Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 316: Kỹ Nghệ Cao Siêu
Cập nhật lúc: 2026-03-13 21:03:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có điều Khương Tiểu Nhai chỉ khoanh tay n.g.ự.c, hai mắt nhắm tịt, chẳng buồn đếm xỉa đến ông .
Cái hạng năng gì, càng chiều càng lấn tới.
Xe khỏi trạm dừng nghỉ, tài xế bỗng nhiên rẽ khỏi đường cao tốc. Khương Tiểu Nhai hỏi lý do thì ông bảo là giữa đường còn đón thêm .
Tài xế khăng khăng là chỉ tiện đường chở một đoạn thôi.
Khương Tiểu Nhai nghĩ bụng đường về cũng chẳng còn bao xa nên đành nhịn.
Kết quả, xe càng lái càng chệch hướng, cuối cùng dừng một con đường núi hoang vu một bóng .
Khương Tiểu Nhai quanh quất, phía làng, phía chẳng tiệm, ngẩng đầu lên là núi với rừng, đến một bóng ma cũng chẳng thấy.
Cô ngơ ngác tài xế: "Bác ơi, chúng đến đây là để đón đón thần thế?"
Tài xế tấp xe lề đường, nhai trầu xòe tay mặt họ: " cũng chẳng rảnh mà nhảm với các . Muốn đưa khỏi đây cũng , nhưng đưa một vạn tệ."
Khương Tiểu Nhai chợt nhận ,hóa họ gặp cướp cạn .
Cô cũng chẳng tức giận, suy nghĩ một lát lên tiếng: "Được thôi, đưa bác một vạn, cũng cần bác chở chúng ngoài ."
Tài xế nghi hoặc cô: "Thật ?"
"Thật." Khương Tiểu Nhai gật đầu, mũi chân đá đá bánh xe: "Có điều, cháu khá thích cái xe , một vạn tệ mua đứt con xe của bác thấy ?"
"Mày phét!" Tài xế ngờ Khương Tiểu Nhai dám sư t.ử ngoạm như , mở miệng là đòi lấy xe của ông : "Một vạn tệ mà đòi mua xe của tao, mày ăn cướp luôn !"
Khương Tiểu Nhai: "Ồ hố, hóa bác cũng đây là hành vi ăn cướp ? Mở mồm đòi một vạn tệ tiền xe, bác ăn cướp luôn ?!!"
Tài xế thấy cái lưỡi sắc bén của Khương Tiểu Nhai, nhưng ông cũng , hai điển hình là kiểu "nữ cường nam nhược", nữ thì ghê gớm còn nam thì hèn nhát.
Quả hồng thì chọn quả mềm mà nắn chứ.
Tài xế đến mặt Mộc Dịch Cẩn, vẻ hung thần ác sát đe dọa: "Tao thèm chấp hạng đàn bà tóc dài. Mày là đàn ông, đàn ông thì dáng đàn ông chút . Ngoan ngoãn đưa một vạn tệ tiền lộ phí, là..." Ông lạnh.
Mộc Dịch Cẩn ngước mắt ông : "Ông g.i.ế.c diệt khẩu ?" Đừng nữa, còn thấy mong chờ đấy.
Tài xế: "..."
Không, hề.
Có gan đó thì ông chẳng đây lảm nhảm, mà vác rìu ép bọn họ nộp hết gia sản .
Ông bảo Mộc Dịch Cẩn đủ bản lĩnh đàn ông, chứ bản ông thì chẳng khác gì.
Tài xế nghiến răng nghiến lợi đe dọa, khẩy: "Các đây là nơi nào đúng ?"
Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn đều trưng bộ mặt chăm chú lắng .
Tài xế chỉ tay dãy núi liên miên mặt: "Đây là vùng biên giới giữa hai nước, mỗi năm c.h.ế.t ở đây đếm xuể . Các định vì một vạn tệ mà bỏ mạng ở đây thật đấy chứ?"
Biểu cảm của Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn vẫn gì đổi.
Họ cũng đây là biên giới hai nước mà, bộ đây là kiến thức mới lạ lắm hả?
Tài xế thấy hai điếc sợ s.ú.n.g, nhất thời càng điên lên: "Rốt cuộc đưa ? Không đưa là tao thật đấy!"
Khương Tiểu Nhai vỗ vỗ thùng xe, đó vẫy vẫy tay: "Lên đường bình an, tiễn nhé."
Mộc Dịch Cẩn thong dong vặn nắp chai nước uống một hớp, sắc mặt cực kỳ bình tĩnh.
Tài xế tức giận c.h.ử.i đổng lên, nhưng dám tay.
Ông mở cửa xe dùng sức đóng sầm , thầm nghĩ xem liệu bọn họ gọi .
Kết quả là, nhấn ga một đoạn thì xe c.h.ế.t máy.
Tài xế: "..."
Chẳng lẽ đen đủi đến thế ?
