Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 334: Vịt Đến Miệng Lại Bay Mất

Cập nhật lúc: 2026-03-13 21:03:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

【Hai lính thì thôi , chứ Tiểu Ngư Ngư chẳng thừa Khương Khương nhà xưa nay mạnh bạo , thế mà còn ráng sấn tới chi.】

 

【Sự thật chứng minh, lúc chị Ngốc nhà tay thì nhất đừng xen , nếu là "địch bất phân", sống c.h.ế.t khó lường lắm đấy.】

 

Khương Tiểu Nhai thuận tay đưa chiếc cờ lê cho Mộc Dịch Cẩn chống tay lên bậu cửa sổ, nhảy tót bên trong.

 

Phương Tri Dư và mấy khác cũng vội vàng bám theo .

 

Bên ngoài, tiếng s.ú.n.g nổ vẫn vang lên liên hồi dứt.

 

Khương Tiểu Nhai quan sát cấu trúc bên trong ngôi nhà.

 

Thực tế, cô xem qua bản thiết kế trong hệ thống từ sớm, nó khá giống với những gì cô tưởng tượng, chỉ điều thực tế trông bẩn thỉu và lộn xộn hơn nhiều vì bản thiết kế thường chỉ hiển thị các phần cứng khó tháo dỡ mà thôi.

 

dạo một vòng quanh phòng nhưng thấy động động tĩnh gì đáng nghi, nén sự thắc mắc trong lòng, cô ngoài quan sát thêm.

 

Lúc , nhóm của Lâm Tự Kinh đang tiến hành vây bắt tội phạm một cách vô cùng trật tự.

 

Khi thấy nhóm của Khương Tiểu Nhai, chỉ kịp lên tiếng nhắc nhở họ chú ý an nhanh ch.óng lướt qua để nhiệm vụ.

 

Khương Tiểu Nhai đẩy cánh cửa ở giữa .

 

Nhờ lời cảnh báo kịp thời của cô mà khi quân, nhóm Lâm Tự Kinh ưu tiên kiểm soát căn phòng ở khu vực trung tâm đầu tiên.

 

Bên trong đèn vẫn bật sáng, mấy lính đang cầm dụng cụ kiểm tra các trang bên trong. Thấy Khương Tiểu Nhai bước , họ gật đầu chào cô cúi xuống tiếp tục công việc.

 

Khương Tiểu Nhai một vòng quanh phòng, nhưng vẫn thấy tiếng thông báo của hệ thống.

 

Cuối cùng, cô bước một gian “xưởng” việc thông từ vài căn phòng nhỏ. Bên trong chất đầy các loại công cụ dùng để sản xuất hàng cấm, khí nồng nặc mùi hắc khó ngửi, môi trường bẩn thỉu đến mức nếu kỹ còn thể thấy cả những côn trùng đang bò lổm ngổm.

 

Các thành viên mà Lâm Tự Kinh mang theo núi đều là những chuyên gia năng. Lúc , vài đang cầm dung dịch thử nghiệm để lấy mẫu phẩm.

 

Thấy Khương Tiểu Nhai , họ gật đầu chào hỏi ai nấy tất bật với việc riêng của .

 

【Đây là công cụ sản xuất hàng cấm ?】

 

【Sao mà bẩn thỉu lộn xộn thế, hình như thấy cả giòi bọ đang bò kìa.】

 

【Có khi nào chỗ bỏ hoang lâu ?】

 

thế, chẳng thấy bóng dáng hàng cấm cả...】

 

【Cảm giác vây bắt hụt , chẳng xơ múi gì cả.】

 

【Cái gì mà xơ múi gì? Mấy tên tóm chắc? Mang về thẩm vấn kiểu gì chẳng lòi thông tin.】

 

【Bọn chúng mà nhất quyết nhận, chẳng chút bằng chứng nào tại hiện trường thì coi như vô ích thôi.】

 

Phương Tri Dư, Mộc Dịch Cẩn và hai đồng đội luôn theo sát lưng Khương Tiểu Nhai.

 

Trong đó, Phương Tri Dư và hai đồng đội tay lăm lăm v.ũ k.h.í, ánh mắt đảo liên tục khắp căn phòng, hễ thấy vật gì che chắn là lập tức tiến lên kiểm tra để đề phòng kẻ địch ẩn nấp chờ thời cơ.

 

Họ hiện là một tổ hợp tác chiến, luôn cùng trừ khi nhiệm vụ kết thúc.

 

Ừ thì, dù trông vẻ Khương Tiểu Nhai mới là chủ đạo, còn họ chỉ phụ trách đ.á.n.h hỗ trợ...

 

Khương Tiểu Nhai một vòng nhưng vẫn thấy động tĩnh gì, vẻ mặt dần lộ sự khó hiểu.

 

Cô chắc chắn gợi ý của hệ thống hàng hóa mà "đứa trẻ" vận chuyển, đứa bé đó rõ ràng theo hội lên đây, nhưng khi họ truy đuổi đến tận xưởng thì âm thanh thông báo biến mất.

 

Kìm chế sự nghi hoặc, Khương Tiểu Nhai truy cập cửa hàng hệ thống để xem tích điểm tăng lên .

 

Không hề.

 

Nhiệm vụ vẫn ở trạng thái thành.

 

Vậy là vịt đến miệng còn bay mất, , là tích điểm tới tay còn hụt ?

 

Chính xác hơn là lô hàng đó bốc .

 

Sắc mặt Khương Tiểu Nhai trầm xuống, cô ngoài.

