4
Cuộc sống liên hôn với Bùi Việt vui vẻ hơn tưởng.
Vốn dĩ là quen cũ.
Thêm đó, khi kết hôn với , trở thành kế nghiệp công ty, ngày nào cũng bận rộn đến mức ban ngày chẳng thấy bóng dáng .
Thứ để cho ngoài sự yên tĩnh chính là những chiếc thẻ vàng.
Bùi Việt húp xong ngụm cháo cuối cùng dậy, chỉnh khuy măng sét, cầm lấy xấp tài liệu bên cạnh định cửa.
ngẩng đầu lên khỏi bát cháo: "Dạo bận thật đấy."
Đồng hồ treo tường cho thấy mới chỉ tám giờ sáng.
Trước đây khi ăn sáng xong, Bùi Việt luôn báo một lát, hoặc trò chuyện với vài câu mới .
Bùi Việt nới lỏng cà vạt, cửa giày.
"Bố dạo một dự án đang hối thúc, theo dõi tiến độ."
Bố...
Anh thường như , ý chỉ bố của .
Tính toán thời gian, đây là năm thứ tư chúng sống chung.
Anh vẫn đang tận tâm tận lực việc cho bố .
chợt nhớ đến bản thỏa thuận đó, nhất thời lỡ miệng:
"Cuộc liên hôn của chúng cũng sắp đến thời hạn thỏa thuận , cần vất vả giúp ông việc như ."
Bàn tay định mở cửa của Bùi Việt khựng .
Bầu khí rơi im lặng.
Dù cuộc hôn nhân của chúng bắt nguồn từ một thỏa thuận, nhưng năm năm thời gian cũng là sống thật với .
Bây giờ lời cứ như kiểu lợi dụng xong thì đá .
định giải thích rằng ý đó, Bùi Việt vội vàng lên tiếng :
"Dạo bận quá, chuyện đó để hãy . À đúng , tối nay công tác, chuyện gì thì liên lạc qua WeChat."
Trước khi rời , thấy lúng túng đưa tay chỉnh máy trợ thính.
Khoảnh khắc đó, trái tim như một mũi kim đ.â.m , đau nhói và bồn chồn.
Anh đang tự ti.
Tự ti vì đôi tai vấn đề của .
Vừa nãy chắc tưởng đang chê là tàn tật chăng?
5
Ban đầu định năm năm hết hạn là sẽ chấm dứt thỏa thuận.
bốn năm qua, chúng hòa hợp về mặt.
Chỉ cần Bùi Việt công tác, hai chúng cơ bản là ngày nào cũng " hận".
Những ngày bình thường, Bùi Việt cũng sẽ mua sắm cùng , công viên giải trí, du lịch.
Lúc đầu đặt vị trí chồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/loi-thi-tham-ben-tai-trai/4-5.html.]
Dù cũng là trúc mã nhiều năm.
Ở bên cũng thấy ngại ngùng gò bó gì.
Thậm chí ở bên lâu , thỉnh thoảng còn quen những đêm ôm ngủ.
Ví dụ như bây giờ.
Thèm mala quá
Một chiếc giường lớn trống trải.
Nhìn khung chat trống rỗng trong điện thoại.
Trong lòng hiểu chút bất an.
Rõ ràng sáng nay lúc còn bảo chuyện gì thì liên lạc qua WeChat.
Đã ba tiếng kể từ tin nhắn gửi , đầu bên vẫn động tĩnh.
Mẹ kiếp.
Chắc xe tông chứ!
Toàn rùng một cái, bật dậy thẳng giường.
Vào Tết năm ngoái, và Bùi Việt về nhà bố ăn Tết.
Thay đó, hai đứa ở nhà tự một nồi lẩu nhỏ đơn giản.
Ăn xong, hai đứa cùng quấn chung một chiếc khăn len dài dạo phố.
Thấy kẹo hồ lô bên đường, nằng nặc đòi ăn.
Bùi Việt chui khỏi khăn len, quấn cho thật c.h.ặ.t, bảo đợi tại chỗ để sang mua.
Cũng chỉ là một con đường mà thôi.
Ai ngờ hôm đó một chiếc xe mất phanh, Bùi Việt đeo máy trợ thính, về phía hớn hở vẫy vẫy xâu kẹo hồ lô trong tay.
Nếu Bùi Việt chạy nhanh thêm vài bước cuối cùng.
thực sự dám tưởng tượng hậu quả.
Anh nhận nguy hiểm ở sát bên , vẫn như một tên ngốc.
Anh nhét xâu kẹo tay , bảo loại nào cũng lấy cho một xâu để ăn cho .
Bố còn lười mua kẹo cho .
Còn Bùi Việt chỉ hận thể hái trời xuống tặng .
Không là do ngày hôm đó t.a.i n.ạ.n bất ngờ dọa sợ, do Bùi Việt ngày hôm đó ánh đèn đường quá .
Trái tim bỗng lỡ một nhịp.
Bùi Việt của bây giờ là một .
Dù hồi trẻ là một tên đáng ghét.
"Ting ting—"
Điện thoại rung lên, kéo về thực tại.
Bùi Việt: 【Anh họp xong, chuyện gì thế?】
Trái tim đang nghẹn ở cổ họng rơi về l.ồ.ng n.g.ự.c trái.
bỗng cảm thấy vài lời, nên trực tiếp gặp mặt với .