Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 332: Tàn Nhẫn
Cập nhật lúc: 2026-03-13 21:03:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4frYGPq113
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộc Dịch Cẩn sang ba Phương Tri Dư, khẽ hỏi liệu họ thường xuyên gặp tình huống thế .
Cả ba đồng loạt lắc đầu lia lịa.
Làm gì chuyện đó, thể chứ!
Những băng nhóm tội phạm mà họ đối đầu đây đa phần đều là tội phạm chỉ thông minh cao, lấy những kẻ hành xử ngớ ngẩn như thế .
Phương Tri Dư và hai đồng đội chợt nhớ điều gì đó, họ sang Khương Tiểu Nhai với ánh mắt thấu hiểu: Có cô đoán ? Thế nên mới dẫn họ vòng qua mạn sườn để tấn công?
Khương Tiểu Nhai còn kịp giải thích, ba đồng loạt giơ ngón tay cái về phía cô.
là thiên tài mà!!!
Khương Tiểu Nhai: "..."
Không , chỉ thấy vị trí mạn sườn mang cảm giác an hơn thôi, tiến thể công, lui thể thủ, đến mức ăn đạn lạc.
Thật sự ngờ đụng trúng bọn chúng đang mở "teambuilding" ở chỗ .
...
Cư dân mạng vốn đang căng thẳng tột độ trong phòng livestream, chứng kiến cảnh đều nhịn nổi .
【Rốt cuộc là ai bảo sống núi buồn chán thế? Nhìn kìa, chẳng thú vị lắm !】
【Hahahaha, mấy tên uống đến mức phê pha hết cả , cho chị Ngốc và mấy lính ngơ ngác cả .】
【Chị Ngốc: Không chứ, chúng "móc lốp" mà các mở toang cửa nhà đón khách thế ?】
【Ai bảo theo chị Ngốc gặp xui xẻo nào? Nhìn vận may đến cản kịp đây .】
【Hôm nay đúng là gặp may mắn thôi.】
【Chị Ngốc chuyển vận , bao giờ mới đến lượt đây?】
Sau khi trao đổi ngắn gọn, nhóm năm của Khương Tiểu Nhai lặng lẽ rời khỏi chỗ ẩn nấp, nhanh như chớp lao thẳng về phía mấy gã vẫn đang mải mê say sưa.
Phương Tri Dư và hai đồng đội đều là những giày dạn kinh nghiệm, động tác của họ cực kỳ nhanh gọn và dứt khoát. Chỉ trong vài chiêu, họ khống chế đối phương mặt đất, tay quặt và trói c.h.ặ.t bằng dây thừng chuyên dụng.
Ngay khi lật chúng , họ lập tức nhét vật dụng chuẩn sẵn miệng để ngăn tiếng động.
Sau khi đè c.h.ặ.t đối phương, ba Phương Tri Dư nhanh ch.óng buông tay, định lao lên hỗ trợ cho Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn.
Hai đồng đội lao v.út về phía Khương Tiểu Nhai.
Nhiệm vụ phân cho cô là giải quyết gã đàn ông lực lưỡng đang say mướt và mới ăn vài cái tát của đồng bọn.
Ai cũng kẻ say mèm thì cơ thể mềm nhũn sức kháng cự, nhưng hạng nửa tỉnh nửa say thì khác, lúc đó cơ thể sẽ bộc phát những luồng sức lực kinh , đó cũng là lý do họ lo lắng cho cô.
Hai đồng đội xông lên thấy gã vung nắm đ.ấ.m lao thẳng mặt Khương Tiểu Nhai.
Khương Tiểu Nhai tiện tay chộp ngay chai bia bàn, đập thẳng nắm đ.ấ.m của gã. Tiếng thủy tinh vỡ khô khốc, mảnh chai găm sâu tay gã, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe.
Gã say rượu nên cảm giác đau đớn đến chậm, ngẩn mất một lúc lâu mới kịp phản ứng định gào lên.
Thế nhưng miệng gã mới há , một khúc gỗ thọc thẳng miệng.
Tiếng rên hừ hừ đầy đau đớn nghẹn trong cổ họng, ngay đó là một luồng điện từ dùi cui khiến gã bất tỉnh nhân sự ngay lập tức.
Hai đồng đội chuỗi động tác liền mạch, dứt khoát , vẻ mặt bình thản như chuyện gì của Khương Tiểu Nhai, cuối cùng xuống gã say rượu tay chân be bét m.á.u đất, cả hai hình hồi lâu.
Lúc trong lòng họ chỉ duy nhất một suy nghĩ: “Thằng nhóc Phương Tri Dư đúng là sáng suốt.”
Quả thực là thể đưa d.a.o cho cô mà!!
Cái gì mà " tay nặng nhẹ"!
Đây mà gọi là nặng nhẹ thôi á?
Đây là lấy mạng luôn ! Nếu lúc nãy đưa cho cdao găm, khi cô tiễn gã chầu ông bà luôn cũng nên.
Người khác cầm d.a.o để phòng , cô nàng cầm d.a.o thì là t.r.a t.ấ.n khác.
