Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 340: Đừng Di Chuyển
Cập nhật lúc: 2026-03-13 21:07:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương Tri Dữ đang phục một gò đất thấp, vẫy tay hiệu cho họ. Hai đồng đội cùng Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn đồng loạt tiến gần.
Phương Tri Dữ ôm c.h.ặ.t s.ú.n.g trong tay, mồ hôi đầm đìa mặt, kỹ còn thấy một vết trầy xước nhẹ, rõ ràng là mới trải qua một trận giao tranh ác liệt.
"Tình hình ?" Anh lính thật thà nãy ngăn cản Khương Tiểu Nhai lên tiếng hỏi thăm.
Phương Tri Dữ ôm s.ú.n.g, mắt chằm chằm khu rừng rậm phía , thở vẫn còn dồn dập: "Bọn tội phạm đều ở bên trong, đội chi viện thương ."
Nghe thấy tới là thành viên đội chi viện, lính hỏi thăm tình hình của Đội trưởng Lâm.
Phương Tri Dữ quan sát qua kính ngắm trả lời: "Đội chi viện tiếp cận , đội trưởng Lâm chắc đang ở gần đây thôi. Bây giờ chúng tìm cách cầm chân bọn chúng."
Chỉ dựa mấy bọn họ mà tóm gọn cả một băng đảng đông đảo như rõ ràng là thực tế.
Nếu thực sự nổ s.ú.n.g liều mạng, bên chịu thiệt chắc chắn là phía họ. Cách duy nhất hiện giờ là kéo dài thời gian, chờ Lâm Thứ Kinh dẫn quân đến ứng cứu.
Tất cả phụ thuộc việc họ trụ vững .
Đang chuyện, phía bên bỗng vang lên tiếng động.
Phương Tri Dữ liếc phương vị lên tiếng: "Là của đội chi viện."
Khoảng một phút , một bò rạp đất chạy đến hội quân với họ. Gương mặt đầy vẻ nôn nóng, truyền đạt tin tức: của họ thương , tình hình hiện tại mấy khả quan.
lúc đó, Khương Tiểu Nhai đột ngột lên tiếng: "Có !"
Phương Tri Dữ lập tức cảnh giác cao độ, siết c.h.ặ.t khẩu s.ú.n.g trong tay, nhắm thẳng về phía cửa rừng.
...
Nhóm của Táp Lệ lùi phía lối rừng rậm, kẻ nào kẻ nấy đều sẵn sàng cho trận quyết chiến.
Thế nhưng vài phút vẫn thấy động tĩnh gì, bọn chúng nhận đối phương lẽ chỉ là một tiểu đội ít , sức chiến đấu hạn nên dám giao tranh trực diện.
Sau khi thông suốt điểm , Táp Lệ lập tức quyết định xông ngoài. Ả mới bước hai bước, đàn ông phía bỗng chớp lấy cánh tay ả .
"Anh ý gì?" Táp Lệ lạnh giọng chất vấn.
Nhìn thái độ cứng rắn của ả , gương mặt đàn ông hiện lên vẻ đắng chát, nhưng vẫn nghiêm nghị : "Phải đột phá vòng vây xuống núi ngay lập tức, đừng dây dưa với bọn chúng. Nếu , khi quân tiếp viện của chúng tới nơi, chúng sẽ chạy thoát ."
Hắn Táp Lệ vì thương chồng nên hận thể g.i.ế.c thêm vài quân nhân để báo thù rửa hận.
Hiện giờ cơ hội như , ả chắc chắn cam tâm bỏ qua, nên mới lên tiếng nhắc nhở.
Táp Lệ gạt tay , lạnh lùng đáp: " ngu đến thế."
Bởi vì giữ mạng thì mới g.i.ế.c thêm nhiều , khiến chúng trả giá đắt hơn, ?
Táp Lệ sai ngoài dò thám, khi xác định bên ngoài bao nhiêu , cả bọn nhanh ch.óng chuẩn hỏa lực.
Sắp xếp yểm trợ xong xuôi, chúng cầm s.ú.n.g ngang nhiên bước ngoài.
Mấy tên đàn em lưng Táp Lệ còn lộ rõ vẻ đắc ý:
"Hay là chúng cá xem đứa nào b.ắ.n hạ nhiều đầu hơn ?"
"Có vài mống mà cũng đòi cá? Một tao cũng đủ cân cả map ."
"Người đông nhưng cũng đừng coi thường, cẩn thận vẫn hơn."
"Hừ, tao ngứa mắt lũ lâu . Cứ tự cho là quân chính quy bọn bằng nửa con mắt. Hôm nay tao học theo Hoàng Sào, cho bọn chúng rằng, bọn vĩnh viễn trở thành như chúng , nhưng g.i.ế.c sạch chúng thì dễ như trở bàn tay."
