Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 302: Khống Giống Như Đang Diễn

Cập nhật lúc: 2026-03-13 20:55:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tiểu Nhai trong vòng một ngày phát cho bọn họ bao nhiêu là tiền, cơm hộp đặt loại đắt nhất để em ăn ngon uống sướng, còn bản gặm màn thầu...

 

Ôi, cảm động quá mất?!!

 

Khương Tiểu Nhai gặm nửa ngày mới hết một cái màn thầu, cảm thấy màn màu đủ , lúc mới trưng bộ mặt cực kỳ nghiêm túc đám trong phòng.

 

“Cố nhân câu ”Thương trường như chiến trường". Ngày hôm qua chúng giành thắng lợi bước đầu. chớ quên rằng 'Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt'*. Chúng thể đợi đến lúc tinh thần xuống, chúng thừa thắng xông lên, một quét sạch cả khu công nghiệp !!"

 

*Lần thứ nhất đ.á.n.h trống tinh thần hăng hái, thứ hai tinh thần giảm sút, thứ ba tinh thần cạn kiệt

 

Sau khi Khương Tiểu Nhai tung bài diễn thuyết chấn động lòng , cô bọn họ dõng dạc tiếp:

 

"Chờ khi chúng chiếm trọn khu ! Công ty lớn mạnh, các chính là công thần của công ty, tương lai cùng hưởng lợi nhuận, chính là những cổ đông sáng lập!!"

 

" hứa với các , chỉ cần các , mỗi ở đây đều sẽ trở thành kẻ vạn . Chúng sẽ cùng xưng bá Đông Nam Á!!!!"

 

"Các chiến hữu, khai hỏa thôi!!"

 

Đám lâu la còn đang sụt sùi cảm động, giờ đây hưng phấn đến mức huyết áp tăng vọt, cùng giơ tay hô vang! Trần Tam là kẻ nhận nhiều tiền nhất, lúc cũng là kẻ gào to nhất.

 

"Đại tiểu thư uy vũ! Đại tiểu thư bá đạo! Thề c.h.ế.t theo Đại tiểu thư!!"

 

"Khai hỏa! Khai hỏa! Khai hỏa!!"

 

"Chúng chính là thanh kiếm sắc trong tay Đại tiểu thư, Đại tiểu thư chỉ , chúng c.h.é.m đó!"

 

"Theo Đại tiểu thư, chúng đều là kẻ vạn , vạn !!"

 

"Đại tiểu thư vạn tuế!! Đại tiểu thư uy vũ!! Thề c.h.ế.t theo Đại tiểu thư!"

 

Sau một hồi khẩu hiệu, hiện trường là những kẻ đang thi bày tỏ lòng trung thành.

 

Kình Thiên Phong, Lâm Tự Kinh và những khác: "..."

 

Sao trông Khương Tiểu Nhai… giống như đang diễn kịch chút nào thế nhỉ??!!

 

Khương Tiểu Nhai thấy hiệu quả đạt , bèn lệnh cho bọn họ ăn sáng xong thì tập hợp, lát nữa sẽ hành động ngay.

 

Vẻ hưng phấn mặt Trần Tam vẫn tan, nhưng sực nhớ điều gì đó, vội hỏi: "Chúng đợi đến buổi tối ?"

 

Khương Tiểu Nhai: "Đợi cái gì, chúng thừa thắng xông lên."

 

Trần Tam do dự: "Bây giờ là ban ngày... Ở đây ban đêm ai quản, nhưng ban ngày lỡ dẫn cảnh sát tới thì ?"

 

Khương Tiểu Nhai chậc một tiếng: "Những việc từ tới giờ, cảnh sát quản ?"

 

Trần Tam: "..."

 

Sao cứ cảm thấy giọng điệu của cô ... chút... chỉ trích? Khinh bỉ?

 

Ảo giác, chắc chắn là ảo giác .

 

"Hơn nữa..." Khương Tiểu Nhai thản nhiên tiếp: "Chúng thể vững ở đây, bên trong chắc chắn của chứ!! Nếu họ hành động, họ sẽ đ.á.n.h tiếng với chúng một câu. Còn nếu họ thực sự kéo đến, chuyện đó càng dễ giải quyết."

 

"Cũng đúng..." Trần Tam thấy lý, lúc còn ý kiến gì nữa.

 

Những khác Khương Tiểu Nhai năng cứng rắn như , càng thêm kích động đến mức năng loạn xạ.

 

Bọn họ , chỉ cần ôm c.h.ặ.t cái đùi của Khương Tiểu Nhai, chắc chắn sẽ ngày vinh hoa phú quý.

 

Hóa theo đúng là cảm giác thế đây.

 

Cái phú quý trời ban rốt cuộc cũng luân chuyển đến lượt bọn họ !!!

 

Lưu Khải Minh vẫn hề phía cảnh sát đưa tầm ngắm.

 

Khi tin khu công nghiệp bên xảy chuyện, ông lập tức liên lạc với tên Phương trượng, hẹn gặp mặt tại Cư Sĩ Lâm.

 

Lưu Khải Minh đến Cư Sĩ Lâm .

 

Sáng sớm hôm nay ở đây pháp sự, ông mặc một bộ pháp bào, trộn đám đông sương phòng đợi hồi lâu mới thấy tên Phương trượng lững thững tới.