Cư dân mạng thấy phản ứng của hai lính đáng yêu thì ngậm mồm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-332-tan-nhan.html.]
【Họ chắc đang thầm cảm ơn vì lúc nãy kịp thời cất d.a.o găm .】
【Tiếng lòng của hai lính: Mẹ ơi, hung thần ở lạc đây nè.】
【Lúc thấy cô tay, họ nghĩ: Chắc cũng chỉ quá tay chút thôi. Sau khi thấy , họ nghĩ: Bảo cô quá tay là còn giảm tránh lắm , đây là một đòn chí mạng luôn đó!】
【 chứng, chị Ngốc thực sự chỉ là liều lĩnh thôi, cô mà nổi điên thật thì chỉ một nắm đ.ấ.m với ngất xỉu đơn giản thế .】
【Tham khảo chuyến khu công nghiệp để thêm chi tiết, chị Ngốc mà tay thật thì chỉ nước gọi xe cứu thương hốt xác thôi.】
Về phía Phương Tri Dư, lao về phía Mộc Dịch Cẩn. Cậu thừa thực lực của Khương Tiểu Nhai nên lo, nhưng Mộc Dịch Cẩn thì khác.
Anh trông da trắng thịt mềm, kiểu gì cũng giống loại xước nhẹ một cái viện băng bó, mà chịu đòn lâu .
Đối tượng của Mộc Dịch Cẩn nấp sâu bên trong hơn, khi Phương Tri Dư chạy đến nơi thì thấy hai lăn hòn non bộ.
Phương Tri Dữ vội vàng chạy tới, thứ đập mắt chính là cảnh tượng như .
Trong đêm đen lộng gió, bóng dáng đàn ông cao ráo hiên ngang trong gió, cái bóng đổ dài in xuống mặt đất trông như Thần C.h.ế.t đang nắm c.h.ặ.t lưỡi hái trong tay.
, chính là hình ảnh Thần C.h.ế.t trong trí tưởng tượng thuở nhỏ của Phương Tri Dư, vị đó bao phủ bởi bóng tối, cao lớn, lạnh lẽo và đầy u ám.
Sự xuất hiện của giống như một lời thông báo t.ử hình, dù bạn phản kháng cầu xin thế nào cũng thể đổi phận.
Phương Tri Dư cứ ngỡ uống nhầm t.h.u.ố.c nên ảo giác.
Không đúng , núi hái nấm lén nướng ăn.
Cậu lắc lắc đầu, đang định bước tới thì thấy gã đàn ông đang bệt đất với vẻ mặt kinh hãi.
Gã đang run rẩy lùi về phía , đôi mắt trừng trừng Mộc Dịch Cẩn đang bất động.
Vì quá sợ hãi, gã thậm chí phát tiếng động nào, run rẫy vì sợ hãi.
Rõ ràng chỉ Phương Tri Dư cảm giác quỷ dị đó.
Biểu cảm Phương Tri Dư khẽ đổi.
Anh rốt cuộc lai lịch thế nào mà theo Khương Tiểu Nhai nhặt rác trong chương trình ?
Cậu Mộc Dịch Cẩn là ngôi lớn, nhưng nổi tiếng đến mấy cũng thể phát loại khí chất áp bức đáng sợ như thế .
Đây tuyệt đối khí chất của một bình thường.
Trong lúc Phương Tri Dư còn đang phân tâm, Mộc Dịch Cẩn thu hồi sát khí, trở vẻ bình thường. Anh xổm xuống, cầm dây thừng bắt đầu trói gã .
Động tác của vô cùng tao nhã, những đầu ngón tay như ngọc phát ánh sáng trắng mờ ảo màn đêm.
Gã đàn ông suốt quá trình đều run như cầy sấy, dám hé môi kêu nửa lời, phối hợp đến mức thể phối hợp hơn.
Mộc Dịch Cẩn thấy khẽ thành tiếng: "Sao thế, sợ ?"
Gã đàn ông: "..."
Phương Tri Dư: "..."
Bầu khí quá đỗi kỳ quặc, Phương Tri Dư lắc đầu gạt bỏ những ý nghĩ quái đản trong đầu, tiến lên giúp một tay.
Phía đồng thời vang lên tiếng bước chân.
Là giọng của Khương Tiểu Nhai và hai đồng đội khác.
Khương Tiểu Nhai hỏi Mộc Dịch Cẩn , xử lý xong .
“…”
Hai đồng đội còn cũng tiến lên hỗ trợ.
Phương Tri Dữ xuống, kiểm tra sợi dây mà Mộc Dịch Cẩn dùng để trói, phát hiện chỗ lỏng, liền siết c.h.ặ.t thêm.
Hai đồng đội cũng phụ kiểm tra, thì buộc chân, thì buộc tay. Sau khi xác nhận trói chắc chắn, bỗng một “ơ” lên một tiếng.
Phương Tri Dư thấy, tưởng phát hiện gì mới nên ngẩng đầu quanh: “Sao thế?”