Nguyệt Yên vừa bước ra cổng biệt thự, lập tức trông thấy một người phụ nữ đứng lặng lẽ bên ngoài cánh cổng sắt.
Cô không có hứng nhiều lời, chỉ lạnh lùng cất giọng:
"Chủ nhân không muốn gặp cô."
Người phụ nữ đứng đó không ai khác chính là An Lê, hay chính xác hơn là "An Lê" đã bị Ôn Uyên chiếm đoạt ý thức.
Nghe thấy câu nói dứt khoát ấy, Ôn Uyên không giấu được sự lo lắng trong ánh mắt. Cô nhìn Nguyệt Yên qua song sắt, chần chừ một lát rồi lên tiếng:
"Cô ấy thật sự không muốn gặp tôi sao? Tôi có chuyện quan trọng muốn nói với cô ấy."
Nguyệt Yên lắc đầu, giọng điệu mang theo sự chán ghét rõ ràng:
"Cô cần gì phải làm thế này, Ôn Uyên? Nếu cô thật sự coi trọng chủ nhân, thì hãy quay về nơi thuộc về mình. Đừng trốn trong cơ thể một người vô tội như vậy!"
"Tôi chỉ muốn được cô ấy công nhận! Chẳng lẽ điều đó là sai sao?!"
Ôn Uyên nắm chặt lấy thanh sắt, ánh mắt đầy bi phẫn.
Nguyệt Yên thở dài, trong giọng nói mang theo một chút tiếc nuối:
"Có vẻ như cô vẫn chưa hiểu ra điều quan trọng. Nếu chủ nhân không công nhận cô, cô ấy đã chẳng để cô làm Chấp Pháp của vũ trụ. Cô ấy tin tưởng cô, điều đó chẳng phải đã đủ rồi sao?"
Ánh mắt cô bỗng trở nên sắc bén hơn:
"Từ đầu đến cuối, chính cô đã để lòng đố kỵ che mờ tâm trí. Cô luôn lấy cái gọi là 'bất công' để chỉ trích chủ nhân. Nhưng Ôn Uyên, cô hãy tự hỏi lòng mình mà suy nghĩ đi..."
"Cô có tư cách gì để chỉ trích cô ấy?"
"Cô...!"
Trước những lời chất vấn mạnh mẽ ấy, Ôn Uyên không thể phản bác được gì.
Trước đây, cô luôn cho rằng Cố Ninh thiên vị Cố Trạch, dành cho hắn mọi thứ tốt nhất, còn những chủ nhân tinh đạo khác chỉ nhận lại phần thừa.
Nhưng trận Đại Hồng Thủy ở Trái Đất năm đó... Cô đã nghe được suy nghĩ thật sự của Cố Ninh.
Kể từ khoảnh khắc đó, trong lòng cô xuất hiện một tia d.a.o động—liệu rằng những gì cô tin tưởng bấy lâu nay có thực sự đúng?
Hôm nay biết được tung tích của Cố Ninh, cô lập tức đến đây, muốn hỏi cho ra lẽ.
Thế nhưng, Nguyệt Yên trước mặt lại chẳng có chút nhượng bộ nào.
"Vậy thì đi đi."
Giọng nói lạnh lùng của Nguyệt Yên kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ.
"Tranh thủ lúc tôi còn chưa mất hết kiên nhẫn."
Cô không thích những kẻ như Ôn Uyên.
Không thấy được sự tốt đẹp của chủ nhân.
Chỉ chăm chăm vào những điều nhỏ nhặt để phóng đại chúng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/livestream-doan-menh-thien-dao-chinh-la-de-de-cua-ta/450.html.]
"Không, nếu chưa gặp được cô ấy, tôi tuyệt đối không rời đi."
"Đúng là cứng đầu."
Nguyệt Yên cười lạnh một tiếng, rồi chậm rãi rút ra một thanh kiếm hoa.
"Được thôi, tôi cho cô một cơ hội."
"Chỉ cần cô có thể đánh bại tôi, tôi sẽ dẫn cô đi gặp chủ nhân."
Không đợi Ôn Uyên phản ứng, một luồng sáng lóe lên.
Không gian xung quanh thay đổi trong chớp mắt.
Hai người đã tiến vào một không gian hư ảo.
Ôn Uyên nhận ra ngay nơi này, ánh mắt cô ta thoáng qua một tia thất vọng:
"Đây là... không gian giới tử của cô ấy..."
"Đừng lãng phí thời gian nữa."
Giọng nói lạnh như băng của Nguyệt Yên vang lên.
"Nếu muốn gặp chủ nhân, hãy thắng tôi trước đã."
Ôn Uyên im lặng nhìn cô, ánh mắt dần trở nên phức tạp.
Cô biết rõ người trước mặt là ai.
Cô ta không phải con người.
Mà là hóa thân của Hoa Ngân Hà.
Chính Cố Ninh đã ban cho cô ta sinh mệnh và sức mạnh.
"Ngân Hà của vũ trụ không nằm trong phạm vi quản lý của chúng tôi..."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
"Đừng có nói mấy lời vô nghĩa đó với tôi."
Nguyệt Yên lạnh lùng cắt ngang.
"Những kẻ tự cho mình là đúng, chỉ vì một chút quyền lực mà muốn làm loạn, không có tư cách gì để quản lý tôi."
"Chủ nhân của tôi, từ đầu đến cuối chỉ có một mình cô ấy!"
Nhìn thấy sự kiên định trong đôi mắt Nguyệt Yên, lần đầu tiên trong đời, Ôn Uyên cảm thấy mình có chút... cảm phục.
Cô siết chặt tay, giọng nói kiên quyết:
"Được, tôi sẽ không làm liên lụy đến người vô tội."
"Tôi sẽ rời khỏi cơ thể của cô gái này..."
"Nhưng nếu muốn tôi từ bỏ, thì hãy đánh bại tôi trước đi!"
Ôn Uyên chưa bao giờ gặp loại người không lý lẽ như Nguyệt Yên, nhưng nếu chỉ cần đánh bại cô để gặp người mình mong muốn, hắn sẵn sàng làm.