 

Nhóm Phương Tri Dư và Mộc Dịch Cẩn vội vã bám theo.

 

Khương Tiểu Nhai về căn phòng cuối cùng sát vách núi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-334-vit-den-mieng-lai-bay-mat.html.]

 

quan sát địa hình và căn phòng là nơi lý tưởng nhất để chạy trốn.

 

Cô bước hẳn lên sườn núi phía , mắt là một màn đen kịt, ngoại trừ tiếng ồn ào phía lưng thì bất kỳ động tĩnh nào khác.

 

Phương Tri Dư sáp gần, hỏi cô cần đèn pin cường độ sáng cao . Tầm nổ s.ú.n.g nên họ cũng chẳng cần kiêng dè gì nữa.

 

Khương Tiểu Nhai nhận lấy đèn pin từ tay , rọi luồng sáng mạnh xa.

 

Chỉ thấy thung lũng đen ngòm, rừng rậm xào xạc, ngoài còn gì khác.

 

Khương Tiểu Nhai tiến thêm vài bước, sỏi đá chân bỗng lăn xuống , hóa phía chính là vách đá dựng .

 

thụp xuống, rọi đèn pin xuống đáy.

 

Độ cao thậm chí còn sâu hơn nhiều so với sườn dốc lúc họ leo lên.

 

Khương Tiểu Nhai chau mày, đôi mắt lóe lên sự suy tư.

 

Nhóm Phương Tri Dư cũng theo, đại khái đoán ý nghĩ của cô.

 

Cậu cầm đèn pin kiểm tra các dấu vết vách đá.

 

Họ là dân chuyên nghiệp, giỏi phát hiện dấu vết nhân tạo ở nơi hoang dã, nhưng một hồi mò, chân mày họ ngày càng nhíu c.h.ặ.t.

 

Hai đồng đội khác đồng loạt lắc đầu: "Chắc bọn chúng xuống bằng đường ."

 

hiểu Khương Tiểu Nhai khẳng định bọn chúng chạy theo hướng , nhưng hiện tại thực sự phát hiện nào mới.

 

Khương Tiểu Nhai đáp lời mà trở trong.

 

Cô trở căn phòng sát vách núi, đẩy cửa bước .

 

Trước khi hành động cô xem qua sơ đồ, nhưng giờ cô yêu cầu hệ thống tìm kiếm chính xác hơn cấu trúc của riêng căn phòng .

 

Sau khi xác nhận nhập lệnh, cô nhấn nâng cấp hệ thống.

 

Lần sơ đồ hiện chi tiết hơn hẳn.

 

Khương Tiểu Nhai phóng to bản vẽ, đặc biệt là phần sát tường... Khoảng một phút , cô đến vị trí giữa phòng, đưa tay về phía Mộc Dịch Cẩn.

 

Mộc Dịch Cẩn hiểu ý ngay lập tức, đưa chiếc cờ lê cho cô.

 

Khương Tiểu Nhai cầm cờ lê gõ xuống sàn nhà. Đến viên gạch thứ ba, âm thanh rõ ràng sự đổi nhỏ. Nghe điểm lạ, cô nâng cấp hệ thống một nữa, thu hẹp phạm vi tìm kiếm xuống đúng tấm ván sàn chân.

 

Nhóm Phương Tri Dư thấy cô gõ sàn thì ngay biến, liền xúm gõ thử.

 

Mộc Dịch Cẩn và hai còn thì tìm xem khe hở nào giữa các viên gạch .

 

Theo lý mà , nếu sàn vấn đề thì chắc chắn kẽ hở.

 

Đang lúc họ còn đang tỉ mẩn tìm tòi thì thấy một âm thanh ch.ói tai vang lên.

 

Phương Tri Dư và Mộc Dịch Cẩn đồng loạt ngẩng đầu lên. Chỉ thấy tấm ván sàn ở giữa lúc nãy giờ vỡ toác thành một lỗ lớn.

 

Khương Tiểu Nhai cầm chiếc cờ lê tiếp tục đập vỡ các tấm ván sàn, tiếng gạch vỡ vang lên loảng xoảng khắp phòng.

 

Lúc chỉ trong phòng mà ngay cả Lâm Tự Kinh ở bên ngoài cũng thấy, vội vã dẫn xông .

 

Khi Lâm Tự Kinh đến nơi, Khương Tiểu Nhai đập một hố lớn. Phạm vi đập của cô ngày càng rộng khiến trong phòng gần như còn chỗ , cho đến khi giữa phòng xuất hiện một cái hang lớn cô mới dừng tay.

 

Nhóm Lâm Tự Kinh và Phương Tri Dư thấy cô dừng mới ghé sát mép hang quan sát.

 

Bên vực sâu mà trông giống như một cái hầm ngầm.

 

Chưa đợi họ kỹ, Khương Tiểu Nhai đột ngột nhảy tót xuống .

 

Lâm Tự Kinh gần như phản xạ điều kiện, vươn tay định tóm lấy cô: "Khương..."

 

Lời nghẹn nơi cổ họng, vẻ kinh hồn bạt vía mặt mãi tiêu tan.

 

Khương Tiểu Nhai ngờ phản ứng lớn đến thế, từ hầm tối, cô ngoái đầu đáp : "Không , kỹ mới nhảy mà."

 

Lâm Tự Kinh lúc mới hồn, nghiêm nghị : “Đồng chí Khương, hành động báo cáo !”

 

 

Loading...