là…
Con hổ ?!
Hạ Tiêu trừng mắt.
Bức Bạch Hổ đồ vẫn còn đó.
… con Bạch Hổ bên trong biến mất!
Đêm đó, Chúc Ngu mơ thấy con Bạch Hổ nhưng ở địa điểm khác.
Không còn là bên hồ trong bức tranh, mà là trong vườn thú Linh Khê, ngay trong phòng cô.
Trong mơ, Chúc Ngu tin mắt . Cô tiến lên, vuốt đầu hổ hỏi: “Em theo chịvề thật ?”
Bạch Hổ gầm nhẹ một tiếng, như đang xác nhận.
Chúc Ngu lập tức ôm chầm lấy nó, vui sướng mà hít mèo tùy ý.
Mùi hương đổi, xúc cảm đổi, kích thước cũng đổi.
Giấc mơ thật sự quá tuyệt vời, Chúc Ngu nghĩ.
Khi tỉnh , cô cảm thấy mặt đang áp lên thứ gì mềm mềm ấm ấm đúng là cảm giác lông xù. Theo thói quen, cô dụi mặt , liền ngửi thấy mùi thơm dìu dịu hương sữa tắm hòa lẫn mùi “mèo con”, khiến chị chỉ nghĩ đến những từ như ấm áp và hạnh phúc.
Chúc Ngu ngái ngủ, mơ hồ nghĩ: chẳng lẽ còn tỉnh?
Ngay lúc đó, cái gì đó đập nhẹ lên mặt cô.
Cô mở mắt, thấy ngay đôi mắt lam nhạt tròn xoe đang tò mò . Thấy cô tỉnh, con hổ trắng rút móng đang chạm lên mặt cô , kêu nhỏ: “Ngao ô.”
Chúc Ngu trợn tròn mắt nó: “Em… ở giường chị?”
Hổ con lên, tiến gần hai bước, đặt đầu lên trán cô.
Như thể : Chị vốn dĩ giường em .
Chúc Ngu chống chịy bật dậy, con hổ trắng đang gối của . Nó nghiêng đầu, hiểu cô đột ngột vùng dậy. Đôi mắt lam chớp chớp, nó lên, bốn móng lún chiếc gối mềm. Nó nhảy một cái, chui thẳng lòng Chúc Ngu, dụi đầu cánh chịy cô, ngẩng lên: “Ngao ô!”
Tiếng kêu đầy vui vẻ như thể Chúc Ngu thức dậy để chơi cùng nó, và nó đang nhiệt tình hưởng ứng.
Vừa mới tỉnh ngủ, Chúc Ngu chịu nổi sự dụ hoặc cô lập tức ôm chầm lấy nó: