Chiến dịch Hoàng Hà cốc, năm đó ta và bọn Triệu Dũng Tô Nhân thân ở tuyệt cảnh luôn luôn có rất nhiều điều khó hiểu, hôm nay hồi tưởng lại, Hoàng Giới tướng quân trung tâm ngay thẳng hóa ra là làm vật hi sinh chính trị, da ngựa bọc thây.
Chiến tranh vừa bùng phát, Yến Dục liền cầm thánh chỉ từ trong kinh đến chủ trì đại cục, triệu tập các tướng lĩnh phân tụ ở bốn cửa Tuy thành trong trướng soái, ra sức tán thưởng và coi trọng với Hoàng Tướng quân.
Hoàng Tướng quân vốn là nam tử hán đầy nhiệt huyết có can đảm, lập tức hận không thể vì nước quăng thây đổ máu.
Sau này, ta ở trong lều soái của Phượng Triêu Văn mỗi khi gặp được hắn tán dương thuộc hạ trung dũng, luôn luôn có vài phần đồng tình người nọ, chỉ cảm thấy hắn không có ý tốt, ẩn ý là: thần tử trung dũng, đi c.h.ế.t đi!
Trên đời này, đại khái vẫn là tiểu nhân gian xảo thì sống lâu.
Thí dụ như ta.
Mỗi lần Yến soái ở trước lều điểm danh tướng quân, Hoàng tướng quân nhiều lần chủ động thỉnh chiến, ngay cả ta loại người chưa bao giờ từng cầm đao g.i.ế.c người cũng theo ông thúc ngựa ra doanh, cùng Đại Tề quân chiến đấu hăng hái đẫm máu, chưa tới nửa tháng, thành tích anh dũng g.i.ế.c địch được toàn bộ doanh đều ngợi khen.
Hoàng Tướng quân từ ngũ phẩm lên tới tứ phẩm, ta thì mò được cái danh Quảng Vũ tướng quân.
Ta trong lòng nghi ngờ Tiểu Hoàng tư tâm quấy phá, chẳng qua cả Triệu Dũng Tô Nhân cũng đều được phong ngang chức, lại ngẫm lại mình có phải vô cùng anh dũng trên chiến trường hay không?
Sáng sớm một ngày trước khi bị bắt, quân Đại Tề liền khiêu chiến dưới thành, các loại nhục mạ đều lọt vào tai, ngay cả ta nghe xong cũng cảm thấy trình độ mắng chửi người của quân Đại Tề cực phong phú, văn hoá ngôn ngữ bác đại tinh thâm của đại Tề, thật là khiến người bội phục.
Tô Nhân đứng ở cửa thành, mấy lần vung kiếm, đều bị ta ngăn lại. Hắn thở hồng hộc trừng mắt ta: “An tiểu lang, ngươi vẫn yên ổn sinh sống đứng ở trên lầu thành làm Quảng Vũ tướng quân của ngươi, bọn họ nhục mạ Hoàng Tướng quân như vậy, ta há có thể nuốt xuống cơn tức này?”
Ta sờ sờ ngực, cười đến bình tĩnh: “Cơm đều nuốt xuống dưới, tức vì sao nuốt không trôi? Nuốt nuốt thành thói quen!”
Một người, nếu muốn nghĩ cách sống sót trong loạn thế này, kỳ thật cũng chẳng có gì khó khăn.
Tô Nhân bị ta nói nghẹn lời, không đợi hắn cãi lại, liền nhận được lệnh soái, Hoàng Giới dẫn đầu tướng sĩ trong doanh nghênh địch.
Lúc ra khỏi thành, ta gặp Yến Bình.
Vẻ mặt hắn nghiêm túc và trang trọng, giống như cha chết. Ta nhìn nguyên soái Yến Dục ngồi ở trên cửa thành cao, vẻ khó hiểu. Còn chưa suy nghĩ kỹ càng, hắn đã tiến lên kéo lại cương ngựa của ta.
Ta lập tức cúi đầu nhìn xuống dưới, chỉ cảm thấy khí sắc hắn uể oải, không phải là gần đây Yến nguyên soái đốt đèn dạy con, hay là thay hắn tìm vài vị thông phòng[59] đẹp đẽ? Lúc này mới làm cho Yến Tướng quân lộ ra một bộ dáng tiều tụy tửu sắc quá độ như vậy?
“Yến Tướng quân, đây là…?”
Hắn nắm chặt cương ngựa của ta, chờ Tô Nhân Triệu Dũng đang ra sức quay đầu đều ra khỏi thành, lúc này mới nói: “An Dật, hôm nay ngươi có thể không xuất chiến hay không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/loi-tram-noi-chong-cu-vo-ich/chuong-45.html.]
Ta ngồi cao như vậy, hắn ngửa đầu xem ta, làm ta sinh ra một loại ảo giác, hắn đây là đang cầu khẩn ta sao?
