Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 310: Cải Tà Quy Chính
Cập nhật lúc: 2026-03-13 20:55:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phía Dư Thố, cả một đám rướn cổ lên, mắt dán c.h.ặ.t màn hình rời một giây.
Không hiểu trong lòng họ chút mong chờ điều gì đó sắp xảy …
Thật là tội quá !
Dư Thố lấy vẻ chính trực, nghiêm túc tiến hành phân tích lý trí với những phía .
Ai cũng gia thế của Mộc Dịch Cẩn như thế nào. Người bình thường gặp cảnh thể vì tình thế bắt buộc mà nhẫn nhục chịu đựng, nhưng Mộc Dịch Cẩn hiển nhiên thiếu chút tiền bạc danh tiếng đó để hy sinh đến .
Kết luận của họ đưa là Mộc Dịch Cẩn chắc chắn sẽ liều c.h.ế.t kháng cự.
...
Dưới ánh đèn, gương mặt Mộc Dịch Cẩn vẫn giữ nụ dịu dàng như gió xuân.
Nhan sắc tuyệt mỹ bóng đèn mờ ảo trở nên đến nghẹt thở.
Phú bà từng trải đời, nếm trải qua bao nam nhân, nhưng từng thấy cực phẩm nào như thế , nhất thời đến ngây dại.
Đầu ngón tay Mộc Dịch Cẩn nhẹ nhàng, chậm rãi chạm chiếc khăn lụa cổ bà .
Anh từ từ nới lỏng, rút chiếc khăn khỏi cổ bà một cách đầy nghệ thuật.
Chiếc khăn lụa thượng hạng trượt khỏi cổ, rơi xuống l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng của bà .
Bà cũng chẳng lạ gì nam sắc, nhưng đây là đầu tiên trải nghiệm như thế .
Cả bà tê dại, nhũn , cơ thể vững mà lảo đảo.
Mộc Dịch Cẩn tiến lên đỡ lấy bà , nhưng dùng quá nhiều sức, giọng trầm ấm vang lên:
"Chúng chơi một trò chơi nhé?"
“Trò chơi... cảm giác mạnh ?”
Phú bà ngơ ngác , đôi mắt sáng đến mức khiến rợn .
Mộc Dịch Cẩn đáp lời, khóe môi nhếch lên một nụ mê hoặc lòng .
Ba phút .
Tư Dịch phú bà đang dang tay chân hình chữ "大Đại" giường, sang Mộc Dịch Cẩn vẫn đang thong thả buộc nốt đầu dây chân giường, trợn tròn mắt tin nổi.
Nhất định chơi lớn đến mức ?
Phú bà giường thì khỏi , hưng phấn đến tột độ.
Đôi mắt bà dán c.h.ặ.t Mộc Dịch Cẩn, dịu dàng nâng chân bà lên, những ngón tay thon dài như ngọc cầm chiếc khăn lụa xé bốn, quấn quanh cổ chân buộc c.h.ặ.t cột giường cao ngất.
Nhìn đàn ông dậy từ sàn, từng bước tiến gần, gương mặt bà lộ rõ sự phấn khích.
Mộc Dịch Cẩn cầm lấy quả táo bàn, dùng d.a.o gọt hoa quả nhanh thoăn thoắt. Sau khi gọt xong, ngước mắt nhẹ nhàng hỏi:
"Ăn ?"
Bà gật đầu lia lịa, thể chờ đợi thêm:
"Ăn."
Bà từng chơi những trò tương tự.
Nghe những kẻ sành sỏi sẽ trói lên giường, dùng kéo cắt từng mảnh quần áo...
Đó là một sự khám phá bí ẩn, kích thích hơn nhiều so với những trò chơi thông thường.
Mộc Dịch Cẩn trông vẻ chính là một "cao thủ" trong lĩnh vực .
Mộc Dịch Cẩn nếu thấy đ.á.n.h giá trong lòng bà : "..."
Cao thủ cỡ nào gặp bà cũng thà tự phế võ công cho xong.
Thấy bà gật đầu, Mộc Dịch Cẩn xuống đầu giường.
Dưới ánh mắt đầy mong đợi của bà , đột ngột nâng cằm bà lên, dùng lực khá mạnh ép bà ngửa cổ .
Bà thoáng đau đớn trong một giây, ngay đó, cả quả táo to tướng nhét tọt miệng bà .
Phú bà trợn tròn mắt đầy hoang mang và khó hiểu, ú ớ hiệu bảo lấy quả táo .
Mộc Dịch Cẩn thậm chí chẳng thèm liếc bà lấy một cái, thẳng phòng vệ sinh để rửa tay.
Tư Dịch thì ngoan ngoãn ghế sofa bên cạnh, im lặng cảnh .
Ánh mắt nhóc trong veo, cứ như thể hiểu Mộc Dịch Cẩn đang gì.
Phú bà dùng ánh mắt hiệu điên cuồng cho Tư Dịch, bảo mau tới lấy quả táo trong miệng .
"Ưm ưm ưm ưm ưm..."
Bà cứ ngỡ đứa trẻ dễ lừa.
