Đến mức con Chu Huân mê diễn , cô lựa chọn giả vờ như thấy.
Hiệu quả trấn an vô cùng rõ rệt, rõ nhất chính là con chồn Bạch Châm. Nó thu vẻ mặt nhe răng trợn mắt, chui lòng cô, đặt đầu lên cánh tay cô, mềm oặt thành một cục lông xù xì.
Nhân viên chăn nuôi vẫn còn lo, nhưng Chúc Ngu : “ cũng khám bệnh cho động vật, các cứ tan ca .”
Dưới lời cô trấn an, nhân viên chăn nuôi cũng rời , chỉ là ánh mắt vẫn còn chằm chằm con Chu Huân đang co giật hai cái mặt đất.
Vẻ mặt quản lý Chúc bình thản lạnh nhạt như … chắc là sẽ g.i.ế.c chim diệt khẩu nhỉ?
Chắc chắn là . Chu Huân là động vật bảo hộ cấp một, quản lý giờ tuân thủ quy tắc.
Chung quanh chỉ còn Chúc Ngu và hai con vật. Lúc , Chu Huân cuối cùng diễn nổi nữa, cũng thèm kêu.
Đời nào chuyện nó kêu một tiếng mà chẳng ai để ý! Bình thường nó chỉ cần kêu một cái, xung quanh liền vây , thảo luận xem nó gì.
Thế mà hôm nay, đầu tiên gặp quản lý, cô chỉ ôm con chồn trong n.g.ự.c, còn động tác của nó thì như thấy.
“Ê.” Chu Huân cất tiếng: “Ta là động vật bảo hộ cấp một của quốc gia đấy.”
Nó nhấn mạnh phận.
Con chồn Bạch Châm trong lòng Chúc Ngu khinh bỉ liếc nó một cái.
Chúc Ngu : “Ừm, em gì thì .”
Chu Huân liếc con chồn , đầy ác ý: “Để đ.á.n.h nó một trận .”
Bạch Châm trợn mắt, giận dữ trừng .
Chúc Ngu: “Không .”
Chu Huân: “Tại ?”
Chúc Ngu: “Đây là nhân quả giữa mấy em, chị thể can thiệp. Nếu hai em đều là động vật bảo hộ cấp một thì tự giải quyết với . Chị bênh ai hết.”
Bạch Châm hừng hực đ.á.n.h, Chu Huân rụt cổ. Dù quý giá nhưng sức chiến đấu của nó chỉ bằng… cọng b.ún.
Chu Huân lắc đầu một cái lập tức ngã xuống đất giả c.h.ế.t: “Ta dậy.”
Chúc Ngu: “Tốt thôi. chị , vườn thú bọn chị tan ca xong ngoài dạo. Mấy con sói, báo tuyết những loài ăn thịt cũng lang thang. Em đây thì chẳng khác nào cái bàn đồ ăn.”
Chu Huân tin nổi: “Chúng nó dám ăn ? Ta là động vật bảo hộ cấp một!”
Chúc Ngu: “Chúng nó cũng là động vật bảo hộ.”
Chu Huân: ……/@%^&*_+=->
Bắt đầu loạn ngôn.
lúc , điện thoại Chúc Ngu reo. Là cục trưởng Tôn gọi tới.
Cô máy. Cục trưởng Tôn chào vài câu hỏi thẳng: “Quản Lý Chúc, cô về Linh Khê ?”
Chúc Ngu đáp là về.
Cục trưởng Tôn: “Cô thấy con Chu Huân ?”
Chúc Ngu con chim đang giả c.h.ế.t mặt, trầm mặc vài giây : “Thấy .”
Cục trưởng Tôn vui vẻ :“Thế nào? Con Chu Huân trạng thái đúng ? Tính cách hoạt bát. Lúc ở Huy Sơn quen chỗ ở nên
chúng nghĩ chuyển nó về Linh Khê, thêm một con thì càng náo nhiệt.”
Chúc Ngu: “ là náo nhiệt thật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-200.html.]
Vừa tới biểu diễn một màn ăn vạ, chỗ nóng cả lên.
