Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 313: Mặt Trời Nhỏ
Cập nhật lúc: 2026-03-13 21:03:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
【Chúc mừng trai bình an trở về.】
【Anh vất vả quá, chịu khổ nhiều .】
【Cứ hành trình gian nan và sự mưu trí của , xem ai còn dám bảo là bình hoa di động nữa nào.】
【Anh cuối cùng cũng tự tạo một con đường m.á.u cho riêng .】
【"Xuống biển", "lên bờ", chính là thành công nhất.】
【Mộc Dịch Cẩn, vị thần phơi bày sự thật.】
...
Hiện trường lúc vô cùng hỗn loạn, tất cả những xuống khỏi du thuyền đều lực lượng chức năng chặn để kiểm tra.
Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch giữa đám đông thấy Khương Tiểu Nhai đang sải bước tới, cả hai chôn chân tại chỗ.
Tư Dịch mắt đỏ hoe, còn Mộc Dịch Cẩn vẫn giữ tư thái thong dong, hai tay đút túi quần, chỉ là ánh mắt Khương Tiểu Nhai phần... mấy vui vẻ.
Khương Tiểu Nhai xuống xe thấy Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch bình an vô sự, cô gần như chạy bước nhỏ đến bên cạnh họ.
Tư Dịch thấy cô đầu tiên, lập tức lao tới ôm chầm lấy.
Mộc Dịch Cẩn bên cạnh, đôi mắt như chứa cả tinh tú lặng lẽ cô.
Sau khi Tư Dịch ôm một hồi lâu mới chịu buông , Khương Tiểu Nhai thở hắt một , sang Mộc Dịch Cẩn.
Cô im lặng vài giây định tiến lên trao cho một cái ôm khích lệ, nhưng kịp gần, cô bỗng nhướng mày đầy ẩn ý:
"Hai ... xuống biển thật đấy ?"
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Có chuyện hả?
Không thì đừng .
Phá hết cả khí.
Mộc Dịch Cẩn im lặng vài giây, đó chủ động dang tay, ôm hờ lấy cô một cái, bình thản đáp :
"Xuống , nhưng mà, ướt ."
Tư Dịch nhận chai nước khoáng từ tay Kình Thiên Phong, mới vặn nắp tu một ngụm lớn, xong câu liền "phụt" một tiếng, phun thẳng nước ngoài.
Xui xẻo , bộ nước phun thẳng mặt Kình Thiên Phong đang đối diện.
Tư Dịch cuống cuồng xin : "Đội trưởng Kình, xin , xin , em cố ý ..."
Kình Thiên Phong: "..."
Hay lắm.
Hai họ ướt, giờ thì đến lượt ướt .
Cư dân mạng trong phòng livestream một phen điên đảo:
【 là một dám , một dám nhận.】
【Đến cả bé ngây ngô như Tư Dịch còn hiểu nữa là.】
【Mộc Dịch Cẩn: Xuống nhưng thất , bản lưu livestream chứng nhé.】
【Là ảo giác của , cảm thấy Mộc Dịch Cẩn mặt Khương Tiểu Nhai thẳng lưng thế nhỉ...】
【Mộc Dịch Cẩn cho cảm giác: Vì cô mà tiếp khách đấy!! Khương Tiểu Nhai, cô nợ quá nhiều !!】
【Đội trưởng Kình "ướt" , ha ha ha ha, đến đau cả ruột.】
Lâm Tự Kinh trực tiếp dẫn đội bên trong khám xét.
Khi Chung Mạn Mạn xuống xe, cô vẫn luôn xổm ở lối , gần như mỗi khi ai từ du thuyền xuống, cô đều chạy lên xem xét, đó thất vọng về.
Cho đến khi các nhân viên y tế đẩy một từ du thuyền xuống.
Nghe đem đấu giá tàu, chuẩn phẫu thuật cấy ghép, tiêm đủ loại t.h.u.ố.c.
Nếu cuộc tập kích bất ngờ , lẽ giờ bàn mổ .
Lúc đẩy , thậm chí còn sức để vững.
Chung Mạn Mạn bật dậy, ánh mắt tràn đầy hy vọng tiến lên quan sát.
Xung quanh ít đang quan tâm vây quanh, trong đó thấp thoáng những từ khóa nhạy cảm như "công hải", "nhóm m.á.u đặc biệt".
Tim Chung Mạn Mạn đập loạn nhịp, miệng liên tục lẩm bẩm: "Nhóm m.á.u đặc biệt, nhóm m.á.u đặc biệt, trai..."
Cô tốn nhiều sức mới chen qua ba tầng , đến cáng đẩy, thấy một khuôn mặt tái nhợt xa lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-313-mat-troi-nho.html.]
Sự kỳ vọng mặt Chung Mạn Mạn lập tức tan biến, đó là nỗi thất vọng tràn trề.
