Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 309: Anh Tình Tôi Nguyện
Cập nhật lúc: 2026-03-13 20:55:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộc Dịch Cẩn bề ngoài thì bình tĩnh, nhưng thực chất trong lòng dậy lên sát ý.
Cái ngày tháng quái quỷ bao giờ mới kết thúc đây?
Phú bà phía , Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch lẳng lặng theo .
Ba bước xuống những bậc thang hẹp dẫn sâu lòng tàu.
Trong tay bà cầm một chiếc thẻ từ chuyên dụng.
Đó là thẻ mà bên bán giao cho bà khi bà đấu giá thành công và thanh toán xong, tượng trưng cho việc món “hàng” thuộc về bà .
Chỉ thể , dịch vụ cao cấp thể hiện ở cảm giác nghi thức, bất kể ngành nghề nào.
Bà quẹt thẻ bước một khoang phòng thiết kế giống như phòng phẫu thuật vô trùng.
Giữa gian đầy mùi hóa chất và cảm giác công nghệ lạnh lẽo, một đàn ông đang bàn mổ bằng kim loại.
Hai tay hai chân đều khóa c.h.ặ.t, mắt bịt kín.
Quan sát kỹ thể thấy cơ thể đang run rẩy dữ dội vì thấy tiếng động bước .
Phú bà tiến gần, xem xét chiếc vòng tay đeo cổ tay . Trên đó hiển thị thông tin chi tiết, đúng là "món hàng" bà cần.
Bà chằm chằm khuôn mặt đàn ông..
Vì miệng dán băng keo, mắt bịt kín che khuất nửa khuôn mặt, bà một hồi thấy giống lắm nên thốt lên một tiếng nghi hoặc lột phăng băng bịt mắt .
Người đàn ông mở mắt, khi thấy bà , ánh mắt lập tức tràn ngập sự kinh sợ.
Phú bà tiếp tục xé bỏ miếng băng keo dán miệng .
Người đàn ông lập tức nhận bà là ai, ánh mắt đầy vẻ tin nổi:
"Là bà!!! Chính là bà sai bắt cóc tới đây? Bà gì? Bà định gì hả?!"
Anh cố gắng vùng vẫy, nhưng xiềng xích ở tay chân siết c.h.ặ.t lấy da thịt gây đau đớn vô cùng, sự tuyệt vọng bắt đầu xâm chiếm lấy từng tế bào.
Bà với ánh mắt chút gợn sóng, thậm chí còn cố nặn vẻ mặt đầy bi thương giả tạo:
"Đứa trẻ tội nghiệp, chúng gặp ."
Người đàn ông hiểu ngọn ngành câu chuyện, kích động hét lên:
" hiến thận, thế mà bà dám bắt cóc ? Bà đây là vi phạm pháp luật ? Đây là phạm tội đấy!! Bà đúng là đồ tàn nhẫn! Đồ hèn hạ vô sỉ! Bà là !!"
Phú bà lộ vẻ đồng tình:" hề bắt cóc nhé. Quả thận của là bỏ tiền mua, hợp lý hợp pháp đấy thôi."
Người đàn ông trừng trừng bà , đáy mắt lóe lên ngọn lửa thù hận:
"Bà hèn hạ! Vô sỉ!! Bà sẽ kết cục !! Bà sẽ c.h.ế.t t.ử tế! Đồ tàn bạo..."
Hét đến cuối cùng, cổ họng đau nhói như xé rách, chỉ còn nghẹn ngào nuốt nước mắt trong.
Bà thì tỏ vẻ vui:" bỏ tiền vàng thật bạc trắng mua, hèn hạ chỗ nào, vô sỉ chỗ nào?"
"Hừ, lúc đầu thương lượng với , bảo hiến thận cho con trai , chẳng giá cao ? bảo là sẽ lo cho cả đời , sẽ nuôi , đúng nào? Cậu chỉ cần cầm tiền bồi bổ cơ thể cho là , nhưng , còn thế nào khác đây."
Bà luôn tự cho chỉ là một khao khát con trai khỏe mạnh mà thôi.
" hiến, mà bà quyền cưỡng mua ép bán ?" Người đàn ông bà với ánh mắt thể tin nổi.
Đây là cái logic ăn cướp gì ?
Phú bà lắc đầu:"Đây cưỡng mua ép bán, đây là giao dịch thuận mua bán. Dĩ nhiên, và thuận mua bán, mà là và phía du thuyền thuận mua bán. đưa tiền, họ cung cấp nguồn thận, chẳng công bằng ."
"Lấy cơ thể giao dịch, lấy cơ thể để các 'thuận mua bán'?? Đây mà là thuận mua bán ? Thuận cái con khỉ !! Ha ha ha ha ha ha ha ha! Các là lũ cướp vô liêm sỉ! Các đều là quân cướp cạn!!" Người đàn ông điên dại, nước mắt chảy dài.
