Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 306: Loạn Quyền Đánh Chết Tông Sư

Cập nhật lúc: 2026-03-13 20:55:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chung Mạn Mạn kéo Trần Tam văn phòng bên cạnh đóng c.h.ặ.t cửa .

 

...

 

Bên trong văn phòng chính, Phương trượng và Lưu Khải Minh đưa mắt quét một vòng, cuối cùng đóng đinh thiếu nữ trẻ tuổi đang bàn việc.

 

Nói thực lòng, lúc đầu Lưu Khải Minh vẫn dám chắc chắn cô là ai.

 

Ông và Khương Tiểu Nhai vốn thiết, ở Cư Sĩ Lâm chỉ gặp thoáng qua một , đó ở biệt thự gặp thêm nữa, thể để ấn tượng sâu sắc .

 

Cho đến khi cô tựa lưng ghế, dáng cực kỳ bặm trợn, đôi mắt đen láy sáng quắc chứa đựng một tia rạng rỡ, nhưng rõ ràng là ý khiêu khích ngông cuồng, thì hình ảnh trong đầu ông mới dần trở nên rõ nét.

 

Chẳng là cô !! Cái con mụ điên dùng chai Mao Đài giá trời của ông để ngâm tôm, ăn một cách say sưa đắm đuối !!!

 

Thù mới hận cũ chồng chất, Lưu Khải Minh cô chằm chằm, tức đến mức cả run bần bật.

 

Khương Tiểu Nhai thấy lão như thì hiểu ngay vấn đề, cô chậc lưỡi một tiếng:

 

"Cha nuôi 'đại thiện nhân' , cha là cái già gần đất xa trời mà còn lặn lội đường xa tới đây, thật sự sợ bỏ mạng nơi đất khách quê ?"

 

"Mày câm miệng!" Lưu Khải Minh coi Khương Tiểu Nhai gì.

 

Trong mắt ông , cô chỉ là một con ranh vắt mũi sạch, loại như cô ông bán một nghìn thì cũng tám trăm đứa. Lấy tư cách gì mà chuyện với ông như .

 

Khương Tiểu Nhai ngoan ngoãn đưa tay lên bịt miệng, nhưng ngay đó phá lên:

 

"Cha nuôi, con đùa chút thôi mà, cha đừng nóng nảy thế chứ. Cha sai đưa con qua đây , bảo qua đây gặp con, chẳng con vẫn luôn đợi tin của cha ."

 

Lưu Khải Minh trừng mắt: "Ai phái mày đến? Cảnh sát?"

 

Khương Tiểu Nhai lắc đầu, thành thật trả lời: "Ai cơ? Chẳng chính ông đưa con sang đây ? Cha là cha nuôi của con mà, cha bảo con qua đây để thừa kế gia nghiệp của cha đấy thôi."

 

Khương Tiểu Nhai cố gắng giúp ông khơi gợi những ký ức c.h.ế.t.

 

Lưu Khải Minh: "..."

 

Thực sự đến giờ ông vẫn tài nào hiểu nổi, cách nào mà Khương Tiểu Nhai thể thuyết phục đám Trần Tam và kiểm soát bộ khu công nghiệp .

 

Chẳng lẽ thực sự là vì cái danh phận "con gái nuôi" vớ vẩn ?

 

Lúc đó ông chỉ tiện tay lấy một cái kịch bản áp lên cô thôi mà. Khi đưa qua đây, ông dặn dò kỹ càng đám lâu la cơ mà!

 

Khương Tiểu Nhai thấy vẻ mặt nghi ngờ nhân sinh của lão thì bồi thêm:

 

"Cha nuôi, xem cái trí nhớ của cha kìa. Hồi đó chính cha đồ của cha cũng là của con, tài sản trong nhà đều để cho con hết. Cha cho con sang đây, chẳng lẽ để con tiếp quản việc ăn ?"

 

"Mà cũng thật, quy mô công ty khá lớn, con cảm thấy hài lòng."

 

Lưu Khải Minh: "..."

 

bệnh! Nó chắc chắn tâm thần !!

 

Lưu Khải Minh hít một thật sâu, sợ rằng nếu tiếp tục tranh luận với cô, lão sẽ tức c.h.ế.t mất.

 

"Ồ, ..." Lưu Khải Minh nhanh ch.óng phản ứng , định tương kế tựu kế: "Vậy mày 'thừa kế' bằng cách nào?"

 

Khương Tiểu Nhai: "Con bảo con là con gái của cha nuôi, đây là sản nghiệp của cha nuôi con. Không chỉ , con còn với bọn chúng là từ giờ nơi do con tiếp quản, thứ theo con hết, cái bộ phương pháp quản lý cũ rích đây chắc chắn là dùng nữa ..."

 

Cô nàng thao thao bất tuyệt chia sẻ những tâm đắc trong việc quản trị của .

 

Lưu Khải Minh ngẩn , lắp bắp hỏi: "Mày thế ... mà lấy một nào phản đối ?"

 

Khương Tiểu Nhai: "Tất nhiên là chứ! mà, con là sếp, con quyền. Đứa nào ý kiến con cho trói hết, tịch thu v.ũ k.h.í với điện thoại luôn."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-306-loan-quyen-danh-chet-tong-su.html.]

Lưu Khải Minh bộ dạng đắc ý của Khương Tiểu Nhai: "..."

 

Một ngụm m.á.u dâng lên tận cổ, ông suýt chút nữa thì nghẹt thở mà c.h.ế.t.