 

Phương trượng mặc một bộ đồ luyện công, vẫn còn thấm đẫm mồ hôi, rõ ràng là tập xong quyền buổi sáng xong mới sang đây.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-302-khong-giong-nhu-dang-dien.html.]

Lưu Khải Minh liếc ông một cái: "Ông đúng là quên gốc gác nhỉ." Nước đến chân mà vẫn ung dung.

 

Phương trượng chắp tay n.g.ự.c: "Một ngày là xuất gia, cả đời là xuất gia, thể quên ."

 

Lưu Khải Minh: "..."

 

Xuất cái con khỉ.

 

Nếu thế gian thực sự địa ngục A Tì, lão già chắc chắn ở tầng thứ mười tám!

 

Cho lão chút mặt mũi mà lão tưởng thật .

 

"Được , bớt lời , đây." Lưu Khải Minh phất tay áo, bên trong. Tên Phương trượng ngoái đầu cửa, xác định bóng mới theo .

 

Lưu Khải Minh dùng vân tay và quét mắt để mở khóa tầng hầm, hai một một bước .

 

Tầng hầm là một thiền phòng còn rộng lớn hơn bên .

 

Vừa , Phương trượng đun một ấm nước, pha cho hai hai tách nóng hổi nghi ngút khói.

 

Lưu Khải Minh thiền sang một bên, cả hai giữ sự im lặng đầy ăn ý.

 

Hồi lâu , Lưu Khải Minh mới mở lời: "Khu công nghiệp bên xảy chuyện . Phía bên yêu cầu chúng đích qua đó xem , ông thấy thế nào?"

 

Phương trượng cũng nhận tin: "Chúng , liệu thể ?"

 

Không thể.

 

Chuyện đến lượt bọn họ quyết định.

 

Lưu Khải Minh cảm thấy ngột ngạt, mãi mới thở dài một : "Đám đó đúng là xảo quyệt thật."

 

Chúng coi hai lão là cái gì? Chân chạy vặt? Đá dò đường? Hay chỉ là những quân cờ?

 

Phương trượng đang nhắm mắt với gương mặt đầy vẻ từ bi, bỗng nhiên mở mắt , thần sắc lập tức trở nên thâm trầm: "Chúng dựa dẫm thế lực của họ, họ sai chúng việc, chẳng là lẽ đương nhiên ?"

 

"Nếu họ chút quyền thế, chúng cần gì hợp tác với họ? Những năm qua, nếu nhờ nguồn nhân lực chúng vận chuyển ngoài, họ quy mô như ngày hôm nay ?" Lưu Khải Minh rõ ràng vẫn còn hậm hực.

 

Phương trượng thản nhiên đáp: "Khải Minh sư , cẩn trọng lời ."

 

" cẩn trọng cái thá gì, đúng sự thật ? Những năm đám nhà giàu ở nước M thích trẻ con, đưa bao nhiêu đứa, kiếm bao nhiêu tiền, mà chúng chia bao nhiêu? Tiền đều chui bụng ch.ó của chúng hết !!"

 

"Chuyện ăn hiện tại, cũng đưa ít chứ? Nếu hai năm nay truy quét gắt gao, chúng vẫn là những đại gia !!"

 

"Còn bọn họ thì cung cấp cái gì..." Lưu Khải Minh hết sự bất mãn lên mặt.

 

Phương trượng kiên nhẫn hết mới chậm rãi : "Họ thực lực để dẹp yên chuyện, thế là đủ ."

 

Lưu Khải Minh: "..."

 

Nhất thời á khẩu.

 

Phải, quyền thế đúng là thứ , thể biến thành , biến đá thành vàng, tạo nên gia sản bạc tỷ.

 

Đó là thứ bọn lão sinh , hiện tại , và cũng sẽ bao giờ .

 

Bọn lão chỉ thể kiếm thật nhiều tiền để hy vọng sánh ngang hàng với họ, nhưng thực tế chứng minh đó cũng chỉ là ý nghĩ tự lừa dối mà thôi.

 

Giống như bây giờ, họ bảo bọn lão hành động, bọn lão buộc hành động. Một mối quan hệ bình đẳng, sự chênh lệch địa vị lớn đến mức khiến thấy nhục nhã và thất bại.

 

Lưu Khải Minh cuối cùng cũng bình tĩnh : "Có một điểm ông đúng, quyền thế của họ khiến yên tâm."

 

Phương trượng: "Ông cũng lúc yên tâm ?"

 

"Làm gì ..." Lưu Khải Minh lộ nụ : "Cái nghề bao nhiêu năm , nếu chuyện thì từ lâu . Bao nhiêu năm , lẽ nào đổ bể ngay hôm nay?"

 

Phương trượng an ủi: "Thế lực của bọn họ, chỉ cần ở trong nội địa, chúng đều thể yên tâm."

 

Lưu Khải Minh gật đầu: " lý. Vừa nóng tính, Phương đừng chấp nhất."

 

Tên Phương trượng lắc đầu, chắp tay niệm một tràng chú ngữ.

 

Lưu Khải Minh lúc bình phục tâm trạng, bưng tách lên chậm rãi thưởng thức. Ông rời khỏi Cư Sĩ Lâm lúc 11 giờ trưa ngày hôm đó.

 

 

Loading...