Trên đời thứ đạo lý như cơ chứ.
Phú bà với vẻ đầy thắc mắc:" bỏ tiền , tiền trao cháo múc, gọi là ăn cướp nhỉ?"
Người đàn ông gì cũng thông với loại , chỉ thở dốc vì giận dữ, nước mắt lem nhem cả khuôn mặt.
Anh , trốn thoát . Anh thực sự sắp c.h.ế.t .
Bà tiến lên phía , đưa tay lau nước mắt cho , buông lời an ủi đầy giả tạo:
"Đừng nữa. Con trai sức khỏe yếu, bác sĩ còn nhiều thời gian nữa . cũng là hết cách thôi. Quả thận ở thì cũng chỉ , chẳng bằng đổi sang một gia đình giàu sang, quãng đời còn còn hưởng chút phúc khí, sống những ngày ."
Người đàn ông ngờ bà thể thốt những lời như .
Con thể mặt dày và kinh tởm đến mức độ cơ chứ?
Thấy "hàng" vẫn còn khỏe mạnh, phú bà hài lòng đeo bịt mắt cho , dán c.h.ặ.t miệng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-309-anh-tinh-toi-nguyen.html.]
Quay đầu , bà Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch bằng ánh mắt lạnh lùng.
Tư Dịch nãy giờ hiểu bộ câu chuyện, đôi mắt trợn tròn, bà với vẻ thể tin nổi, đàn ông vẫn đang vật vã bàn mổ.
Mộc Dịch Cẩn bà với thần sắc băng lãnh, cũng lướt qua bàn mổ bằng vẻ mặt vô cảm, để lộ bất kỳ suy nghĩ nào.
Ánh mắt bà đảo qua đảo giữa Tư Dịch và Mộc Dịch Cẩn, cuối cùng dừng ở Mộc Dịch Cẩn.
"Cậu thấy tàn nhẫn ?" Bà hỏi.
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Tàn nhẫn?
Cũng hẳn.
Cùng lắm là vô nhân tính thôi.
Mộc Dịch Cẩn khẽ mỉm : "Sao bà cứ thích hỏi những chuyện rõ câu trả lời như nhỉ?"
Phú bà: "..."
Bà như sực tỉnh, đột nhiên lớn thành tiếng, tiến lên định vỗ mặt .
Mộc Dịch Cẩn nghiêng né tránh.
Phú bà một nữa hình vì ngượng nghịu, nhưng Mộc Dịch Cẩn càng như , bà càng thấy ngứa ngáy trong lòng.
Ba rời khỏi khoang tàu, phú bà thể chờ đợi thêm nữa, lập tức đưa họ về phòng VIP hạng sang của .
Tư Dịch lờ mờ hiểu sự ám chỉ của bà , bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Mộc Dịch Cẩn.
Mộc Dịch Cẩn vỗ nhẹ mu bàn tay , hiệu đừng lo lắng.
Tư Dịch nhất quyết dám buông tay.
Huhu, sợ thật .
"..."
Phú bà lấy thẻ quẹt mở cửa phòng.
Đứng yên tại chỗ hai phút, sàn tàu bỗng rung nhẹ, từ hai bên bỗng bước hai đội vệ sĩ, cúi cung kính bà .
Bà liếc họ một cái: "Canh chừng ở đây, lệnh của , ai phép rời ."
Bà là bọn họ, nhưng cũng là để canh chừng Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch.
Đám vệ sĩ lệnh, bình thản đáp: "Rõ!"
Chuyện nhỏ thôi mà.
Ai mà thoát khỏi lòng bàn tay của bà chứ.
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Tư Dịch: "..."
Dàn "khán giả" màn hình máy tính: "..."
Thực sự là cần cũng quá hiểu .
Bà đẩy cửa bước , ngoái đầu Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch: "Vào ."
Mộc Dịch Cẩn tỏ thản nhiên, nhấc chân bước .
Tư Dịch vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y , bước những bước nhỏ theo.
Cánh cửa dày nặng tự động đóng sập , cách biệt với những xô bồ bên ngoài.
Bà chỉnh tóc, tháo trang sức, đột nhiên đưa đôi mắt lẳng lơ về phía Mộc Dịch Cẩn: "Người , giúp cởi đồ chứ? Hửm?"
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Tư Dịch: "..."
Sức sát thương của câu hề kém cạnh câu từng gây bão mạng: “Vậy nhé? đây...”
Đừng nữa, ngay cả Dư Thố màn hình cũng toát mồ hôi cho Mộc Dịch Cẩn.
Thật sự cởi ?
Mộc Dịch Cẩn chính là đại minh tinh đó.
Dư Thố cảnh , mặt đỏ bừng, suýt nữa bóp nát con chuột.