Ta kéo cương ngựa, cười hiền lành: “Nhọc Yến Tướng quân nhớ, mạt tướng là người trong cuộc, dám không theo lệnh soái?”
Ánh mắt của hắn buồn bã, ta đã đánh ngựa chạy đi.
Hôm nay chẳng biết tại sao, tướng quân đại Tề không ứng chiến, cùng Hoàng Tướng quân nghênh chiến lại là phó tướng thủ hạ, không có vài hiệp liền bị Hoàng tướng quân đ.â.m một thương ngã ngựa. Cửa thành có Yến soái trấn thủ, trống trận không ngừng thúc giục toàn bộ doanh tiến công, Hoàng Tướng quân mang theo chúng ta đuổi theo quân Tề tan tác đi về phía trước bảy tám dặm, c.h.é.m g.i.ế.c vô số quân tốt, một mạch xông ào vào Hoàng Hà cốc, cảm giác không ổn.
Hai bên Hoàng Hà cốc đều có núi cao, mấy mươi năm trước có nước sông cuồn cuộn chảy, phương bắc dần dần hạn, nước sông rốt cục khô kiệt, phía trên lòng sông lại sinh rất nhiều các loại cây cối, vì nơi này là hang sâu, nên mới tên này.
Hoàng Tướng quân một chiêu vô ý, chui vào trong túi quân Tề bài bố, hai bên núi cao rậm rạp chằng chịt tên b.ắ.n ra, mũi tên quấn vải tẩm dầu, chắc là quân Tề nghĩ ra phương thức nướng quân Trần ở thâm cốc này sợ không phải một ngày.
Tô Nhân bối rối quay đầu lại, ánh mắt nhìn ta thập phần hoảng sợ: “An tiểu lang, ngươi cười ngây ngô cái gì?”
Ta cười đáp hắn: “Là tướng sĩ, cam chịu da ngựa bọc thây, không phải quang vinh cửa nhà sao?” Cảm thấy lời này nói thập phần đầu cơ trục lợi, sắp c.h.ế.t cũng muốn mua danh chuộc tiếng. May mà bọn Tô Nhân ở chung với ta không lâu, cũng không hiểu rất rõ tính tình mong may tránh rủi của ta.
Hoàng Tướng quân nghe nói như thế cũng cao giọng cười to, tiếng rung mây xanh: “Nam nhân Đại Trần ta lý nên lâm nguy không sợ như An Tướng quân, mới đáng mặt tướng sĩ dưới trướng bản tướng quân!”
Ta khiêm tốn đáp lại: “Tướng quân quá khen! Quá khen!” Sờ lên cá gỗ nhỏ treo bên hông dưới áo giáp, tự nhiên mà cười.
Cha, người nhìn xem, cả Hoàng Tướng quân cũng bị ta lừa gạt? Cái gì trung hiếu tiết nghĩa, cùng ta có quan hệ gì đâu?
Cũng không phải con không nghe lời, thật sự là đao gác ở trên cổ, cái này không phải do con có thể định đoạt.
Tên lửa của quân Tề vẫn b.ắ.n xuống loạn xạ, Hoàng Tướng quân hạ lệnh mọi người tề tụ, liều c.h.ế.t cũng muốn xông lên, chỉ thấy được quân Tề trên đỉnh núi ngừng b.ắ.n tên, vách đá xuất hiện một người mặc giáp màu đen, bên cạnh hắn vây quanh phần đông tướng sĩ, cả Võ Khác tướng quân mấy ngày qua cùng Hoàng Tướng quân giao thủ, hôm nay lại chưa lộ diện cũng ở bên cạnh hắn.
Người nọ cao giọng nói: “An Dật An tiểu lang có ở dưới không?” Thanh âm cực kỳ quen tai.
Ta ra sức ngửa đầu nhìn, ánh nắng quá mạnh, mặt người này có quen thuộc nói không nên lời, nghĩ nghĩ, thử nói: “Thái tử điện hạ?”
Triệu Dũng Tô Nhân bên cạnh ngay lập tức quay lại nhìn ta, ánh mắt kia như nhìn quân b*n n**c. Ta vội vàng khoát tay giải thích: “Ba năm trước đây thái tử Tề đi sứ tới triều đình, ta từng phụng chỉ đồng hành, chư vị đừng có hiểu lầm!”
Sắp c.h.ế.t còn mang tiếng xấu, cái này thật là oan!
Bọn họ lộ ra thần sắc bừng tỉnh đại ngộ.
Tiếng nói của Phượng Triêu Văn trên vách núi thân thiết ôn nhu, biểu lộ rõ ràng khiêm tốn thân hòa của người trên: “Từ biệt ba năm, An tiểu lang có còn nhớ đến cố nhân?”