Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 331: Nguy Hiểm
Cập nhật lúc: 2026-03-13 21:03:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4frYGPq113
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong đó một căn phòng ghi chú rõ ràng, vì xây dựng tựa lưng núi nên thể dùng đường thoát .
Cửa của gian phòng chính giữa canh gác. Dù là dãy nhà gỗ liền kề, nhưng cánh cửa đó thiết kế theo kiểu cửa sập nặng nề.
Khương Tiểu Nhai đ.á.n.h dấu rằng cô lo ngại bên trong lắp đặt b.o.m kích hoạt từ xa.
Tình huống khả năng xảy .
Rất nhiều băng nhóm tội phạm, đặc biệt là tại các hang ổ trọng yếu, đều lắp đặt loại b.o.m . Một khi phát hiện kẻ xâm nhập, thời khắc sinh t.ử, chúng chỉ cần ấn nhẹ nút là cả dãy nhà gỗ sẽ hóa thành tro bụi.
Ngoài việc tiêu hủy chứng cứ, đây còn là cách để kéo dài thời gian giúp chúng trốn thoát.
"..."
Có thể tưởng tượng, nếu hôm nay đụng độ Khương Tiểu Nhai ở đây để giảm bớt hệ nguy hiểm, độ khó của nhiệm vụ chắc chắn sẽ còn cao hơn nhiều.
Lâm Tự Kinh đưa tờ giấy cho xem qua một lượt, đó thu , cẩn thận nhét túi áo.
Nhóm của Phương Tri Dư lúc thấy tờ giấy thì còn khá hưng phấn, tò mò Khương Tiểu Nhai vẽ gì. khi thực sự rõ nội dung, vẻ mặt ai nấy đều trở nên nghiêm nghị.
Chỉ cần kẻ ngốc thì đều , Khương Tiểu Nhai bình thường.
Chỉ cầm ống nhòm quan sát cấu trúc nhà cửa mà thể miêu tả tường tận từ , từ trong ngoài các tình huống thể xảy ,tuy là "suy đoán", nhưng thực tế mỗi chi tiết đều đạt đến độ chính xác tuyệt đối.
Đây tuyệt là điều mà một thiên tài bình thường thể .
Lúc , suy nghĩ chung của cả đội là cô nàng Khương Tiểu Nhai đáng chú ý.
Trời tối đen, chỉ dựa ánh sáng yếu ớt nên Khương Tiểu Nhai chữ khá khó khăn. Cư dân mạng trong phòng livestream qua ống kính chỉ thể thấy tiếng ngòi b.út sột soạt giấy, thấy thấp thoáng nét chữ uyển chuyển, thanh thoát, còn thì rõ nội dung.
Tất nhiên, họ thể thấy những gì ghi đó.
Những tại hiện trường như Lâm Tự Kinh một sự ăn ý lạ kỳ, ai nấy đều ngậm c.h.ặ.t miệng, tiết lộ lấy một chữ.
Chỉ rằng nét mặt của mỗi đều đổi khi tờ giấy.
Có thể thấy, họ thực sự tâm phục khẩu phục!!
【Tò mò đó gì quá, lẽ chữ của Khương Khương cũng... đầy "đặc sắc" như tranh vẽ ?】
【Không đến mức nổi , nếu họ , ai cũng nghiêm túc nhỉ?】
【Vừa nể phục nghiêm túc đấy!!】
【Cảm giác bất lực khi tay thể thò màn hình để giật tờ giấy là đây.】
【Á!! Rốt cuộc giấy gì mà ai lời nào !!】
【Thấy là phần, mau cho xem với!!】
【...】
Sau khi cất tờ giấy, Lâm Tự Kinh bắt đầu triển khai tác chiến.
Tình hình hiện tại gay gắt, thời gian gấp rút, họ chỉ thể dùng trí để thắng.
Bao gồm cả Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn, tổng cộng 15 , chia 3 tổ, mỗi tổ 5 .
Vì Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn dù cũng trong quân ngũ, Lâm Tự Kinh cân nhắc đến sự an của họ nên để cả hai theo phía công tác hậu cần.
Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn dĩ nhiên tuân theo sắp xếp.
Triển khai xong xuôi, cả nhóm bắt đầu bao vây dãy nhà gỗ.
Hai tiểu đội xông lên phía : một đội giải quyết lính gác vòng ngoài, một đội trực diện tấn công bên trong.
Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn xếp cùng tổ với ba thành viên khác, trong đó Phương Tri Dư.
Phương Tri Dư ban đầu bảo hậu cần thì còn vui, mãi đến khi Lâm Tự Kinh dặn để mắt đến Khương Tiểu Nhai, mới nhận giao nhiệm vụ bảo vệ cô.
Năng lực của Khương Tiểu Nhai kém, nhưng dù cô cũng là con gái, đang ở nơi rừng thiêng nước độc, họ thực sự cần lưu tâm đến vấn đề an của cô.
Sau khi những khác rời , nhóm của Phương Tri Dư cuối cùng.