"......"
Người yểm trợ xông lên phía , s.ú.n.g trong tay nã liên tục quét sạch các bụi rậm và vật cản xung quanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-340-dung-di-chuyen.html.]
Nhóm Táp Lệ cũng lao theo, cầm s.ú.n.g đ.á.n.h thẳng các gò đất thấp và bụi cỏ, nơi thể dùng che chắn.
Khi chúng xông , Phương Tri Dữ sớm đoán ý đồ, vội vàng dẫn các thành viên đội chi viện rút lui về phía .
Trong đó, đồng đội thương khá nặng, một khác cõng lưng, mấy suýt trượt ngã khỏi gò đất.
Chợt, một bàn tay đưa , đỡ c.h.ặ.t lấy cánh tay .
Thành viên đội chi viện đang cõng thương binh kịp thời vững hình, đầu thấy Khương Tiểu Nhai, mặt lộ rõ vẻ cảm kích.
Chưa kịp lời cảm ơn, giọng đầy lo lắng của Phương Tri Dữ vang lên: "Bọn chúng xông tới , mau rút, mau rút!"
Thành viên đội chi viện đỏ lựng cả mặt vì sốt ruột, cõng đồng đội định chạy thì dây leo quấn chân ngã nhào về phía .
Cú quỳ xuống khiến đầu gối đau thấu xương, nhưng màng tới, vội túm lấy phía nhưng kịp nữa.
Khương Tiểu Nhai tiện tay giúp một phen, tiếng thúc giục của Phương Tri Dữ định tiến lên hỗ trợ, nhưng mới hai bước tiếng hô hoán phía .
Cô vội đầu, lúc thấy thương binh lưng viên đội viên lúc nãy đang lăn lông lốc xuống dốc.
Bất chấp làn đạn lạc bay vèo vèo đầu, Khương Tiểu Nhai nhảy thẳng xuống, vài vòng lăn lộn, cô dùng chính thể để chặn đà lăn của thương binh.
Người thương binh vốn trúng đạn, tình hình mấy lạc quan, lúc m.á.u tươi từ khóe miệng ngừng trào .
Thế nhưng, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ kiên cường đầy hoang dại, Khương Tiểu Nhai khó khăn thốt hai chữ: "Cảm ơn..."
Thấy hộc m.á.u, Khương Tiểu Nhai theo bản năng đưa tay lau , đó chợt nhận điều gì, cô liền... xách bổng lên.
Dường như thì m.á.u sẽ chảy chậm một chút.
Người thương binh: "......"
Không chứ, chẳng ai với là cô gái sức mạnh kinh như hả?
Thành viên đội chi viện thấy Khương Tiểu Nhai cứu , vội vàng nhảy xuống, đỡ lấy đồng đội, gắng sức dìu lên lưng.
Đạn lạc đầu quét tới chỗ họ, sắc mặt viên tái mét. Anh rõ, cõng theo một thế , căn bản thể thoát nổi.
Người thương binh lưng đương nhiên cũng hiểu rõ tình hình, nhướng mắt, khẽ đẩy lưng đồng đội: "Bỏ xuống ."
Thành viên đội chi viện siết c.h.ặ.t cánh tay, giọng cho phép thương lượng: "Bỏ cái rắm! Chạy cùng chạy, c.h.ế.t cùng c.h.ế.t."
"..."
"Đừng cử động, cũng đừng khuyên lão t.ử."
"..."
" bảo đừng cử động mà..."
Thành viên đội chi viện dùng lực hất mạnh bàn tay đang níu , mất kiên nhẫn lườm một cái, nhưng chạm một đôi mắt đen láy rạng rỡ.
"Cô... xin ..." Mặt đỏ bừng lên, vội vàng xin Khương Tiểu Nhai.
Khương Tiểu Nhai bảo đặt xuống: "Chúng cùng đưa ngoài."
Thành viên đội chi viện lắc đầu, nghĩ con gái thì gì sức lực. nghĩ đám đỉnh đầu, một cõng thì thể thoát , đành đặt đồng đội xuống, cầm lấy s.ú.n.g, dặn dò Khương Tiểu Nhai: "Nhờ cô trông chừng , phiền cô , sẽ ngay."
Nói xong, ôm s.ú.n.g nhảy vọt lên, định bụng dẫn dụ kẻ địch chỗ khác mới tìm cơ hội đưa .
Vừa chạy vài bước, vô tình ngoảnh . Chỉ bằng cái liếc mắt từ khóe mắt, khí thế quyết t.ử định liều mạng với kẻ địch lúc nãy bỗng chốc đảo chiều cực gắt, thảng thốt kêu lên: "Cô đừng loạn mà..."
Lời nghẹn nơi cổ họng, vẻ mặt ngây dại thấy rõ, đó là hoảng loạn.