Ông mỉm cười gật đầu, chỉ lấy tay lau vết m.á.u trên mặt ta: “Con ngoan, cuối cùng hiểu được khổ tâm của cha...” Lời còn chưa dứt, người liền hướng sau ngã đi.
Ta vươn tay giữ lại, chỉ cảm thấy thân hình cha nặng nề, chồm tới, cả kinh kêu lên: “Cha, cha...”
... Cha đã nhắm hai mắt lại, hơi thở đã dứt...
Ta vươn tay lau vết m.á.u trên cằm cha, càng lau càng nhiều, trước mắt sương mù mờ mịt, từng giọt từng giọt nước mắt nhỏ lên mặt cha ta, trên mặt, trên râu... vết m.á.u mãi lau không hết...
Bên ngoài có người dùng sức đập cửa, ta ôm chặt thân mình cha ta, cảm giác nhiệt độ cơ thể của ông từng chút từng chút mất đi, trong lòng thê lương bất lực nói không nên lời, người cha này tuy luôn không mang vẻ mặt hiền hòa với ta, côn bổng đánh lên người ta, nhưng giờ ta giống như là mất đi cả bầu trời của mình, mạnh mẽ sụp đổ, ép ta tới mức ngay cả hô hấp cũng đau đến vô lực...
Ầm ầm một tiếng, cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, then cửa đứt gãy, văng tới, nghe tiếng gió sau lưng, ta hờ hững mà ngồi, trên lưng bị nện một cái nặng nề, ngay sau đó nghe được tiếng kinh hô của Đồng bá: “Tiểu lang... Lão gia...”
Có người gỡ tay ta, kéo cha từ trong lòng ta, ta ôm chặt, c.h.ế.t cũng không chịu buông tay... Đây là chỗ dựa duy nhất trên thế gian của ta... Ta có thể nào... Như thế nào chọc ông tức thành như vậy?
Đồng bá dùng sức lắc ta: “Tiểu lang, lão gia đã qua đời... Để cho Đồng bá thay lão gia thu thập một chút? Cũng không thể để lão gia toàn thân m.á.u nhập liệm a?”
Ta mờ mịt cúi đầu, nhìn xem cha ta nhắm chặt hai mắt trong ngực, ông cho tới bây giờ phẫn nộ với ta, bên ngoài đểu thập phần nho nhã, về nhà sao thô bạo như vậy?
Ta run run vuốt mặt của cha, trầm thấp cười: “Cha, người không quát con sao? Nếu người không chịu tỉnh lại, con lập tức đến tìm Yến Bình, nói cho chàng biết con là thân nữ nhi, con muốn gả cho chàng... Người có dậy không... Người có dậy không?”
Cha ta chắc cũng không tin tưởng ta sẽ ngỗ nghịch bất tuân như thế, cũng không nhúc nhích. Ta đột nhiên giao ông cho Đồng bá, “Cha, con đi tìm Yến Bình...” Xoay người đ.â.m đầu vào màn mưa...
Mưa to mưa tầm tã, bên tai nghe được tiếng kêu sợ hãi của Đồng bá và An Thanh: “Tiểu lang...” Trong nháy mắt tất cả đã bị màn mưa cách trở...
Lúc ta đến cửa lớn Yến phủ, hai ngọn đèn lưu ly tám cạnh ở cửa đang tản ra vầng sáng nhàn nhạt, giống như là ở thế giới bên kia, đã vô cùng xa xôi với ta chỗ này. Nhưng ta cho tới bây giờ cố ý mù quáng, từ khi còn nhỏ, liền vươn tay ra, phải sống c.h.ế.t nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn... Lại luôn bị hắn giật ra...
Trong nội tâm mơ hồ nghĩ, ta lại chẳng hề cố kỵ nắm c.h.ặ.t t.a.y của hắn, khiến cha tức giận đến mức cầm gậy lớn đuổi theo đánh ta, hiện tại lại tiến lên đoạn tuyệt quan hệ với hắn, từ nay cả đời không qua lại với nhau...
Là do ông trời sớm đã không dấu vết gì bày xong ván này, ta đang đứng tại mưa to chần chừ, xa xa đi tới một đôi nam nữ, cùng che một cái ô, dù cho cách xa như vậy, ta vẫn nhìn rõ ràng mặt mày nam tử tuấn tú dưới ô... Một tay của hắn đang khoác eo nhỏ của nữ tử bên người, tuy mưa lớn không giảm, nhưng hai người họ vẫn bước đi nhanh nhẹn, mặc dù chân quần hai người đều bị mưa làm ướt, nhưng phần tình tứ ngọt ngào này chưa từng bị ảnh hưởng...
Hai người kia đi tới gần ta, ta nghe đến Tần Ngọc Tranh nũng nịu gọi: “Yến lang...” Ta lập tức hận bản thân không thể c.h.ế.t đi ở đây... Chưa bao giờ từng tới chỗ này, chưa bao giờ từng quen người này...
Cái ô ở trước mặt ta ngừng lại, nam tử mặt mày tuấn tú dưới ô, bộ dạng giống như trước đây, chính là trong mắt nhìn ta lại xa xôi lạ lẫm... Lúc trước cha ta từng vừa cười vừa bỡn nói với ta: “Trong tranh đấu chính trị, lúc cần thiết, mỹ nam kế cũng là kế, tiểu tử ngươi đừng lơ là...”