Tài xế thử khởi động khởi động mấy , xe vẫn cứ c.h.ế.t máy im thin thít, cực chẳng ông đành xuống xe kiểm tra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-316-ky-nghe-cao-sieu.html.]
Khương Tiểu Nhai thấy ông cuống đến mức mồ hôi nhễ nhại, chân tay luống cuống, liền tiến gần bảo: "Thôi cũng chẳng cần một vạn , đưa cháu hai ngàn tệ, cháu sửa giúp cho."
Tài xế: "..."
Bệnh !!
Khương Tiểu Nhai thấy ông thèm để ý đến , rõ ràng là tin cô sửa.
Cô chỉ chiếc xe bốn bánh cũ nát của ông , bắt đầu thao thao bất tuyệt chỉ chỗ vấn đề, chỗ trục trặc, chỗ nào mới xong. Tóm , chiếc xe hỏng đến mức thể hỏng hơn nữa, giữa đường c.h.ế.t máy cũng là chuyện hết sức bình thường.
Ban đầu, tài xế còn tưởng Khương Tiểu Nhai linh tinh, nhưng càng về , hai mắt ông càng trợn tròn.
Không chứ, con nhỏ hiểu thật ?!!
Khương Tiểu Nhai sai một li, cái xe đúng là một đống sắt vụn, ngày nào ông sửa xe thì cũng là đang đường sửa xe.
cái giá mà Khương Tiểu Nhai đưa vẫn khiến ông đau lòng đứt ruột: "Hai ngàn đắt quá! Cái xe tao mua ba ngàn thôi, , cao quá!"
Khương Tiểu Nhai: "..."
Mộc Dịch Cẩn: “...”
【Không chứ, kẻ dám tống tiền lên đầu Khương Tiểu Nhai thật ?】
【Lão tài xế chắc chắn là kẻ tái phạm . mà hôm nay Khương Tiểu Nhai với Mộc Dịch Cẩn đường xem ngày , mà đen thế.】
【 thấy xem ngày là ông tài xế thì ...】
【Khương Tiểu Nhai đúng kiểu sợ bạn gây chuyện, chỉ sợ bạn gây chuyện thôi.】
【Mọi quên , món nghề sở trường nhất của chị Ngốc nhà chính là thực hiện quyền phòng vệ chính đáng mà.】
【Số lão tài xế đỏ thật, chọn đúng khắc tinh 1 của tội phạm tại Hoa Quốc để tay.】
Khi tài xế bảo cái xe chỉ đáng giá ba ngàn tệ, bình luận chính thức bùng nổ:
【Cười đến mức đập đầu tường luôn , c.h.ế.t mất thôi.】
【Khương Tiểu Nhai: Cho rút câu đòi mua xe giá một vạn lúc nãy nhé.】
【Lần đầu tiên trong đời chị Ngốc lầm hàng, cái đống mà chỉ giá ba ngàn thôi á?】
• 【Mộc Dịch Cẩn: Nó thể là ba mươi vạn, cũng thể là ba vạn, nhưng tại là ba ngàn?】
Lão tài xế cứ lải nhải mãi là đắt quá.
Khương Tiểu Nhai thở dài: "Người em, đắt lí do của đắt. Bác đưa cháu hai ngàn, cháu đảm bảo sửa xong nó còn chạy bốc hơn cả lúc bác mới mua."
Tài xế vẫn từ chối: "Bốc với chả bốc, cứ nổ máy chạy là ."
Sau một hồi mặc cả qua , phương án cuối cùng là ông trả bộ tiền xe thu đó, đồng thời trả thêm cho hai một ngàn tệ phí sửa chữa.
Vừa thấy tiếng chuông báo tiền về tài khoản, Khương Tiểu Nhai liền lôi từ trong balo bộ đồ nghề gồm tua-vít, cờ-lê bắt đầu sửa xe.
Chỉ mất tầm mười phút, Khương Tiểu Nhai bò từ gầm xe , phủi tay : "Bảo đưa hai ngàn thì chịu. Cháu cho bác , hai ngàn bác bỏ thiệt , mua nhầm cũng lừa, tiêu là hối hận cả đời. Tuy giúp bác sánh vai với siêu xe, nhưng chắc chắn chạy nhanh hơn mấy cái xe bốn bánh bình thường nhiều..."
Tài xế: "..."
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Người cô bằng ánh mắt như kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Cái xe mà đòi sánh vai với siêu xe?
Sao cô bảo nó sánh ngang máy bay, tên lửa, đưa ông lên trời cạnh mặt trời luôn !
Riêng Mộc Dịch Cẩn, sắc mặt đột nhiên đổi, khóe môi đang nhếch lên cũng từ từ thu .
Người khác thể nghĩ Khương Tiểu Nhai khoác, nhưng , cô chẳng ngoa chút nào. Có điều, vẫn thấy chấn động kỹ thuật tháo lắp đỉnh cao của cô.
Ai mà chẳng các giải đua tầm cỡ thế giới nhiều, trong đó tầm ảnh hưởng của các giải đua xe là vô cùng lớn…