 

Trong môn phái "G.i.ế.c diệt tâm" và “Âm dương quái khí” thì Khương Tiểu Nhai đích thị là học giả cấp giáo sư.

 

Lưu Khải Minh và Phương trượng từng nghĩ đến hàng vạn khả năng nào là mưu kế xuyên quốc gia, nào là băng nhóm tổ chức chuẩn kỹ lưỡng... nhưng tuyệt nhiên ngờ tới sự thật nực đến thế .

 

Nực nhất thiên hạ!!!

 

Người thường “Loạn quyền đả t.ử lão sư phụ”, nhưng đây là "Loạn quyền đả t.ử tông sư" luôn còn gì.

 

Lưu Khải Minh nhất thời là hối hận nhiều hơn căm thù nhiều hơn. Ông chằm chằm phụ nữ mặt, hận thể lột da rút gân cô ngay lập tức.

 

Ngược , tên Phương trượng bình tĩnh hơn nhiều, ông trầm giọng hỏi: "Chỉ dựa vài lời suông mà thế , tin."

 

Khương Tiểu Nhai: "Ông tin? Thế thì cũng chịu."

 

Phương trượng xoáy cô: "Lý Dương Kiệt ? Cô giấu ?"

 

"Lý Dương Kiệt nào?" Khương Tiểu Nhai thốt theo bản năng, sực nhớ , vỗ trán một cái: "À, ông tên Đội trưởng bảo an hả?"

 

Phương trượng im lặng cô đầy áp lực.

 

Khương Tiểu Nhai tới mật thất, khóa vân tay của mật thất vốn đổi từ lâu. Cô dùng vân tay của mở cửa, lôi một từ bên trong .

 

Lý Dương Kiệt lộ diện với khuôn mặt sưng húp như cái bánh bao, thấy Khương Tiểu Nhai là trong mắt tràn đầy nỗi khiếp sợ.

 

Khương Tiểu Nhai ném gã xuống mặt Phương trượng, hất cằm: "Phải ?"

 

Ánh mắt kinh hoàng của Lý Dương Kiệt khi thấy Phương trượng bỗng lóe lên tia hy vọng rạng ngời: "Ưm... ưm..."

 

Phương trượng do dự vài giây mới tiến lên, rút chiếc tất thối đang nhét trong miệng gã . Lý Dương Kiệt lấy nhịp thở, hổn hển bò về phía lão: "Chú Ba, cứu cháu, cứu cháu với..."

 

Gương mặt vốn luôn bình thản của Phương trượng lúc âm trầm như nước, ông cúi cởi trói cho Lý Dương Kiệt.

 

Lý Dương Kiệt loạng choạng dậy, nấp lưng Phương trượng, chỉ tay Khương Tiểu Nhai bắt đầu tố cáo: "Chú Ba, chính là nó! Nó tự xưng là con gái nuôi của Lưu Khải Minh để đòi độc chiếm công ty. Nó nhốt cháu hầm, hành hạ cháu, chú vết thương cháu , đều là do nó đ.á.n.h đấy!"

 

Khương Tiểu Nhai chẳng thèm phủ nhận, cô nghiêng đầu gã đàn ông đang sụt sùi, thản nhiên nhún vai, bộ dạng ngông cuồng đến cực điểm.

 

Cái vẻ mặt đó như : Đánh mày thì , đ.á.n.h mày còn chọn ngày chắc?

 

Mọi : "..."

 

Phương trượng lạnh lùng lên tiếng: "Con gái nuôi cái gì chứ, chẳng qua là trò hoang đường do nó tự biên tự diễn thôi."

 

Khương Tiểu Nhai thì tỏ vẻ vui: "Ông thế là ý gì? Sản nghiệp là của cha nuôi , đến lượt cái lão trọc như ông lên tiếng ?"

 

Lý Dương Kiệt khinh bỉ: "Cái khu công nghiệp từ bao giờ trở thành sản nghiệp của cha nuôi cô thế?"

 

"Không của cha nuôi , chẳng lẽ là của chú Ba trọc đầu nhà ?" Khương Tiểu Nhai phẫn nộ lườm gã.

 

Phương trượng lờ mờ nhận gì đó .

 

Thấy Lý Dương Kiệt còn định cãi với Khương Tiểu Nhai, ông lập tức quát lớn: "Tất cả im miệng cho !"

 

Khương Tiểu Nhai vẫn chịu buông tha: "Anh cái gì? Anh phục cái gì? Có khó chịu vì tiếp quản khu đúng ?"

 

"Nếu cha nuôi là đại gia, giúp sửa sang chùa chiền, giúp giới thiệu ăn cho chú Ba trọc nhà , thì lão già trọc đầu chỗ ở đây ?"

 

Lý Dương Kiệt gào lên: "Cô bốc phét! Chú Ba tao mà thèm mấy đồng tiền lẻ đó chắc? Nếu chú Ba tao, Lưu Khải Minh như ngày hôm nay ? Cả vùng ai mà nể mặt chú Ba tao, mấy cái trò l.ừ.a đ.ả.o của Lưu Khải Minh chỉ lừa hạng não tàn như cô thôi!"

 

Khương Tiểu Nhai xông lên định lý luận, sực nhớ , sang lôi kéo Lưu Khải Minh cạnh: “Cha nuôi, cha thấy , thấy ? Hắn đang sỉ nhục! Vu khống! Phỉ báng cha kìa! Để con xé nát miệng nó !!”

 

 

Loading...