Để thuận tiện hành động, mấy bọn họ tập trung mở một cuộc họp ngắn.
Phương Tri Dư hỏi Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn xem hai mang theo công cụ gì .
Khương Tiểu Nhai từ lôi nào là tua vít, cờ lê và đủ loại dụng cụ tháo dỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-331-nguy-hiem.html.]
Còn Mộc Dịch Cẩn thì thản nhiên xách theo một khúc gỗ nhặt đường.
Phương Tri Dư đống “vũ khí" của hai liếc sang hai đồng đội bên cạnh.
Hai đồng đội cũng là thực thà, liền rút từ trong hai con d.a.o găm cầm tay, định đưa cho Mộc Dịch Cẩn và Khương Tiểu Nhai mỗi một con để phòng .
Mộc Dịch Cẩn và Khương Tiểu Nhai còn kịp gì, Phương Tri Dư trợn mắt tỏ vẻ bực bội.
"Sao các đưa d.a.o găm cho bọn họ!"
Hai đồng đội nghĩ cũng thấy đúng.
Dao găm hợp với cận chiến, dùng để phòng là chính, đối với bình thường thì rõ ràng thích hợp lắm.
Ờ thì, dù Khương Tiểu Nhai bình thường cho lắm, nhưng trong mắt họ, hai vẫn là dân thường, dĩ nhiên xử lý theo tiêu chuẩn đó.
Hai định cất d.a.o , thì Phương Tri Dư bồi thêm một câu: "Cái thứ nguy hiểm lắm, Khương Khương nhà xưa nay gì cũng liều lĩnh, thể đưa cho cô thứ nguy hiểm như thế ."
Hai đồng đội: "?"
Tuy hiểu rõ lắm, nhưng đại khái họ cũng nắm ý chính: đây là lo Khương Tiểu Nhai cầm d.a.o sẽ gây thương tích cho khác.
là , dù họ cũng là thường, nếu lỡ tay gây chuyện nghiêm trọng thì sẽ rắc rối.
Hai đồng đội "ồ" một tiếng gật đầu hiểu ý, rút từ túi khác loại dùi cui điện đời mới. Thứ nhỏ nhắn xinh xắn, thể thu phóng bằng điện, khả năng khiến ngất xỉu ngay lập tức mà gây nguy hiểm đến tính mạng.
Phương Tri Dư cũng thấy món hợp với Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn.
Khương Tiểu Nhai giới thiệu về tính năng của dùi cui điện thì thấy mới lạ vô cùng, cô nhận lấy từ tay họ quên rối rít cảm ơn.
Tuy nhiên vẻ mặt Mộc Dịch Cẩn vẫn bình thản.
Phương Tri Dư còn liếc thêm một cái, ừ thì, đúng là trai quá mức cho phép.
Mộc Dịch Cẩn nhận ánh mắt của , khẽ gật đầu chào hỏi.
Phương Tri Dư thu hồi tâm trí, năm chỉnh đốn trang xong xuôi, đang chuẩn xuất phát thì Khương Tiểu Nhai bỗng nhiên nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay .
Phương Tri Dư ngơ ngác đầu, ánh mắt hỏi cô chuyện gì.
Khương Tiểu Nhai chỉ tay về một hướng khác: "Chúng vòng qua bên bao vây, đảm bảo bọn chúng dù cánh cũng khó mà thoát ."
Phương Tri Dư ngẩng đầu . Tuy hiểu tại tấn công từ mạn sườn khiến bọn tội phạm khó thoát, nhưng Khương Tiểu Nhai thông minh, cô gì cũng đúng hết.
"..."
Thế là cả nhóm đổi hướng, chuyển sang tấn công từ phía sườn.
Họ vòng một vòng lớn, mới tiếp cận thấy tiếng ồn ào huyên náo.
Cả nhóm lập tức rạp xuống tại chỗ.
Khương Tiểu Nhai và Phương Tri Dư rón rén ngẩng đầu lên quan sát.
Ừm, thấy gì cả.
Hai tiếp tục nhổm cao hơn chút nữa, vẫn thấy gì, vì một ngọn đồi nhỏ chắn mất tầm mắt.
Vài phút , cuối cùng họ cũng nhích đến một vị trí tầm cực .
Mộc Dịch Cẩn và hai còn cũng bám theo , quan sát môi trường xung quanh.
Và ... Cả năm câm nín cảnh tượng mắt.
Chỉ thấy phía ngọn đồi nhỏ, một sân trống kê một chiếc bàn gỗ thấp. Trên bàn bày vài chai rượu trắng và một đống lạc rang.
Lúc , mấy gã đàn ông uống say mèm, mặt đỏ gay gắt, và đang... vả bôm bốp mặt đối phương.
Khương Tiểu Nhai: "..."
Còn cả trò nữa ?
Đàn ông các khi say xỉn đều chơi mấy trò kích thích thế ?
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Nhận thấy ánh mắt của Khương Tiểu Nhai, khẽ lắc đầu, ý bảo bình thường chơi kiểu đó.
Phương Tri Dư và hai đồng đội còn : “...”