Ánh hy vọng mặt cô lập tức tắt ngấm, chỉ còn thất vọng.
ngay đó cô lao tới hỏi nhân viên y tế xem phía còn ai nữa .
Nhân viên y tế ngơ ngác, thấy trạng thái của cô định liền vội vàng gọi đồng nghiệp đến giúp đỡ.
Chung Mạn Mạn đẩy , định lao thẳng lên du thuyền nhưng những gác cổng chặn .
Cô vô lực quỳ sụp xuống đất, vùi mặt lòng bàn tay òa nức nở.
Sau khi phòng livestream của Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn hoạt động bình thường trở , Tư Dịch cũng nhận điện thoại của trai .
Tư Hàn dạo đang ở gần đây bàn chuyện hợp tác, bảo qua đó chơi vài ngày.
Tư Dịch , nhưng nghĩ đến những rắc rối gây , đành ngoan ngoãn theo mà trai phái đến đón.
Khương Tiểu Nhai chiếc siêu xe kéo dài đón Tư Dịch khuất mà khỏi rơi những giọt nước mắt... ngưỡng mộ.
Mộc Dịch Cẩn thấy vẻ mặt phức tạp của cô, hiểu chuyện gì liền hỏi: "Sao thế?"
Khương Tiểu Nhai: "Kiếp , nhất định vẫn phú nhị đại."
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Cái gì gọi là "vẫn "?
Chẳng lẽ kiếp cô ?
Nghĩ đến cái danh hiệu "Đại tiểu thư" mà cô dùng để thu phục khu công nghiệp , im lặng.
Cư dân mạng trong phòng livestream cũng cùng suy nghĩ với :
【Ha ha ha, cảm giác chị Ngốc nhập vai phú nhị đại sâu quá .】
【Khương Khương của chúng vốn là đại tiểu thư cả nhà cưng chiều mà.】
【Khương Khương là đại tiểu thư uy vũ bá khí nhé.】
【Khương Khương: Coi như cũng nếm trải cuộc đời sướng như tiên của phú nhị đại trong truyện .】
【"Vẫn " cơ đấy, vẻ chị Ngốc hài lòng với chuyến du lịch .】
【Hu hu, kiếp cũng nhất định phú nhị đại.】
【Tư Dịch cầm kịch bản gì thế , cho diễn một tập thôi ?】
【Đừng là chị Ngốc, ai mà chẳng ngưỡng mộ cơ chứ.】
Cuộc “trải nghiệm cuộc sống” của Tư Dịch tạm thời kết thúc, theo trai về cuộc sống hào môn.
Trong khi đó, Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn buộc ở địa phương để phối hợp điều tra.
Tác phong hành sự của quân đội họ vốn nổi tiếng nhanh gọn dứt khoát, chỉ mấy ngày bàn giao xong vụ án. Hai cũng tự do, chuẩn trở về.
Những Hoa Quốc kẹt trong khu công nghiệp khi giải cứu lượt hồi hương, nhưng một là ngoại lệ.
Khương Tiểu Nha lúc mới , trai của Chung Mạn Mạn sớm hại công hải. Thi thể giờ trong bụng con cá mập nào.
Người , đó gần như là “định mệnh” của mỗi đưa công hải.
Thế nhưng Chung Mạn Mạn nhất quyết chịu bỏ cuộc. Cô kiên trì khẳng định sống thấy , c.h.ế.t thấy xác.
Kình Thiên Phong khuyên nhủ hết lời thành, đành nhờ Khương Tiểu Nhai mặt.
Khương Tiểu Nhai cô gái nhỏ bé, gầy gò đang thẫn thờ trong văn phòng, cô lặng lẽ đưa tới một tách nóng.
Chung Mạn Mạn giật bừng tỉnh, thấy Khương Tiểu Nhai liền vội vàng dậy:
"Đại tiểu thư..."
Khương Tiểu Nhai xuống bên cạnh cô. Chung Mạn Mạn cũng rụt rè xuống theo.
Bầu khí chìm sự im lặng sâu sắc.
Tâm trí trống rỗng của cô dần tụ . Cô mấy sang phụ nữ bên cạnh.
Cô giống như một mặt trời nhỏ.
Dù gì, vẫn tỏa ánh sáng nóng bỏng sưởi ấm lòng .
"Đại tiểu thư..." Chung Mạn Mạn gọi khẽ một tiếng.
Khương Tiểu Nhai liếc cô, nhàn nhạt : " đại tiểu thư gì , chỉ là một kẻ nhặt rác thôi. Cô thể gọi tên , Khương Tiểu Nhai."
Chung Mạn Mạn mím môi, lí nhí đáp: “Trong lòng chúng , cô mãi mãi là Đại tiểu thư.”