LIVESTREAM ĐOÁN MỆNH KIẾM TIỀN TRẢ NỢ - Chương 136

Cập nhật lúc: 2025-12-24 07:24:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" xem camera giám sát, cô đoán xem, thấy gì?" Tư Lâm còn cố tình úp úp mở mở.

Kỷ Dao Quang uống một ngụm nước ấm , thản nhiên : "Họ biến mất một cách bí ẩn?"

"Thông minh!"

"Vừa ."

Kỷ Dao Quang , nghi hoặc : Cho nên là ở vị trí Phó cục trưởng là do ' quan hệ ' đúng ? Với trí nhớ thật sự ?

 

Tư Lâm hì hì, "Không quan trọng, camera giám sát cho thấy họ quả thực lên tàu, nhưng mà, chuyến tàu đó, trong tuyến đường của nhà ga.

"Nói cách khác, chuyến tàu xuất hiện từ hư !" "Tàu ma?"

Kỷ Dao Quang nhướn mày, chuyện vẻ thú vị đấy. " ! Mà cũng đúng."

Tư Lâm vẻ bí ẩn, "Chúng kiểm tra thông tin theo biển của chiếc tàu , trong cơ sở dữ liệu của Cục đường sắt quốc gia quả thực thông tin của chiếc tàu , nhưng đây là chuyện ba mươi năm . Lần cuối cùng chiếc tàu lăn bánh gặp sự cố trật bánh xe khỏi đường ray , lao thẳng xuống vực, đó tất nhiên là báo hỏng và đưa sử dụng nữa ."

Kỷ Dao Quang đặt ngón tay lên bàn, "Vậy là hồn phách điều khiển? Đây là tìm sống vật thế ."

"Chính xác."

Tư Lâm búng tay, "Suy nghĩ của chúng đúng là mưu mà hợp đấy . trong bộ phận của chúng đều đang cử xử lý việc khác ."

"Vì , mới đến tìm cô."

Kỷ Dao Quang liếc , nếu cô đoán nhầm, chắc là chuyện quá lớn, tìm cùng .

cả một đoàn tàu cứ như rơi xuống , chắc chắn hành khách nào may mắn thoát nạn . Đó là nhiều ít ma quỷ.

"Bao nhiêu tiền?"

Kỷ Dao Quang cũng vạch trần Tư Lâm, trực tiếp hỏi giá . Dù tiền đưa đến cửa lý nào từ chối kiếm , chỉ cần tiền đúng chỗ, dù bán mạng, cũng thể.

Tư Lâm giơ năm ngón tay.

Kỷ Dao Quang lắc đầu, "Bây giờ một buổi livestream của con còn thể lớn hơn thế . Đều là kiếm tiền như , thì việc gì ngoài việc , cứ ở nhà 1 chỗ tính quẻ cho khác đỡ phiền toái hơn ?"

Tư Lâm , c.ắ.n chặt răng, giơ thêm một ngón tay.

Đồng thời, tranh thủ khi Kỷ Dao Quang mở miệng, "Đây tiền nhiều nhất thể xin , hơn nữa còn thể bù thêm, thật sự còn nhiều hơn nữa."

 

Kỷ Dao Quang , thấy thật sự dối, cuối cùng miễn cưỡng đồng ý.

Thu dọn đồ đạc xong, Kỷ Dao Quang cùng Tư Lâm xuống núi.

Trên xe, Tư Lâm thỉnh thoảng trò chuyện, "Trong đạo quan của cô, khá nhiều thứ nhỉ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/livestream-doan-menh-kiem-tien-tra-no/chuong-136.html.]

Kỷ Dao Quang đang đến những hồn ma đó, "Cũng tạm, tháng sẽ đưa họ đầu thai, mỗi gặp một đưa một thì quá phiền phức, nên tích lũy một nhóm đưa cho tiện."

"!!!"

Tư Lâm phanh gấp, ánh mắt thể tin tưởng Kỷ Dao Quang , hỏi: "Cô thể đưa hồn phách đầu thai?"

" A ?Anh thể ?"

Kỷ Dao Quang cũng với vẻ ngạc nhiên .

Tư Lâm thần sắc chút hổ , nhưng ngay đó bằng vè trấn định tự nhiên , vẻ như thật : "Đương nhiên là thể ."

"Ồ."

Kỷ Dao Quang lệ đáp , nghiêng đầu tiếp tục phong cảnh bên ngoài cửa sổ.

Đi thẳng một mạch, đến nhà ga, khu vực đến , phần lớn đều là những lớn tuổi , thấy mấy trẻ.

"Bây giờ trẻ đều thích sử dụng những phương tiện di chuyển tốn nhiều thời gian , gian sử dụng sạch sẽ,trừ khi gặp trường hợp bất đắc dĩ như mua vé, linh tinh , nếu ít đến đây tàu."

Tư Lâm thấy ánh mắt của Kỷ Dao Quang, giải thích.

Kỷ Dao Quang về phía hai xa, một mặt đất, bên là một tấm ván, đắp chăn, đắp kín mít.

Bên cạnh ông , là một đàn ông trung niên, vẻ mặt trầm lặng lau mặt cho .

 

Kỷ Dao Quang thể thấy thở t.ử vong quanh quẩn .

Tư Lâm cũng theo ánh mắt đó, thở dài, "Nhà ga chính là như , thể thấy những từ những địa phương xa xôi đến tìm thầy trị bệnh ."

"Có thể thấy sinh ly t.ử biệt, haiz ... Cô ?" Tư Lâm còn xong, liền thấy Kỷ Dao Quang tới. "Xin chào. Chú , chú cần giúp gì ?"

Kỷ Dao Quang đàn ông trung niên .

Người đàn ông trung niên dừng tay, theo bản năng đắp chăn lên đang .

Ông hoảng hốt : "Không cần cần, cảm ơn cô."

Lời của ông mang theo giọng địa phương nặng, giống miền Nam.

"Ông là bố của ông đúng ." Kỷ Dao Quang .

Người đàn ông trung niên gật đầu, "Ừ." "Ông đưa ông về nhà?"

Kỷ Dao Quang hỏi.

Trên khuôn mặt thô ráp của đàn ông trung niên thoáng qua vẻ tự nhiên, cuối cùng lẽ bởi vì dối quá khó khăn nên vẫn chọn thật.

"Cô gái, cô đừng sợ, cho cô , bố mất, vốn dĩ đến đây là để đưa ông khám bệnh."

 

 

Loading...