[Tranh thủ lúc cảnh sát đến, đ.á.n.h cho sống dở ch.ế.t dở , thể khiến cho trở thành thái giám thì càng .
cần nhanh tay lên , nếu lát nữa cảnh sát đến sẽ cơ hội . Chúng đều về phía chính nghĩa , sẽ ai khai hai !]
[Nhìn bóng lưng , chắc cũng lớn tuổi , già còn tâm tư chuyện như , đúng là dù già nhưng bản chất ăn trong m.á.u sẽ bởi mà tiêu ma !]
Vương Nhã Lệ thấy bố xuất hiện, lập tức òa , "Mẹ, ơi."
"Lệ Lệ."
Lưu Hồng lao đến, ôm chầm lấy Vương Nhã Lệ, che mắt con bé , cho con bé thấy.
Đồng thời an ủi: "Lệ Lệ, ở đây, đừng sợ, bố đ.á.n.h gục , đừng sợ."
Vương Kiến Quần con gái như , càng thêm đau lòng.
Đồng thời, ông dám nghĩ đến, ba ngày con bé mất tích, tên súc sinh c.h.ế.t tiệt , những chuyện đó .
Càng nghĩ càng tức, Vương Kiến Quần đập mạnh lưng đó vài cái.
Cho đến khi đang ông đ.á.n.h vì quá đau nên mở miệng r*n r* xin tha : "Kiến Quần, Kiến Quần, là bố, bố của con đây . Đừng đ.á.n.h nữa!"
Nghe thấy giọng , Vương Kiến Quần sững , thể tin nổi , đó tiến lên, lật đàn ông đang đ.á.n.h .
Lão Vương ôm đầu đ.á.n.h trúng đang chảy máu, tức giận chỉ Vương Kiến Quần, "Đồ bất hiếu ! Mày đ.á.n.h c.h.ế.t tao !"
"Bố, là bố ? Sao bố ở đây?" Vương Kiến Quần thể tin nổi.
Lão Vương thấy câu hỏi , cứng , đó biện minh: "Tao tìm nơi . Vừa định đưa Lệ Lệ về nhà , thì hai đứa xông !"
[Má ơi, như nghĩ đấy chứ ? Ông là ông nội ruột ?]
[Lời ch.ó má gì ? Vừa con bé to như , ở bên ngoài còn thấy rõ rành rành . Hơn nữa quần áo của nó sắp ông l*t s*ch , còn là định đưa về ? Quỷ tin lời ông ? Ông đây là coi thường chỉ thông minh của con trai ruột và con dâu ông là nghĩ mắt hai đó mù ? Hoặc là cả hai ? ]
[Ghê tởm c.h.ế.t mất, hóa là trong nhà gây án, ông nội thật đáng c.h.ế.t!]
Những đang xem phòng phát sóng trực tiếp chứng kiến bộ sự việc một chút cũng tin những gì thốt từ miệng lão Vương .
Vương Kiến Quần luống cuống.
Lão Vương đưa Lệ Lệ về ? mà những gì họ thấy khi đến đây nên giải thích thế nào ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/livestream-doan-menh-kiem-tien-tra-no/chuong-89.html.]
Hơn nữa, Lệ Lệ lúc đó phản kháng dữ dội như , nghĩa là điều lão Vương sự thật .
Sự thật là những gì chính mắt họ thấy . , lão Vương là bố ruột của ông !
"Vương Đức Phát, ông còn là con nữa ! Súc sinh!"
Lưu Hồng an ủi con gái, đầu , thấy đàn ông ý định tấn công tình d.ụ.c con gái bé nhỏ của mà là bố chồng .
Bà tức giận vô cùng, "Trước cảm thấy ông già nhà ông vấn đề, bây giờ còn giấu con bé , tự biên tự diễn trò . Để gì ? Để là gì ông !"
"Vương Kiến Quần, báo cảnh sát, nhất định báo cảnh sát!!"
Bà thực sự chịu nổi nữa , thật , khi vợ chồng họ còn ở chung với bố chồng , Vương Đức Phát từng nhiều nhân cơ hội ai để ý mà động tay động chân với bà .
bà dám với chồng , vì sự việc xảy mắt , chồng bà cũng tin, nghĩ rằng bà trách oan bố . Vì bà mới từ bỏ rõ chuyện , mà bàn với chồng Vương Kiến Quần ngoài ăn để tránh .
Bà cứ tưởng bà là ngoài, nên Vương Đức Phát mới những hành động như .
bà ngờ, Vương Đức Phát mà phát rồ đến mức ngay cả cháu gái ruột của , cháu gái cùng m.á.u mủ với cũng tha !
là một tên súc sinh!
Không ! Súc sinh cũng bằng ! "Ô ô ô, ơi."
Vương Nhã Lệ ôm Lưu Hồng, nức nở, sợ hãi dám Vương Đức Phát.
Vương Kiến Quần nghẹn ngào, "Vợ, ông …"
"Được, ông là bố ông , ông ông tù, thì để . sẽ báo cảnh sát! Hơn nữa còn ly hôn với ông!"
Lưu Hồng tức giận đến run tay, lấy điện thoại định báo cảnh sát.
Vương Đức Phát thấy , vội vàng giành lấy, "Con dâu, con như , bố , bố tìm thấy Lệ Lệ, định đưa con bé về, con trở mặt nhận bố chồng ?"
cần chờ Lưu Hồng thêm bất cứ điều gì , ngay câu hỏi đó của ông , đáp chính là tiếng còi cảnh sát.
"Ai ? Ai báo cảnh sát!"
Vương Đức Phát nghiến răng nghiến lợi. " . báo."
Giọng thản nhiên của Kỷ Dao Quang truyền từ điện thoại.