Cục trưởng Tôn hỏi: “Nó sống ở Linh Khê thế nào? Nói thật với cô, nó kén chọn nhưng xét điều kiện Linh Khê, chúng vẫn quyết định giao cho các cô.”
Chúc Ngu còn kịp thì Chu Huân thấy giọng quen, lập tức kêu rên t.h.ả.m thiết, than khổ đòi cục trưởng Tôn đón về.
Cục trưởng Tôn rõ ràng thấy tiếng đó, nhận ngay, còn :“Nghe giọng nó thì sống chứ gì. Hoạt bát lắm.”
“Thứ sáu sẽ chuyên gia về bảo hộ Chu Huân tới. Đến lúc đó chúng cùng đến Linh Khê xem nó. Quản lý Chúc, vấn đề chứ?”
Nghe câu , đầu Chúc Ngu đau cả lên. Còn ba ngày nữa là thứ sáu, nhưng con Chu Huân rõ ràng thứ thể dạy dỗ trong thời gian ngắn.
Cục trưởng Tôn tiếp lời: “Quản Lý Chúc đừng áp lực. Chúng chỉ xem môi trường sống và xem nó thích ứng thôi. tin Linh Khê chắc chắn vấn đề.”
Chu Huân vẫn còn kêu ầm ĩ. Loại chim bình thường tính ôn hòa và trầm lặng, con như gien biến dị, đúng là vua diễn xuất.
Kết thúc cuộc gọi, Chúc Ngu con Chu Huân hồi lâu hỏi: “Rốt cuộc em gì?”
Mắt Chu Huân đảo qua đảo : “Bảo nó xin , cho đ.á.n.h nó một trận.”
Bạch Châm giẫm chân phành phạch:“Ngươi mơ !”
Chúc Ngu ôn tồn : “Chu Huân, chị thấy em cũng là con chim lý lẽ…”
Chu Huân hừ hai tiếng.
“Vừa em bay loạn lên là nhân viên chăn nuôi lo xảy chuyện nên mới ngăn. Chị vất vả lắm mới cứu em, mà em mở miệng là uy h.i.ế.p khác. Bạch Châm cũng là vì cứu em sốt ruột… Bây giờ em chẳng vẫn bình an đó ?”
Chu Huân bẹp: “Ta choáng đầu.”
Chúc Ngu đổi cách: “Tối qua em chạy khỏi ký túc xá định gì? Có ý tưởng gì cứ .”
Chu Huân lập tức bật dậy: “Ta đổi nơi ở!”
Thấy nó chịu , Chúc Ngu yên tâm hơn: “Em chuyển ?”
“Cổng!”
Chúc Ngu: “Hả?”
Chu Huân: “Ta ở cổng vườn thú!”
Chúc Ngu thật sự hiểu nổi: “ cổng vườn thú chỉ là quảng trường, chẳng gì cả. Một động vật bảo hộ cấp một như em sống ở nơi trống trải ?”
Cô còn vuốt ve nó vài cái.
Rõ ràng Chu Huân hưởng thụ, liền lui một bước: “Vậy thì… hồ thiên nga.”
Hồ thiên nga bên trái quảng trường, cổng là thấy ngay.
Chúc Ngu: “ đó là nơi thiên nga đen sống.”
“Sao thì chứ?” Chu Huân kêu lên. “Ta là động vật bảo hộ cấp một! Ta ở vị trí Center!”
Chúc Ngu lắc đầu: “Không .”
Chu Huân lăn đất: “Vậy khỏi thương lượng! Ta đau đầu quá!”
Bạch Châm tức điên, lao xuống đ.á.n.h nó thêm trận nữa, nhưng nó quyến luyến vòng tay của Chúc Ngu. Cô công tác mấy hôm, nó cũng mấy hôm ôm.
lúc , một trận ồn ào vang lên. Chẳng bao lâu, một con báo tuyết chạy đến mặt Chúc Ngu.
Ngạo Sương vẫn giữ thói quen tập luyện giờ , nhưng hôm nay cố ý theo mùi Chúc Ngu mà chạy đến . Vì mấy hôm nó gặp cô.