Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 347: Gian Lận

Cập nhật lúc: 2026-03-13 21:07:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cô ? Khương Khương ?” Phương Tri Dữ sốt sắng hỏi.

 

Mộc Dịch Cẩn liếc một cái, chỉ tay về phía , hiệu cho tự .

 

Phương Tri Dữ nấp vật chắn, dáo dác quanh: “Đâu cơ? Đâu cơ...”

 

Lời dứt, thấy một bóng dáng quen thuộc bước từ cây, bên cạnh còn lính cho Khương Tiểu Nhai mượn s.ú.n.g.

 

Ngay đó là một tiếng s.ú.n.g nổ đanh gọn.

 

Đợi đến khi định thần thì một tiếng gào thét đau đớn thấu tận tâm can vang lên. Cậu vội theo hướng tiếng động, thấy sườn dốc thấp phía , một gã đàn ông từ trong bụi cỏ lăn , vật vã đau đớn mặt đất.

 

Hiển nhiên, phát s.ú.n.g của Khương Tiểu Nhai b.ắ.n trúng gã.

 

Gã cứ ngỡ nấp kỹ trong bụi cỏ là an , nào ngờ vẫn ăn đạn như thường.

 

Phương Tri Dữ từng chứng kiến bản lĩnh của Khương Tiểu Nhai đây, lúc tuy vẫn kinh ngạc khả năng b.ắ.n s.ú.n.g chính xác đến từng milimet của cô nhưng cũng ngẩn ngơ quá lâu.

 

Cậu sang hỏi lính thật thà bên cạnh: “Những tên khác ? Chạy hết ?”

 

Sao lúc chẳng thấy tăm đứa nào nữa thế .

 

Anh lính thật thà đáp: “Đâu , tầm thì ai mà dám chạy cơ chứ.”

 

Phương Tri Dữ: “...”

 

Chẳng đang tháo chạy giữ mạng ?

 

Sao dám chạy?

 

Cậu thấy rối .

 

“Hỏi thì cứ trả lời thẳng , đừng thần thần bí bí với ...”

 

Phương Tri Dữ dứt lời thì từ bụi cỏ nơi gã đàn ông lăn lúc nãy, bỗng xuất hiện một đôi tay.

 

Đôi tay đó từ từ giơ cao, theo là một khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ.

 

Một giọng run rẩy, khản đặc vang lên: “... đầu hàng! đầu hàng! Đừng nổ s.ú.n.g, ơn đừng nổ s.ú.n.g, đầu hàng...”

 

Nói xong, gã quẳng luôn v.ũ k.h.í xuống đất, ngay cả con d.a.o găm dắt ở thắt lưng cũng tháo sạch sành sanh.

 

Phương Tri Dữ: “...”

 

Cậ câm nín luôn.

 

Anh lính thật thà bên cạnh liếc một cái, chẳng gì nhưng ánh mắt như bảo: Thấy , lúc nãy là dám chạy, còn giờ là dám trốn luôn .

 

Bởi vì cô thực sự sẽ nổ s.ú.n.g đấy!!

 

Phương Tri Dữ: “...”

 

Cái thì cãi , cô thật sự quá đáng sợ!!

 

Về khoản , tầm của cư dân mạng trong phòng livestream còn hơn Phương Tri Dữ nhiều. Bởi vì Khương Tiểu Nhai đang đeo tai Thiên Nhãn, họ chứng kiến bộ quá trình!!

 

【Chị Ngốc hình như đúng là thạo thật, đang đem đám bia tập b.ắ.n để luyện tay nghề đây mà. Điều quỷ dị là phát nào cũng trúng phóc.】

 

【Ủa mấy đó cứ trốn thế nhỉ? Ra đây solo trực diện với Khương Khương nhà xem nào /hài hước/ /hài hước/.】

 

【Solo trong rừng sâu, ai thắng đó xuống núi /hài hước/.】

 

【Trời đất, xem cái đám đó dọa cho khiếp vía kìa.】

 

【Dọa đến mức , cần diễn xuất luôn, là cảm xúc thật.】

 

【Phim xem vẫn còn bảo thủ chán so với thực tế !!】

 

【Một phát s.ú.n.g một mạng , kỹ xảo, là do thực lực.】

 

【...】

 

Khi Lâm Ngôn Kinh cùng đồng đội dẫn đuổi tới nơi, mặt đất quỳ một đống , mỗi kẻ đều dây thừng trói c.h.ặ.t c.h.â.n tay.

 

Phương Tri Dữ và các thành viên đội chi viện đang lăm lăm s.ú.n.g canh gác, đồng thời cảnh giác quan sát xung quanh.

 

“Đội trưởng!”

 

“Đội trưởng!”

 

“...”

 

Nhóm Phương Tri Dữ thấy Lâm Ngôn Kinh đến thì khỏi là vui mừng đến mức nào.

 

Lâm Ngôn Kinh nhận tín hiệu cầu cứu của họ từ nửa tiếng , nhưng giữa đường đụng độ một nhóm khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-347-gian-lan.html.]

 

Đám đó trang v.ũ k.h.í cực kỳ hiện đại, còn chắc sẽ chạm trán họ nên dẫn dụ cả đội vòng vây phục kích cao chạy xa bay.

 

Lâm Ngôn Kinh và đồng đội tốn ít công sức mới thoát , nên khi chạy đến đây chậm trễ thời gian.