Tư Dịch hiển nhiên là nhận tín hiệu, đến đầu giường, từ cao xuống bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-310-cai-ta-quy-chinh.html.]
Dưới ánh mắt đầy kỳ vọng của phú bà, thốt lên một tiếng kinh ngạc:
"Oa, miệng bà to thật đấy, một quả táo mà nhét khít luôn !"
Phú bà: "..."
Đứa nhỏ ngốc nghếch ở !
Lúc bà mới nhận mắc bẫy, cố sức vùng vẫy để thoát khỏi mấy dải khăn lụa.
Thế nhưng, loại khăn lụa vốn tưởng chỉ cần dùng kéo là cắt đứt dẻo dai vô cùng.
Bà càng giãy giụa, khăn càng siết c.h.ặ.t, cuối cùng chỉ khiến bản mặt đỏ tía tai, mồ hôi đầm đìa.
"..."
là hàng chất lượng cao, gì để chê. Bà coi như đích kiểm chứng.
Mộc Dịch Cẩn bước từ phòng vệ sinh, ánh mắt quét nhanh một vòng trong phòng khóa mục tiêu chiếc máy tính xách tay bàn.
Anh tháo tai Thiên Nhãn để tủ đầu giường, tiến tới mở máy tính và bẻ khóa mật khẩu một cách dễ dàng.
Bên trong máy tính đầy rẫy các loại tài liệu, lịch trình, video họp hành, trông vẻ là máy của một nhân viên cấp cao để .
Tư Dịch ghé sát : "Anh Dịch Cẩn, bao giờ chúng mới về ạ?"
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Anh cũng bao giờ mới về.
Theo tính cách đây, sớm h.a.c.k phòng livestream của Khương Tiểu Nhai để xem cô xử lý xong việc bên .
Chỉ là tình huống rõ ràng đặc biệt. Ngay cả thông tin cá nhân của họ, Khương Tiểu Nha còn che giấu , huống hồ là phòng livestream.
Thấy Tư Dịch quá buồn chán, Mộc Dịch Cẩn mở một bộ phim máy tính cho xem, còn thì phía tủ đầu giường, đeo tai để kết nối với bên ngoài.
Dư Thố và thấy tình hình tạm thời định thì thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, tình trạng cũng chẳng kéo dài lâu.
Nghĩ đến đám vệ sĩ ngoài cửa, hành động của Mộc Dịch Cẩn, đúng là hổ danh "kẻ ngoài vòng pháp luật" xuất từ thế gia, chẳng sợ lật thuyền chút nào.
Nếu Mộc Dịch Cẩn : "Này , cải tà quy chính nhé, ok?!!"
Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch cùng chui rúc sofa, ngủ một mạch đến sáng.
Sáng hôm , tiếng gõ cửa.
Mộc Dịch Cẩn mở cửa, một nhân viên phục vụ đeo khẩu trang gật đầu chào .
Mộc Dịch Cẩn nghiêng để nhân viên đẩy xe thức ăn .
Đám vệ sĩ ngoài cửa liếc trong một cái.
Người giường đắp chăn kín mít, chỉ lộ mái tóc của phú bà, vẻ vẫn đang ngủ say sưa, bọn chúng lập tức thu hồi tầm mắt.
Nhân viên phục vụ thông thạo sơ đồ phòng, đẩy xe tránh xa chiếc giường lớn, thẳng về phía bàn ăn.
Thấy Tư Dịch đang ngáp dài vươn vai, càng vội cúi thấp đầu, đặt đồ ăn xuống bàn khẽ "Mời dùng bữa" đẩy xe tháo chạy như gặp ma.
Mộc Dịch Cẩn đóng cửa .
Hai lượt vệ sinh cá nhân, đó bàn ăn sáng một cách thong thả.
Họ vẫn đang mặc bộ quần áo của ngày hôm qua.
Tư Dịch thấy khó chịu, hỏi Mộc Dịch Cẩn câu hỏi cũ: "Anh Dịch Cẩn, bao giờ chúng mới về... Em nhớ chị Khương ."
Mộc Dịch Cẩn , ngước mắt một cái.
Nói ghen tị là giả.
Tư Dịch thể tự nhiên việc nhớ một , bất kể đó là ai.
Mộc Dịch Cẩn im lặng vài giây, đáp: "Sắp ."
Sắp , vì cũng chờ thêm bao lâu nữa.
Mộc Dịch Cẩn vốn chẳng tính kiên nhẫn .
Lần nhẫn nhịn , đều là vì Khương Tiểu Nhai...
Trong khi đó, nhóm của Khương Tiểu Nhai đang hỏa tốc tiến về phía du thuyền.
Trên đường , Kình Thiên Phong nhận điện thoại của Dư Thố.
Dư Thố: "Đội trưởng, xong ! Phòng livestream của Khương Tiểu Nhai h.a.c.ker xâm nhập!!"
Quai hàm Kình Thiên Phong cứng .
Khương Tiểu Nhai bên cạnh liếc : "Có chuyện gì thế?"
Kình Thiên Phong kịp trả lời cô, gấp điện thoại: “Không chống đỡ nổi ?”