Trong lòng ta có gì đó nát vụn, lả tả rơi xuống, thế cho nên chỉ có thể miễn cưỡng nở nụ cười đông cứng: “Thật khéo... Ta vô tình đi qua...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/loi-tram-noi-chong-cu-vo-ich/chuong-40.html.]
Ta đi qua sao?
Nhìn quanh, không chỗ có thể đi...
Tần Ngọc Tranh lạnh lùng hừ một tiếng, giành trước quát lên: “An tiểu lang, ngươi cũng quá vô lại! Đại Trần người nào cũng biết, Yến lang cũng không phải là đồng tính, ngươi yêu hắn như điên, hủy thanh danh của hắn, mới vui vẻ sao? Ngươi cho rằng người người đều da dày không mặt mũi như ngươi...”
Ta mờ mịt đi đến nhìn môi anh đào mấp máy của nàng, hình môi xinh đẹp, mang theo sắc thái mê người khó tả, nhưng lời lời lại ác độc vô cùng.
Mắt đẹp của thiếu niên bên người nàng ngẩng lên, mới cách nửa đêm một ngày, mặt mày như vẽ liền lạ lẫm như vậy. Một tay của hắn ôm chặt eo nhỏ của Tần Ngọc Tranh, hiển nhiên là muốn khoanh tay đứng nhìn...
“... Ngươi thật sự là được chân truyền da dày không mặt mũi của cha ngươi...”
Đồng tử ta mãnh liệt co lại, một luồng nộ khí trong lòng mãnh liệt dâng lên, không chút suy nghĩ, hung hăng vung tay, chỉ nghe hét thảm một tiếng, trên mặt Tần Ngọc Tranh đã thêm năm dấu tay sưng lên. Nàng khóc lớn quay đầu tìm kiếm viện binh: “Yến lang, thằng nhãi này dám đánh thiếp... Chàng phải giúp thiếp giáo huấn hắn...”
Nam tử đứng dưới ô yên lặng đem cái ô cho thiếu nữ, bước lên hai bước, mặt mày lập tức bị mưa tẩm ướt, hiện ra một loại lịch sự tao nhã như màu thủy mặc. Hắn tiến lên hai bước, môi mỏng khẽ mở, trầm thấp nhổ ra mấy chữ, lại như những mũi d.a.o nhọn hoắt đ.â.m sâu vào lòng ta, đau đớn đến cực hạn, khiến ta ngây ngốc.
Hắn nói: “An Dật, cha ngươi hôm nay đã không thể xuống giường, cho dù cầm Hổ phù cũng không thể ra phủ xử lý công việc. Ngươi từ nay cũng không cần tới tìm ta, mọi người là đồng liêu, chừa chút mặt mũi cho nhau đi?”
Ta cố hết sức muốn nuốt trôi mấy chữ này, chỉ cảm thấy trong lòng mờ mịt, hình ảnh ngọt ngào trên thuyền ở hồ Đông chỉ là một giấc mộng hư ảo, mưa rất to tưới xuống trước mắt, sự thật lạnh lùng, không chỗ có thể trốn.
Hắn thấy ta vẫn không nhúc nhích, mặt mày cau lại, nghiêng đầu nghĩ ngợi, trong ánh mắt ôn nhuận dần dần tràn ra chút ít vui vẻ: “Ngươi ăn vạ nơi này không đi, có phải là còn muốn một cái tát kia?” Nói phất tay, nặng nề một chưởng đánh tại trước n.g.ự.c ta...
Trong cổ ta có một dòng m.á.u tanh, đột nhiên phun tới, thoáng cái liền nhiễm đỏ áo ngoài của hắn.
Trên mặt hắn hiện vẻ ngạc nhiên, không biết là kinh ngạc thấy ta chậm chạp hay là do ta chưa từng né tránh. Bao nhiêu năm đã trôi qua, thiếu niên cao ngất kiêu ngạo trước mặt, từng là đứa bé gầy yếu, khi còn bé thường thường bị ta đuổi theo cái m.ô.n.g hô: “Vợ...”
Trước kia cũng không biết là ta nhập ma hay là trúng cổ, hận không thể moi t.i.m hai tay dâng cho hắn. Hôm nay đoạn nghiệt duyên này cuối cùng cũng đến lúc kết thúc. Ta miễn cưỡng cười, mưa to giội xuống đỉnh đầu, mưa như là nước mắt, giờ phút này cũng nhìn không ra đâu là chật vật, đâu là thất thố.
“Vợ...”
Thủy chung đều cảm thấy xưng hô này tốt... Thời gian giống như lập tức trở lại khi còn thơ dại, thời điểm hắn vô lực phản kháng, bị ta cưỡng kéo đi... Cắn môi ủy khuất sắp rơi ra nước mắt, rồi lại không dám rơi xuống, chỉ cần ta giơ lên nắm tay ở trước mặt hắn lắc lắc, hắn liền ngoan ngoãn nghe lời.
Tần Ngọc Tranh miễn cưỡng tiến lên đây, tức giận kêu lên: “An tiểu lang, trong miệng ngươi hô cái gì?”
Ta mỉm cười, lần này thật sự không tiếp tục lo lắng, phẩy tay, trong ánh mắt như đang nghĩ suy của hắn, quay đầu rời khỏi Yến phủ...