 

Nhóm năm do Lâm Ngôn Kinh dẫn đầu hàng dài những kẻ đang xổm đất.

 

Ngoài việc trói chân tay, kỹ thì tên tù binh nào cũng mang thương tật. Trong đó một tên trúng đạn ở vai, trông vẻ thoi thóp nhưng khi họ tiến gần, gã vẫn thể mở mắt, họ đầy cảnh giác, chứng tỏ vết thương trúng chỗ hiểm.

 

Những kẻ khác trúng đạn ở tay thì cũng là ở đùi, ngoài việc rên rỉ đau đớn thì gì nguy hiểm đến tính mạng.

 

Một nhóm đông thế đều bắt sống, mà chỉ dựa mấy bọn họ thôi ?

 

Ánh mắt sắc bén của Lâm Ngôn Kinh găm c.h.ặ.t Phương Tri Dữ: “Quân chủ lực cử ai đến hỗ trợ ?”

 

Anh trong quân đội ít nhân tài kiệt xuất, tình hình hiện tại chắc chắn là cao thủ khác núi.

 

Phương Tri Dữ: “...”

 

Đội chi viện: “...”

 

Hai đưa mắt , một hồi suy nghĩ, Phương Tri Dữ mới mở miệng: “Đội trưởng, chúng em h.a.c.k, tin ?”

 

Lâm Ngôn Kinh: “...”

 

Những khác: “...”

 

Đặc biệt là những thành viên trong đội của Lâm Ngôn Kinh, thấy câu thì đều liếc một cái.

 

Họ đang thầm nghĩ, liệu Lâm Ngôn Kinh gõ cho cái tên một cái đầu để năng cho hẳn hoi .

 

Lâm Ngôn Kinh câu đó xong, tim khẽ đập thình thịch. Anh ngẩng đầu quanh một lượt, câu đầu tiên thốt là: “Khương Khương ?”

 

Câu chỉ khiến các thành viên trong đội mà ngay cả hàng dài những tên tội phạm đang quỳ đó cũng liếc mắt sang.

 

Họ giống như cư dân mạng đang nhiệt tình “đẩy thuyền”, nhưng bất cứ ai thấy một nghiêm túc, cứng nhắc như bỗng dưng thốt một câu “Khương Khương ” đầy dịu dàng, thì dù kẻ ngốc cũng sự đối xử đặc biệt của Lâm Ngôn Kinh dành cho cô.

 

Phương Tri Dữ thì quá quen với việc , sáng mắt lên đáp: “Khương Khương nhà đuổi bắt .”

 

Lâm Ngôn Kinh: “...”

 

Các thành viên khác trong đội: “...”

 

Cậu đang cái gì ?

 

Cậu phận của là gì ?

 

để một cô gái đuổi bắt tội phạm?!

 

Cậu dám , nhưng họ thì dám đấy!!

 

“Cậu cái gì?” Giọng điệu của Lâm Ngôn Kinh bắt đầu trở nên nguy hiểm.

 

Thành viên bên cạnh gần như theo bản năng ngước mắt Phương Tri Dữ bằng ánh mắt kiểu “ xong đời ”.

 

“Cô bắt mà.” Phương Tri Dữ chỉ tay hàng dài đang quỳ đất: “Đống đều là cô bắt đấy, bọn em chỉ chịu trách nhiệm canh giữ thôi.”

 

Trông còn vẻ tự hào nữa cơ.

 

Lâm Ngôn Kinh: “...”

 

Mọi : “...”

 

Lâm Ngôn Kinh chằm chằm vài giây, thêm lời thừa thãi nào, chỉ hỏi: “Cô ?”

 

Phương Tri Dữ chỉ về một hướng: “Đi về hướng bên .”

 

Lúc đến, Lâm Ngôn Kinh chú ý thấy hiện trường ngoài Phương Tri Dữ và đội chi viện thì hai thành viên khác trong đội và Mộc Dịch Cẩn cũng mặt.

 

Rất thể họ đang ở cùng Khương Tiểu Nhai, điều khiến yên tâm hơn phần nào.

 

Người khác đều nghĩ với bản lĩnh của Khương Tiểu Nhai thì sẽ , nhưng hiểu rõ, dù bản lĩnh cô mạnh đến thì cũng chỉ là một cô gái nhỏ mà thôi.

 

Lâm Ngôn Kinh để ba thành viên trong đội để giúp canh giữ tù binh và đợi đội hỗ trợ phía đến nơi. Còn thì cùng một thành viên khác đuổi theo hướng Phương Tri Dữ chỉ.

 

như những gì Phương Tri Dữ thấy, đám tội phạm từ lúc Khương Tiểu Nhai đuổi theo là hết đường chạy.

 

Bọn chúng thì trốn bụi cỏ, thì rúc xuống rãnh núi, thậm chí còn leo lên cây, nhưng ngoại lệ, tất cả đều cô lôi bằng sạch.

 

Người nào ngoan ngoãn thì cô tặng cho một bộ dây thừng trói , nào định chạy thì cho ăn một viên kẹo đồng là ngoan ngay.

 

đến cuối cùng, cuộc vây bắt vẫn để lọt mất vài .

 

Khương Tiểu Nhai và đuổi theo dấu vết của đám tội phạm đến một thung lũng.

 

 

Loading...