" thấy nó hình như đang đợi ai đó, hoặc một điều gì đó . nhiều ngày , cũng thấy ai tìm nó , cũng sự kiện gì đặc biệt xảy ở nơi đó cả . Nên hỏi đại sư, nó rốt cuộc đang đợi điều gì ?"
Mạnh Hồng Đan hỏi.
[Có thể là đang đợi bạn, ch.ó nhà cũng , ngoài gặp một con ch.ó khác , chơi với một lúc. Kể từ đó, ngày nào cũng đòi dẫn nó tìm bạn chơi .]
[ cũng nghĩ , ch.ó là vật nuôi lòng trung thành cao , khi nhận định một điều gì đó đôi khi nó còn cố chấp hơn cả con ]
[Có là đợi chủ nhân , chủ nhân nó cần nó nữa , đem nó bỏ ở nơi đó , nhưng đến giờ nó còn chủ nhân sẽ trở đón nên vẫn đó chờ .]
[ cũng nghĩ khả năng , xem phim truyền hình, chính là gia đình nhân vật chính bỏ rơi chú chó, chú ch.ó còn tưởng họ đang chơi với . Đến khi trời tối, chủ nhân vẫn , mới vội vàng theo mùi còn xót tìm .]
[Nên mới , khả năng thì đừng nuôi thú cưng, nuôi kiên trì, hành vi thật sự quá đáng hổ!!!]
Mọi bình luận liên tục đưa suy đoán.
Mạnh Hồng Đan thật cũng nghĩ đến hai khả năng , "Bạn bè thì chắc thể loại trừ, những chú ch.ó xung quanh đến gần nó, nó đều phản ứng."
[Vậy thì là vấn đề của chủ nhân , bỏ rơi thú cưng! Thật đáng ghét!]
[Đừng vội kết luận, xem Kỷ đại sư thế nào ]
Kỷ Dao Quang liếc bình luận, thản nhiên giải đáp thắc mắc của : "Nó đúng là đang đợi chủ nhân của nó."
"Chủ nhân của nó bỏ rơi nó ?" Mạnh Hồng Đan hỏi.
Nếu là như , thì thể khó xử, dù chó, đều nhận chủ.
Kỷ Dao Quang uống một ngụm nước ấm , nên thế nào.
Chỉ thể : "Chủ nhân của nó, tự sát ." [Cái gì? Tự sát!]
[Có một chú ch.ó đáng yêu như , tự sát chứ!]
[Trước cũng c.h.ế.t, nhưng mỗi ch.ế.t, nghĩ ch.ế.t ch.ó của , vì ch.ó của , tự nhủ, kiên trì thêm chút nữa, kiên trì kiên trì . Rốt cuộc hôm nay vẫn đây cào bàn phím với chứ vị !]
[Hu hu hu, thật sự là ch.ó chữa lành , chỉ cần ch.ó còn ở đó, sẽ sống , sống thật ]
[Kia nghĩ theo một hướng ngược , ngay cả một chú ch.ó đáng yêu trung thành như cũng thể tiếp thêm ý chí sống tiếp , thể chữa lành, chủ đau khổ đến mức nào chứ ?]
Mạnh Hồng Đan cũng ngờ, chủ nhân của chú ch.ó mà ch.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/livestream-doan-menh-kiem-tien-tra-no/chuong-86.html.]
Cô ngẩng đầu lên, đột nhiên thấy một bà cụ đang cho chú ch.ó ăn, chú ch.ó lễ phép, ăn xong liền đưa đầu , để bà cụ v**t v*.
Mạnh Hồng Đan bước tới, "Bà ơi, bà chú ch.ó ạ ? Thế bà chủ nhân cúa nó ạ ?"
Bà cụ liếc cô, "Cháu là sống gần đây ?" "Vâng ạ."
Mạnh Hồng Đan gật đầu, "Cháu thấy chú ch.ó luôn ở một , đáng yêu, nên nhận nuôi nó, nhưng cứ đưa về nhà là nó cứ chạy đến đây, cháu cảm thấy nó hình như đang đợi ai đó. "
"Nó đang đợi chủ nhân của nó."
Bà cụ thở dài, đó ngẩng đầu, lên tòa nhà dân cư ở phía chú ch.ó lên ngóng , "Ở kìa, chủ nhân của nó nhảy lầu tự t.ử ở đó."
Từ lời kể của bà cụ, Mạnh Hồng Đan và cư dân mạng trong phòng livestream bộ câu chuyện.
Chủ nhân của chú ch.ó là một cô gái, từ nhỏ bố ly hôn, sống cùng , vì bệnh trầm cảm, nhảy lầu tự tử.
Sau khi cô gái mất, của cô đến ngất , khi lo liệu xong hậu sự cho cô gái, nhà đưa về quê, rời khỏi nơi đau buồn .
Bỏ chú ch.ó vẫn luôn đây.
Vì , chú ch.ó từng chủ nhân , từng ấm áp ôm lòng, trở thành một chú ch.ó chủ nhân , cũng nơi nào để vê ,sống dựa khác cho ăn, đói bụng thì lục thùng rác, lúc nào cũng bẩn thỉu.
Mạnh Hồng Đan đến đây, nghẹn ngào.
Cô gái mất, nhưng chú ch.ó của cô vẫn đang đợi cô .
"Cô gái, nếu cháu nhận nuôi thì cứ nhận nuôi , bác mỗi ngày đều bận, chỉ khi nào thời gian mới thể cho nó ăn một chút.
" con ch.ó tính tình bướng bỉnh, cháu cẩn thận một chút, đừng để nó thương."
Bà cụ đến đó thì thấy tiếng gọi bà ở đằng xa, bà vỗ tay, bỏ hết xúc xích còn xuống, rời .
[ô ô ô, mà tim tan nát]
[Ai mà chẳng , từ ôm ấp, trở thành dựa khác bố thí, bộ dạng bẩn thỉu, nhưng nó vẫn quên , vẫn đang đợi.]
[Đa phần bệnh trầm cảm, đều nguyên nhân từ gia đình , nếu đoán nhầm, chắc là vì bố ly hôn, đó ở trường bắt nạt, lơ là trong việc giáo dục]
[Hừ, lầu ? thấy cô đến mức ngất nhờ khác đưa về ?]